Lặng nhìn con sóng thịnh suy...

13/06/201911:16(Xem: 6557)
Lặng nhìn con sóng thịnh suy...
blank


Namo Sakya Muni Buddhaya

Lặng nhìn con sóng thịnh suy... 
Chẳng biết nguyên nhân gì chùa lại bị cháy.
Vị sư trụ trì trầm tĩnh trước sự tình không thể nào cứu vãn 
rồi thản nhiên Ngài bước ra khỏi đám lửa.
Một vị khách đi ngang qua và nói:
''Nhân quả gì đây,hay là do ăn ở mích lòng ai?''
Chú Sadi chẳng giải đáp được nên đến chỗ vị Sư hỏi:
"Kính bạch Thầy,do nhân quả gì mà chùa ta lâm vào cảnh khổ, 
chùa bị đốt, người đi ngang qua buông lời không hay?"
Vị Sư chùa nhìn chú tiểu mỉm cười và nói:
 "Con cứ chờ xem"
Chú Sadi chẳng hiểu nổi lời ấy
Nhưng chỉ nữa năm sau, rất nhiều Phật tử phát tâm cúng
 dường chùa được xây dựng lại như cũ nhưng mới hơn.
Khi đó chú Sadi nhìn hoàn cảnh ngôi chùa và chợt hiểu ra điều 
gì đó, chú Sadi lại đến chỗ vị Sư và hỏi:
 "Bạch Thầy,phải chăng Thầy kêu con chờ để xem điều này?"
Vị Sư vẫn với tư thế ngồi thản nhiên nhìn ngôi chùa, 
mỉm cười và nói : "Con cứ chờ xem"
Khoảng ba năm sau, chú Sadi nay cũng đã lớn vẫn nhìn ngôi 
chùa mỗi ngày thay đổi và nhớ tới lời vị Sư "con cứ chờ xem"
thật ra là chú nên chờ xem điều gì.
Một lần nữa chú Sadi ngày nào đến chỗ vị Sư và hỏi:
 "Bạch Thầy, con nên chờ xem điều gì ?"
Vị Sư lúc này không nhìn ngôi chùa, không nhìn chú Sadi 
mà chỉ nhắm mắt đáp rằng : " Con đã xem rồi, còn hỏi Ta điều gì"
Chú Sadi nhớ lại tất cả, từ khi chùa bị cháy, bị người nói lời 
không hay, cho đến chùa xây mới, Phật tử khen chùa đẹp, nay 
chùa đã hơi cũ người lại đến vì lòng thành, chú nhìn dáng vẻ 
thản nhiên của vị sư phụ, chú nhớ lần đầu tiên ngôi chùa bị 
đốt sư phụ vẫn là điềm nhiên như thế, xây mới cũng như thế, 
khen hay chê cũng thản nhiên cho đến chùa cũ kĩ vẫn 
thản nhiên như vậy. 
Chú Sadi chợt ngộ ra lời thầy, chẳng phải là chờ đợi mà cứ 
thản nhiên để mọi thứ diễn ra theo quy luật của nó, còn Ta 
sống đời thản nhiên đó là đời sống phạm hạnh ở nơi một vị 
Tỳ kheo mà Thầy của chú đã, đang, sẽ sống mà không dính
 mắc vào bất cứ ngoại cảnh nào. 
Chú đảnh lễ vị Sư Phụ đáng kính! Và chú hiểu ra rằng đời 
người dẫu có muôn ngàn sóng gió, suy cho cùng cũng chỉ là 
trường tu dưỡng cho bản thân. Thịnh suy nào cũng không 
quan trọng bằng nội tâm ta có dính mắc hay không, vì dính mắc
 đó là nguồn gốc luân hồi, là cô phụ với 
con đường giải thoát thênh thang...EmojiEmojiEmoji
blank
 
Trầm Tĩnh Sống 
 
Niềm vui dù quá lớn
Sẽ dần dần trôi qua,
Và nỗi đau cùng cực
Rồi cũng tìm phôi pha..
 Biết thế đừng tự phụ
Vì thành công hôm nay
Cũng không sầu ủ rũ
Lúc gặp điều không may!..
 
- Sao trẻ con hay khóc
Mà hiếm khi chúng buồn ?
Người lớn năng cười cợt
Giữa tiếng lòng lệ tuôn! 
Trẻ thơ hôm nay giận
Ngày mai ngồi với nhau
Người lớn '' biết tha thứ ''
Lại nhắc hoài mãi sau. 
 
- Thật hiếm khi tìm gặp
Bình an ở bên ngoài .
An bình chỉ có thể
Gặp trong lòng ta thôi! 
 
Ngày qua, ngày mới đến
Người đi, kẻ khác về
Chỉ có tình thương mến
Đọng lại cùng sơn khê..
                  Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ                
                  
blank
Kính chia sẻ cùng cà nhà hình ảnh Khóa tu học 1/June/2019
tại chùa Địa Tạng thành phố Montreal- CANADA 
do Thượng tọa Thích Thông Giới trụ trì.
blank
blank
blank
blank
blank
blank

blank

blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank

blank
blank
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/06/2013(Xem: 4436)
Người lãng tử đã rong ruổi qua bao đoạn đường đời, trên những bước dài phiêu bạt. Đôi khi nghe trên vai hằn lên những dấu ấn, nặng nề, vương mang. Phải chăng cuộc làm người là ảo mộng, là phù du như sương đọng sớm mai, trên cành lá muôn lần thay hoa đổi lá.
27/06/2013(Xem: 5794)
GS TS Trần Văn Khê nói về âm nhạc Phật giáo Việt Nam
22/06/2013(Xem: 4824)
Hạc đi dọc theo con đường nhỏ, mặt trời đang xuống chầm chậm, cái nắng gắt gay của mùa hạ chỉ còn lại những oi nồng khó chịu. Cơn mệt từ đâu ập đến, Hạc chợt muốn ngồi bệt xuống lề đường, gục đầu vào hai cánh tay chìm thẳng vào giấc ngủ. Hai chân rời rã, cổ họng khát khô, cái mệt, cái buồn đổ ập lên cô, con đường thật vắng, cái nắng quái buổi chiều thật buồn, vậy mà trời đang vào Tết đó, cái Tết đang ở đâu khi cái tôi đang rã rời trong một khí hậu kỳ quặc ở đây.
22/06/2013(Xem: 6236)
Buổi sáng ra vườn, nhìn lên trời cao bồng bềnh mây trắng Nhìn xuống khu vườn, còn thơm ngát sương lan, Nhìn ra đầm sen, nở rộ những cánh sen hồng, Xin thành khẩn hái mười đóa sen dâng Phật.
22/06/2013(Xem: 5824)
Không biết tôi đã đọc Bông hồng Cài áo của thày Nhất Hạnh bao nhiêu lần. Từ những ngày còn thơ ấu sống trong vòng tay mẹ, cho đến ngày hôm nay, khi nấm mồ của mẹ đã xanh ươm cỏ, bài viết luôn làm tâm hồn tôi chùng xuống trong những yêu thương dịu dàng nhất.
22/06/2013(Xem: 5472)
Trong cuộc đời đã bao lần bực dọc, hờn giận vì những việc thật nhỏ nhoi mà hư đi những chuyện quan trọng, làm mất lòng bạn bè, người thân, mà tâm cũng chẳng vui. Cuộc sống ngắn quá nên một lần nghe cô bạn kể chuyện này, ngẫm nghĩ và ngồi viết lại để mong lúc nào mình cũng sẽ làm được như thế. Bỏ hết những âu lo cho nhẹ nhõm trong lòng. (Thiên Hương).
22/06/2013(Xem: 8881)
Vậy là đã một năm, thời gian trôi quá nhanh nhưng lại thật không nhẹ nhàng khi những buồn thương vẫn còn hằn in trên dấu đá. Giờ này chắc chị đã bắt đầu một cuộc đời nào khác tại một nơi chốn bình yên vĩnh cửu, và tiếng cười của chị, những thương yêu của chị vẫn mênh mang trong một cõi thiên thu nào đó. Trong lúc ở đây, tại thế giới này, chúng em vẫn còn tưởng nhớ, vẫn cảm nhận những yêu thương vời vợi mà chị đã để lại trong đời sống ngắn ngủi của chị, và vẫn nghe trong tâm mình những khắc khoải đớn đau ...
22/06/2013(Xem: 5438)
Buổi sáng, trời hơi se lạnh và ẩm ướt âm u, hồi đêm hình như rất gió và ầm ì những tiếng sấm gợi lại những lo sợ xa xôi của thời còn chinh chiến. Nhìn ra khung cửa, đồi cỏ vẫn trải dài thoai thoải, những khu vườn xung quanh đã rực rỡ những đóa hoa xuân. Tiếng chim hót lảnh lót đầu hiên hòa nhịp dáng dấp nhí nhảnh của những chú chim sà mình xuống hàng rào rồi lại nhẹ cất cánh lên cao. Hồn nhẹ tâng theo những đám mây trời, tạ ơn đời sống, tạ ơn sự bình yên, tạ ơn những mượt mà của tạo hóa.
22/06/2013(Xem: 4962)
Tôi đã đi trên con đường này không biết đã bao nhiêu buổi sáng. Có buổi thành phố còn đang ngái ngủ, chỉ có những chiếc xe rửa đường rì rào lăn bánh, có buổi những toà cao ốc còn tắm đẫm sương đêm làm hai hàng mi long lanh những hạt nước trong suốt của hơi lạnh mùa đông. Và có những buổi như sáng nay, đường phố ngập những chiếc lá vàng và những hàng cây hai bên đường xôn xao đổ lá. Tự dưng, tôi nghe hồn mình chùng xuống vì một thoáng nhớ xa xôi.
21/06/2013(Xem: 4662)
Tháng 12, khi tui còn đi chơi lòng vòng. Sở làm dọn sang địa điểm mới. Ngày bắt đầu đi làm nơi mới cũng hơi bỡ ngỡ. Được cái chỗ làm mới ngay trung tâm thành phố. Đi một chuyến xe lửa 12 phút đã tới, mỗi ngày tiết kiệm được 50 phút cho 2 chuyến xe trams từ City xuống nơi làm cũ và trở về. 50 phút nhiều lắm chớ bộ. Nhưng...