Lặng nhìn con sóng thịnh suy...

13/06/201911:16(Xem: 6515)
Lặng nhìn con sóng thịnh suy...
blank


Namo Sakya Muni Buddhaya

Lặng nhìn con sóng thịnh suy... 
Chẳng biết nguyên nhân gì chùa lại bị cháy.
Vị sư trụ trì trầm tĩnh trước sự tình không thể nào cứu vãn 
rồi thản nhiên Ngài bước ra khỏi đám lửa.
Một vị khách đi ngang qua và nói:
''Nhân quả gì đây,hay là do ăn ở mích lòng ai?''
Chú Sadi chẳng giải đáp được nên đến chỗ vị Sư hỏi:
"Kính bạch Thầy,do nhân quả gì mà chùa ta lâm vào cảnh khổ, 
chùa bị đốt, người đi ngang qua buông lời không hay?"
Vị Sư chùa nhìn chú tiểu mỉm cười và nói:
 "Con cứ chờ xem"
Chú Sadi chẳng hiểu nổi lời ấy
Nhưng chỉ nữa năm sau, rất nhiều Phật tử phát tâm cúng
 dường chùa được xây dựng lại như cũ nhưng mới hơn.
Khi đó chú Sadi nhìn hoàn cảnh ngôi chùa và chợt hiểu ra điều 
gì đó, chú Sadi lại đến chỗ vị Sư và hỏi:
 "Bạch Thầy,phải chăng Thầy kêu con chờ để xem điều này?"
Vị Sư vẫn với tư thế ngồi thản nhiên nhìn ngôi chùa, 
mỉm cười và nói : "Con cứ chờ xem"
Khoảng ba năm sau, chú Sadi nay cũng đã lớn vẫn nhìn ngôi 
chùa mỗi ngày thay đổi và nhớ tới lời vị Sư "con cứ chờ xem"
thật ra là chú nên chờ xem điều gì.
Một lần nữa chú Sadi ngày nào đến chỗ vị Sư và hỏi:
 "Bạch Thầy, con nên chờ xem điều gì ?"
Vị Sư lúc này không nhìn ngôi chùa, không nhìn chú Sadi 
mà chỉ nhắm mắt đáp rằng : " Con đã xem rồi, còn hỏi Ta điều gì"
Chú Sadi nhớ lại tất cả, từ khi chùa bị cháy, bị người nói lời 
không hay, cho đến chùa xây mới, Phật tử khen chùa đẹp, nay 
chùa đã hơi cũ người lại đến vì lòng thành, chú nhìn dáng vẻ 
thản nhiên của vị sư phụ, chú nhớ lần đầu tiên ngôi chùa bị 
đốt sư phụ vẫn là điềm nhiên như thế, xây mới cũng như thế, 
khen hay chê cũng thản nhiên cho đến chùa cũ kĩ vẫn 
thản nhiên như vậy. 
Chú Sadi chợt ngộ ra lời thầy, chẳng phải là chờ đợi mà cứ 
thản nhiên để mọi thứ diễn ra theo quy luật của nó, còn Ta 
sống đời thản nhiên đó là đời sống phạm hạnh ở nơi một vị 
Tỳ kheo mà Thầy của chú đã, đang, sẽ sống mà không dính
 mắc vào bất cứ ngoại cảnh nào. 
Chú đảnh lễ vị Sư Phụ đáng kính! Và chú hiểu ra rằng đời 
người dẫu có muôn ngàn sóng gió, suy cho cùng cũng chỉ là 
trường tu dưỡng cho bản thân. Thịnh suy nào cũng không 
quan trọng bằng nội tâm ta có dính mắc hay không, vì dính mắc
 đó là nguồn gốc luân hồi, là cô phụ với 
con đường giải thoát thênh thang...EmojiEmojiEmoji
blank
 
Trầm Tĩnh Sống 
 
Niềm vui dù quá lớn
Sẽ dần dần trôi qua,
Và nỗi đau cùng cực
Rồi cũng tìm phôi pha..
 Biết thế đừng tự phụ
Vì thành công hôm nay
Cũng không sầu ủ rũ
Lúc gặp điều không may!..
 
- Sao trẻ con hay khóc
Mà hiếm khi chúng buồn ?
Người lớn năng cười cợt
Giữa tiếng lòng lệ tuôn! 
Trẻ thơ hôm nay giận
Ngày mai ngồi với nhau
Người lớn '' biết tha thứ ''
Lại nhắc hoài mãi sau. 
 
- Thật hiếm khi tìm gặp
Bình an ở bên ngoài .
An bình chỉ có thể
Gặp trong lòng ta thôi! 
 
Ngày qua, ngày mới đến
Người đi, kẻ khác về
Chỉ có tình thương mến
Đọng lại cùng sơn khê..
                  Như Nhiên- Thích Tánh Tuệ                
                  
blank
Kính chia sẻ cùng cà nhà hình ảnh Khóa tu học 1/June/2019
tại chùa Địa Tạng thành phố Montreal- CANADA 
do Thượng tọa Thích Thông Giới trụ trì.
blank
blank
blank
blank
blank
blank

blank

blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank

blank
blank
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2014(Xem: 6048)
Nên đọc nhiều sách, nhưng nếu không biết lựa sách để đọc thì đọc cả đời cũng vô công. Xin nhớ giùm, thời gian ta có không nhiều, mà thứ không đáng đọc, phải tính bằng số triệu. Quen biết nhiều thì tốt, nhưng không biết lựa bạn lành thì coi như trao thân nhầm chỗ. Ăn gì cũng thấy ngon miệng có thể nói là chuyện tốt, nhưng gặp gì cũng ăn thì là chuyện xấu. Đi nhiều chưa hẳn là xấu, nhưng đi không có mục đích đàng hoàng chỉ là lang thang trôi dạt: Phí tiền, phí sức, phí thời gian, phí đủ thứ.
23/08/2014(Xem: 8908)
Đến Louisiana, thành phố Gretna đã hơn 2 tuần, nay được huynh đệ mời đến Tiểu bang Oregon, thành phố Portland để trình bày giáo lý Đạo Hiếu đến với cộng đồng người Việt nhân mùa Vu Lan (tháng 7 al) theo truyền thống của Đạo Phật nói chung và có liên quan đến Đạo Nho cũng như qua tinh thần uống nước nhớ nguồn của nền văn hóa Việt đã được khởi động và hình thành một bản sắc đặc thù đã có tự ngàn xưa từ kho tàng ca dao của các bậc tiền hiền đã trải qua nhiều thời đại sáng tạo, chắt lọc, khơi nguồn đạo lý của dân tộc cho đến ngày hôm nay, và miên viễn cho cả những thế hệ mai sau.
17/08/2014(Xem: 38935)
Đại Sư tên là Huệ Năng, cha họ Lư, tên húy là Hành Thao. Người mẹ họ Lý, sinh ra ngài nhằm giờ tý, ngày mùng tám tháng hai, năm Mậu Tuất, niên hiệu Trinh Quán thứ 12. Khi ấy, hào quang từ nhà ngài chiếu sáng lên không trung, mùi hương lạ tỏa lan khắp nhà. Đến tảng sáng, có hai vị tăng lạ mặt đến thăm, bảo cha ngài rằng: “Khuya nay ông vừa sinh quý tử, chúng tôi đến đây là để đặt tên cho cháu bé. Ông nên đặt trước là chữ Huệ, sau là chữ Năng.”
16/08/2014(Xem: 4541)
Bổn phận Thầy tu cứu độ đời Tự Tha cùng độ Sư Phụ ơi ! Nương Phật tìm con đường giải thoát Cùng LY phiền não lạc an đời
06/08/2014(Xem: 10452)
Mẹ : Trong vũng tối thả buồn hiu hắt, Mẹ bây giờ là hạt sương rơi, Sao cầm được đôi dòng nước mắt, Phận lẻ loi trong chốn chợ đời. Con : Còn nợ trần bờ vai đeo nặng, Con u buồn giữa phố đông vui. Vu Lan tới, Phật Đường thầm lặng, Nghe tiếng chuông, nhớ mẹ ngậm ngùi.
02/08/2014(Xem: 4908)
Tôi không đủ ngôn từ để diễn tả nhưng tôi vẫn cố gắng viết để tri ân và đền đáp những bạn bè cùng học sinh Trưng Vương thân yêu đã dành cho tôi những cảm tình thương mến, những tiếp đón quá ư nồng hậu, ngoài sự mong ước của mình trong chuyến đi U.S. vừa qua. Qua bao nhiêu Email thăm hỏi ân cần của Kim Dung rồi của Mai Phương - Hội Trưởng Hội Cựu Nữ Sinh Trưng Vương Nam California – tôi quyết định bay qua Cali. tham dự “Đại Hội Trưng Vương Thế Giới 2014” và sau đó đi Cruise 4 ngày nữa (21 – 24.7.2014).
29/07/2014(Xem: 6177)
Không đo không lường được tình thương, người ta thường lấy vẻ bao la của trời biển để tạm so sánh. Nhưng kỳ thực, trời và biển có những giới hạn, biên tế. Trời, vẫn chỉ là một vòm không gian hữu hạn trong tầm mắt con người; biển, là bốn đại dương trên mặt địa cầu; không thể nói là vô biên, vô lượng. Tình thương của cha mẹ dành cho con cái, thì khác: không giới hạn.
24/07/2014(Xem: 11908)
Xuất gia không phải là nghèo Xuất gia là để noi theo Phật Đà Xuất gia lý tưởng cao xa Xuất gia để khỏi bôn ba chợ đời Xuất gia điều tốt tuyệt vời Xuất gia có nghĩa xa rời thế gian Xuất gia giải thoát nhẹ nhàng Xuất gia tự tại muôn ngàn bình yên
19/07/2014(Xem: 16849)
¨ TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 3 ¨ THÔNG ĐIỆP CƯ TRẦN LẠC ĐẠO (TK. Thích Huyền Quang), trang 8 ¨ ĐẠO PHẬT VIỆT TK THỨ I VÀ THỜI KỲ BẮC THUỘC t.t. (HT. Thích Đức Nhuận), trang 9 ¨ BƯỚC XUỐNG TRẦN GIAN, DUYÊN NỢ (thơ Hàn Long Ẩn), trang 13 ¨ QUYẾT NGHỊ ĐẠI HỘI THƯỜNG NIÊN LẦN II, NHIỆM KỲ II (GHPGVNTNHK), trang 14 ¨ HÌNH ẢNH ĐẠI HỘI THƯỜNG NIÊN VÀ AN CƯ TẠI PHV QUỐC TẾ (Hophap.net), trang 16 ¨ PHỤC BÁI THƯỢNG VĂN (BHDTƯ GĐPTVN), trang 18 ¨ NIỀM VUI TU HỌC (HT. Thích Tín Nghĩa), trang 19 ¨ TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ BẠN (HT. Thích Trí Chơn dịch), trang 20 ¨ NGÀY ĐẦU AN CƯ CỦA PHẬT GIÁO TẠI HOA KỲ (Thích Minh Dung), trang 23 ¨ HÌNH ẢNH KHÓA TU HỌC PHẬT PHÁP BẮC MỸ LẦN IV (Hoavouu.com), trang 24 ¨ CHÉN TRÀ TÀO KHÊ (Thích Nguyên Tạng), trang 26 ¨ ĐỒI MÂY (thơ Lý Thừa Nghiệp), trang 28
17/07/2014(Xem: 11125)
Trong sự đi hoang nào đó của tư tưởng, cảm xúc, ngôn ngữ, thì bản chất của ngôn ngữ, âm thanh đều là vô thường, giới hạn, và không thật, vì nó không có thực tính độc lập, phải nương với nhau mà thành, nhờ vào căn, trần, thức mở lối nên mới hiện hữu. Người ta tạm định nghĩa, “ngôn ngữ chỉ là một công cụ” dùng để biểu đạt ý nghĩ, trạng thái tâm sinh lý để người khác nhận biết, thấu hiểu, cảm thông. Có nhiều dạng ngôn ngữ, ta có thể tạm chia ra làm hai, ngôn ngữ xuất phát ở bên trong (nội tính) và ngôn ngữ thể hiện ở bên ngoài (ngoại tính). Cho dù phát xuất từ đâu, một khi xử dụng nếu ta không có trí tuệ, chân thật, ái ngữ, lợi hành, lợi người, thì không khéo sự biểu đạt ấy, đôi khi lại là mầm mống, nguyên nhân của những hiểu lầm, ngộ nhận, xích mích, đáng tiếc khác.