Một ngày trở về

11/03/201908:59(Xem: 5493)
Một ngày trở về

hoasen1a



MỘT NGÀY ...TRỞ VỀ 

Tôi trở về nơi ấy ...sau ba năm xa cách , có thể nói đó nơi đã  xuất phát tôi ....( một con người mới ) sau khi gặp hoàn cảnh  nghiệt ngã   Nơi đã giúp tôi có những tài liệu tuyệt vời về kinhi luật luận  mà không hề ai chú ý , nơi chỉ lo những cuộc ma  chay tống táng và hộ niệm nhưng chưa  có những buổi  pháp thoại nào có thể thỏa mãn những ý tưởng thầm kín và luôn thắc mắc vấn vương  từ khi tôi  biết  tham khảo nhiều kinh điển trên mạng online và kinh  sách đã từng sưu tập 

Tôi ngồi đấy hàng giờ lắng  nghe những cuộc chuyện trò trao đổi và quan sát mọi người để rồi phân vân tự hỏi  sau ba năm xa cách có phải  chính ta đã thay đổi quá nhiều chứ các bạn ấy vẫn là như thế .    Vì đâu ? Lý do gì ? 

Một nỗi sợ hãi và chán chường ....khiến tôi cảm thấy xấu hổ với những hoạch định mình mơ ước . Tôi phải làm sao đây? Khi mà  tuổi già theo ngày tháng chồng chất và với nhiệt tâm muốn giúp ích cho đạo tràng thì  mình làm sao có được tiếng nói đúng với lòng mình ...

Và cứ như thế nhiều câu hỏi lại đặt ra trong đầu tôi , miên man tôi tự nghĩ : 

** Có phải nhờ những chuyến đi hành hương  các địa danh tâm linh , trong một phút giây nào đó cái cảm ứng đạo giao nan bất khả tư nghì,  trong khung cảnh huyền hoặc  vi diệu mông lung chợt xâm chiếm lấy hồn ta đã làm ta đổi khác .... Biết đâu ! 

***Có phải vì những đêm thao thức  và say mê với những tác phẩm của các  danh tăng đã đem hết nhiệt huyết mình viết lên hoài bảo và những  kinh nghiệm hiểu biết của mình về pháp học hay pháp hành ....hầu giúp ích cho người an vui hạnh phúc ...và đã làm ta rất khác lạ giữa nơi nầy  .? ....Biết đâu 

Nhưng ......Tôi không thể tiếp tục ngồi nán lại vì sợ sẽ mất đi những kỷ niệm đẹp trong đầu và sợ rằng tôi sẽ dẹp bỏ  hết tất cả những ý định mà những ngày trước đó tôi hăng hái rất muốn thực hiện ...

Tôi  khấn thầm " Phật ơi , sao con không có được sức kiên trì tuỳ duyên phương tiện như Phật được , căn cơ con đang ở mức độ nào , Phật ơi hãy vươn tay ban cho con một sức hộ trì để thấy ra con đường mình phải tiến bước về hướng trước mà không thối chuyền ...." Và tôi đã nhẹ nhàng từ từ rút lui ra về 

Tôi không biết cách rút lui đó sẽ  đem lại những ấn tượng gì của người chung quanh nhưng tôi biết tôi phải sống  cho mình , đôi khi đừng vì một chút tình cảm bi lụy riêng tư có thể làm xáo trộn tất cả đời sống sinh hoạt hiện nay của tôi ....

Nên tôi đã tự ngâm cho mình  vài lời  thơ như sau 

Hãy bình tĩnh đón duyên đời đã định 

Tự nhắc thầm trong trí đã bao lần 

Từ trường vận khí hấp dẫn nghiệp thân 

Nên ý niệm quyết tu ...cần dõng mãnh 

Phải biết đủ ... vào lúc nào cần tránh 

Bã vinh hoa  danh lợi chỉ ... phù vân 

Kinh sách thư văn , xuyên  suốt tinh cần 

Tìm giây phút an bình ....nơi thanh vắng 

Đây là những lời tâm sự mong các bạn ai đã từng có những cảm nghĩ như tôi trong một phút giây nào đó xin đồng  cảm và cùng chia sẻ mong lắm vậy .

Và hy vọng đây cũng là kinh nghiệm khi ta muốn sống cho mình , tìm lại chính mình trong cuộc sống  rất phúc tạp này .

 Hãy sống  thật sự,cảm nhận từng phút giây trong hiện tại, ta còn đây, hiện hữu ngay giờ phút này, hãy hạnh phúc với những gì mình đang có, trân trọng nó. 

Ngôi đền hay ngôi chùa thiêng nhất chính là ngôi đền, ngôi chùa dựng trong lòng người. Vậy mà chúng ta đã bỏ quên những ngôi đền, ngôi chùa thiêng nhất ấy. Khi lòng không yên thì sống giữa đền, giữa chùa cũng không thấy yên. Khi lòng không từ bi thì quỳ dưới chân Phật trong tiếng mõ, tiếng chuông… lòng vẫn ác.

Khi lòng không hiểu được hạnh phúc thì nằm giữa bạc vàng, châu báu cùng vẫn thấy bất hạnh.

Có phải chăng tiếng lòng tôi đang phát.....khi tôi đang viết dòng chữ này 

Xin thân tặng các bạn ..

Những ngôi đền thiêng em từng thăm viếng 

Có bao giờ em nghe thấy âm thanh

Chính trực , thẩm sâu ....sinh phát nguyện lành 

Hay chỉ từ  ....Diệu Âm lòng em thấu rõ 



 Huệ Hương 

10/3/2019 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/12/2012(Xem: 5838)
Bước lên chiếc Lambretta hàng, tôi tự nhiên thấy Trâm ngồi thu hình ở một góc xe. Tôi quen Trâm một tháng trước. Nàng là y tá viên điều dưỡng vừa ra trường chưa được một năm. Đang làm việc ở Đà Nẵng thì có giấy đổi vào Nha Trang. Hôm mới vào nàng tìm đến địa chỉ tôi do lời dặn của anh Hiệp, anh rể nàng. Hiệp là bạn học của tôi hồi ở trường Khải Định. Có một cô em làm việc bị đổi đi tỉnh xa Hiệp viết thư giới thiệu cho tôi, gián tiếp thay anh để tuỳ cơ giúp đỡ cô em nhút nhát. Sau khi đọc thư của Hiệp, tôi hỏi:
17/12/2012(Xem: 6625)
Cách đây mấy năm, trên một chuyến xe đò muộn về thăm quê. Khi xe đi ngang qua cầu Ngân Sơn, thì lúc ấy đã 5 hay 6 giờ chiều. Dù đã nhiều lần đi qua đây, nhưng có lẽ buổi chiều cuối xuân năm ấy, là buổi chiều mà tôi đã nghĩ nhiều nhất về Võ Hồng. Tôi tưởng tượng rằng, hồi còn nhỏ chắc mỗi chiều ông vẫn thường ra đứng ở nơi này, để nhìn ráng đỏ nơi rặng núi phía Tây kia ? Rồi nhìn bóng chiều xuống chậm trên dòng sông này? Chắc phải vậy! Vì trong tác phẩm của Võ Hồng thì cái đẹp của thiên nhiên và cái đẹp của đất trời, tôi cho là những cái đẹp mà Võ Hồng đã viết hay nhất. Nhưng trong cái đẹp đó, Võ Hồng luôn luôn đưa vào thiên nhiên một chút sầu, hay ngậm ngùi cho một cái gì đó đã hay đang sắp mất đi trên cuộc đời này. Tại ông bi quan chăng? Hay tại vì cái đẹp mong manh của những buổi chiều tà trên dòng sông tuổi thơ dạo nào cứ ám ảnh ông mãi.
10/12/2012(Xem: 4653)
Đúng là những ngày tháng không quên thật! Sau 30.4.75, tôi bị ở lại Việt Nam là một điều quá ngu xuẩn rồi. Tự mình làm hại mình và hại cả tương lai con cái nữa. Niềm đau này thật không làm sao phôi pha được với thời gian, vết thương trong lòng tôi cứ chua xót ngậm ngùi!
05/12/2012(Xem: 5161)
Khách là một đại hán vạm vỡ, vận chiếc trường bào màu xám tro, nước da đen sạm; ngựa là một loại thiên lý câu sắc hung sẫm, bờm cao, bụng thon, lưng dài. Cả hai hình như đã vượt qua hằng ngàn dặm đường nên khi đến địa phận Trấn ma lâm, vó gõ trên mặt dốc sỏi không còn ngon trớn nữa mà chậm dần, chậm lại dần... Đến góc núi, bỏ đường lớn, người và ngựa thong thả nước kiệu qua ngọn đồi tràm và thông mọc lưa thưa chen lẫn đá hoa cương và đá tổ ong.
28/11/2012(Xem: 7768)
Trong tác phẩm Những tư tưởng gia vĩ đại của Phương Đông (Great thinkers of the Eastern world) tác giả IAN P. Mc GREAL đã nhận định rằng: “Toàn bộ thơ Tagore là những lời tình và ông đã tự nhận là người tình của nhân loại.”[1]
10/11/2012(Xem: 6616)
Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in, hồi nhỏ sống trong căn nhà tranh nơi một làng quê nghèo khổ ở miền Trung. Vào những buổi xế chiều cuối tháng 6 hoặc đầu tháng 7 âm lịch, mẹ tôi hay vắng nhà, bà đi ra đồng nhổ cỏ ruộng hoặc hái rau. Còn lại một mình ở nhà, không biết làm gì, tôi thường leo lên nằm trên chiếc võng treo ngay nơi cửa chính ra vào. Tôi nằm yên nhìn những đám mây đen đang tụ lại nơi những rặng núi xa ở phía Tây, những đám mây đó như báo hiệu những ngày đông giá rét lê thê đang sắp đến nơi làng quê nghèo khổ này. Thỉnh thoảng tôi còn nghe những tiếng sấm từ chân trời xa vọng lại.
05/11/2012(Xem: 5518)
Họ, bắt đầu gồm 7 người, chúng tôi hay gọi đùa là “thất tiên„. Nhưng toàn là tiên…bị đọa, là đà dưới đất mấy chục năm rồi, dễ chừng đã trên 50, 60 có tiên còn trên 70 năm. Các tiên không ở…cõi trên múa lụa, chỉ nằm dưới trần múa bút (đã bảo bị đọa mà!). Vâng, đúng vậy, họ là những cây bút nữ báo Viên Giác Đức quốc chuyên cầm bút múa may quay cuồng trên báo Viên Giác. Rồi một ngày đẹp trời, họ được Hòa Thượng Phương Trượng cùng anh chủ bút Phù Vân gom lại “múa chung„ qua tác phẩm “Những Cây Bút Nữ Báo Viên Giác „ (đó là cuốn 1)
03/11/2012(Xem: 5842)
Nhưng nếu trước khi xuất gia, Toàn Nhật đã từng làm tướng rồi sau đó mới “tuốt dép lánh xa khỏi nơi doanh liễu”. Vậy thì bây giờ ta thử xem Thiền sư Toàn Nhật đã làm tướng cho triều đại nào? Theo tác giả Toàn Nhật Quang Đài, trong những tác phẩm đã tìm lại được thì chỉ có tác phẩm Xuất gia tối lạc tỉnh thể tu hành vãn là Toàn Nhật có nhắc đến triều đại nhà Nguyễn: Ấy triều đại cổ kim thật lục Nối truyền qua bản quốc Nam thiên Những vì thánh chúa tôi hiền Tượng kinh tôn trọng chùa chiền nghiêm trang.
02/11/2012(Xem: 6279)
Cách đây hơn một năm, nhân dịp vào Sài gòn, tội nhờ một người thân, dù sanh ra và lớn lên sau 1975 nhưng lại rất say mê thơ Hòai Khanh ( thầy NM) Chở tôi đi Biên Hòa để thăm Hòai Khanh. Mặc dù đã đọc thơ và quen biết từ nhữnng năm đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, nhưng tôi chưa có dịp nào đến Biên Hòa để thăm ông, dù những câu thơ của ông nói đến đất Biên Hòa thì tôi đã đọc từ lâu lắm rồi: Tôi về vun xới vườn hoa Cho em là gái Biên Hòa, Hàm Tân Cho tôi là kẻ cô thần Nằm đây gởi mộng dậy ngàn sương xanh
28/10/2012(Xem: 6082)
Ông Don Jacquish ở Mỹ đã tỉ mẫn trồng hàng cây số hoa hướng dương để phục vụ khách tham quan gây quỹ nghiên cứu bệnh ung thư, sau khi vợ ông qua đời.