Hận mình ... ít đọc

25/01/201921:42(Xem: 4560)
Hận mình ... ít đọc

sach-bophai-pg

HẬN MÌNH .....ĐỌC ÍT !!!


Phải đợi  đến khi Tôi được sửa sai vì đã nhầm lẫn tác giả một quyển sách " Tôi Đi Tìm Phật " (tác giả: Cư Sĩ Minh Tâm) là của cố HT Thích Minh Tâm, khai sơn Chùa Khánh Anh, Paris, Pháp Quốc) và được Thầy Nguyên Tạng  chỉ dạy cho tôi đọc lại tất cả những bài viết trong TƯỞNG NIỆM CỐ HT THÍCH MINH TÂM thì câu "Sách khi cần dùng đến mới hận mình đọc ít " một câu nói được trích dẫn  từ một cuốn phim kiếm hiệp Lộc  Đỉnh  Ký của Kim Dung đối với tôi giờ đây thật là thấm thía làm sao ... Thật là tội nghiệp cho tôi ...

 

Hận vì  ngẫm lại thời gian còn lại để mà mình có thể thấu hiểu thêm nhiều yếu nghĩa sâu xa của nhiều quyển kinh hay những bài luận giải có còn kịp chăng hay phải đợi nhiều nhiều kiếp nữa ...

Hận ...tại sao  căn cơ mình phải đợi đến lúc vào Thu mới được bộc lộ và phát triển nhưng vẫn chưa đúng hướng lắm vì quá vội vàng hấp tấp để tự tin rằng mình có thể vận dụng khả năng tri thức của mình mà tự tu tự học dù rằng còn rất nhiều thiện hữu tri thức sẵn sàng giúp đỡ và chỉ dẫn thêm những điều quan yếu 

Suốt mấy ngày nay thật sự tôi rất trăn trở và cứ suy ngẫm hoài về những bài viết của HT Thích Như Điển và HT Thích Nhất Chân kèm theo về bài viết của Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng làm tôi đã ngừng hết những công việc trong ngày để mà nắn nót chép lại từng chữ từng câu hầu mỗi ngày sẽ huân trưởng được trong A lại da thức  và tự nhiên trước mặt hiện    một chân dung và cốt cách của một hiền nhân trong đầu tôi qua các lời cảm niệm của các Ngài ....Có lẽ lòng chân thành của tôi đã được Ôn hoá thân làm một bồ tát để xoa đầu tôi để tôi có thể nhớ lại được hết tất cả những gì mà các đệ tử của Ngài, những người từng chung vai sát cánh với Ngài đã miêu tả lại ..

Hãy cùng tôi đọc lại một lời nhắn nhũ của HT Thích Nhất Chân nhé 

Mỗi cuộc sống là một lớp học và sự chết của mỗi cuộc sống là kỳ thì cuối của lớp học ấy . Nếu ta thì đậu thì đã được tốt nghiệp tức là lên một lớp cao hơn , còn nếu ta thì rớt thì sẽ bị ở lại lớp hay có thể vì lý do gì mà rời khỏi lớp học đó và xuống một cấp nào đó . Mà người nào đã tu rồi thì biết rằng muốn giác ngộ giải thoát ít ra cũng phải nhiều đời nhiều kiếp cho nên PHẢI SỐNG LÀM SAO ĐỂ THI ĐẬU chỉ qua đời ấy mà không bị rớt thì mới có thể vươn lên một cấp cao hơn " 

Bạn và tôi hẳn đã hiểu được  HT muốn dạy gì cho ta ....phải bắt chước được 1/100 của cuộc sống của Ôn Khánh Anh nghĩa là kiên trì, nhẫn nại , đơn giản , không tham lam cất giữ, không sân hận thô tháo ,sống chỉ để làm việc cho lý tưởng của mình và làm với tất cả năng lực  của mình dù đôi khi cũng uyển chuyển nhưng đôi khi cũng sẵn sàng quyết liệt ....để rồi khi ra đi chẳng luyến tiếc gì .......nhẹ nhàng thanh thản ! Thì may ra được thi đậu dù chỉ được đậu chứ chưa được điểm thật cao như Ngài ( Excellent) 

Còn đây lời chia tay của HT Thích Như Điển đã gợi ý cho ta ....Cuộc đời của một Danh Tăng mà kẻ  hậu bối như tôi .....bao giờ bắt chước được 

...Thầy ơi , 

Trong Thầy không có kẻ thù, ...nếu có chăng là Tham , Sân , Si ...

Ai cũng là bạn của Thầy , dẫu người ấy không cùng quan điểm của Thầy 

Đây chính là điểm son của người quân tử như hoa sen vượt khỏi bùn nhơ ...

TẤT CẢ RỒI CŨNG SẼ TRÔI QUA 

TẤT CẢ RỒI CŨNG SẼ TRỞ VỀ VỊ TRÍ UYÊN NGUYÊN CỦA NÓ . Đó là BẢN THỂ DI ĐÀ - DUY TÂM TỊNH ĐỘ . Tất cả điều này ai cũng có và chúng ta chỉ cần sao cho tánh sáng ấy hiển lộ ở mọi người mà thôi 

Và có lẽ đây là đoạn mà tôi đã rơi lệ thật nhiều khi nghĩ đến ngày trả lại cho đời những thị phi nhân ngã , thiệt hơn bỉ thử để về với cát bụi ...Tôi tin rằng bạn cũng khóc như tôi ...

....Mọi vật rồi cũng sẽ trôi qua như những đám mây trên trời , sẽ trôi về một phương trời vô định cũng giống như những tảng băng đá mùa Xuân ...sẽ vỡ tan từng mãnh vụ biến thành nước trôi đến tận đại dương và hoà mình vào trong những cuộc lữ hành cô độc ấy 

Tôi và các bạn cũng thế ...Rồi cũng sẽ có một ngày không hẹn trước với ai , chúng ta rồi cũng sẽ ra đi và cũng sẽ trả lại cho đời tất cả những thị phi nhơn ngã , thiệt hơn bỉ thử để được rãnh rằng về chốn Tiên đài ...

Càng viết thì tôi lại càng hận mình....nhưng thôi thì mình hãy tự tha thứ cho mình nhé và hãy lắng nghe lại chính mình và tin tưởng rằng chính bản thân mình rồi sẽ gặp những tăng thượng duyên như lần này để rồi mình sẽ thực hiện theo lý trí đã mách bảo để nhận được phần thưởng rất quý báu .....đó là kinh nghiệm của một cuộc sống rất toàn thiện của một danh tăng ...

Kính xin tặng vài vần thơ thay lời cuối 

Hạnh phúc là ....Tích lũy từng chút một 

Kiên trì gầy dựng ....dù đếm  từng ngày 

Thế gian này có phù hợp.... tất cả ai ? 

Chỉ Chân thực , vui vẻ ...Niềm hạnh phúc 

Phải chăng cuộc đời ? ....Hành trình tiếp tục 

Gặt hái và thất bại mãi không ngừng 

Vẫn thản nhiên  ....nhìn  danh vọng ...dửng dưng 

Nơi quán trọ trần gian ..Ta ....lữ thứ 



Huệ Hương 





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/11/2014(Xem: 5044)
Thời gian trôi xa nay đã hơn 7 mùa trăng thu lồng lộng duới bao lớp huyền suơng nơi xứ nguời (từ năm 2006-2014) Tuy nhiên, nhìn lại chỉ còn là một thoáng như bóng mây qua cửa, như dòng nuớc có khi thanh thản, có lúc nặng nề vẩn đục lặng lẽ trôi và trôi xa.
01/11/2014(Xem: 29184)
Qua sự nghiệp trước tác và dịch thuật của Hòa Thượng thì phần thơ chiếm một tỷ lệ quá ít đối với các phần dịch thuật và sáng tác khác nhất là về Luật và, còn ít hơn nữa đối với cả một đời Ngài đã bỏ ra phục vụ đạo pháp và dân tộc, qua nhiều chức năng nhiệm vụ khác nhau nhất là giáo dục và văn hóa là chính của Ngài. Tuy chúng nói lên rất ít ỏi, nhưng không vì thế mà chúng không mang lại cho chúng ta một cái nhìn chính xác và rõ ràng hơn về cuộc đời của Ngài và, cũng từ đây chúng ta mới thấy rõ được chân dung của một bậc Thầy vĩ đại qua chí nguyện kiên cường của Ngài trong việc “Thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sanh.”
30/10/2014(Xem: 5082)
Suốt bao năm dài lưu vong nơi xứ người, tôi đã trăn trở, khắc khoải nhớ thương Huế - nơi tôi đã sống những ngày bình yên và thanh thản với tất cả tấm lòng ngây thơ của người con gái mới lớn. Hình ảnh Huế đẹp và thơ đã hiện về thường xuyên như một nhắc nhở trong tâm tưởng, trí nhớ, giấc ngủ và cơn mơ của đời tôi ! Huế mãi mãi vẫn là một vùng thánh địa thiêng liêng, bất khả xâm phạm trong góc sâu thăm thẳm của trái tim tôi. Kỷ niệm về tuổi trẻ vô tư, người tình đầu đời, bạn bè thân ái, những chốn hẹn hò rong chơi, ngôi nhà cũ, mái trường hồng vôi tím, những con đường đầy bóng mát từng chứng kiến cảnh gặp gỡ đầy yêu thương.
27/10/2014(Xem: 24961)
Hạ tuần tháng mười vừa qua, HT Thích Như Điển Phương trượng chùa Viên Giác về hướng dẫn khóa tu Bát Quan Trai Giới tại tỉnh Reutlingen. Nhân dịp nầy, Thầy mang quà tặng về cho Phật tử địa phương, đó là tác phẩm thứ 63 của thầy với tựa đề: “Hiện Tượng của Tử Sinh”. Đồng thời thêm một quà tặng của Bào huynh thầy: Thi phẩm “Hạt Cát Mịn” của Song Thu (Bút danh của HT Thích Bảo Lạc). Chúng con xin cung kính đảnh lễ và cảm niệm Công đức của nhị vị Ân Sư. Cũng như xin trân trọng những tấm lòng từ bi đối với tha nhân qua những lời nguyện ước. Như người làm từ thiện chỉ biết cho, với cái tâm mong cầu mọi người đón nhận sự hỷ lạc:
09/10/2014(Xem: 21699)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
06/10/2014(Xem: 20910)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
01/10/2014(Xem: 11102)
Nói đến mùa thu, người ta nghĩ ngay đến lá vàng. Trên cây là những tán lá vàng rợp. Dưới đất là những thảm lá vàng, trải lấp cả lối đi. Trời dìu dịu, không có nắng chói chang. Gió se lạnh, lùa qua hàng cây bên đường. Tâm và cảnh dường như có sự giao cảm tương ứng nào đó, gợi lên một nỗi buồn man man, vời vợi. Đẹp, mùa thu thật đẹp. Phân tích chi ly thì cũng khó mà nói được vẻ đẹp của mùa thu nằm ở đâu. Không lẽ chỉ vì lá vàng, lá cam, lá đỏ? Thế thì ở đô thị nhà cửa san sát, xe cộ nườm nượp, lề đường thiếu bóng cây, thì có lá vàng đâu mà mơ mộng, hân thưởng?
25/09/2014(Xem: 9498)
Nói đến mùa thu, người ta nghĩ ngay đến lá vàng. Trên cây là những tán lá vàng rợp. Dưới đất là những thảm lá vàng, trải lấp cả lối đi. Trời dìu dịu, không có nắng chói chang. Gió se lạnh, lùa qua hàng cây bên đường. Tâm và cảnh dường như có sự giao cảm tương ứng nào đó, gợi lên một nỗi buồn man man, vời vợi. Đẹp, mùa thu thật đẹp. Phân tích chi ly thì cũng khó mà nói được vẻ đẹp của mùa thu nằm ở đâu. Không lẽ chỉ vì lá vàng, lá cam, lá đỏ? Thế thì ở đô thị nhà cửa san sát, xe cộ nườm nượp, lề đường thiếu bóng cây, thì có lá vàng đâu mà mơ mộng, hân thưởng?
24/09/2014(Xem: 41278)
Vào năm 2007, có thêm 13 kỷ lục Phật Giáo Việt Nam (PGVN) được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam (Vietbooks) & Báo Giác Ngô công bố rộng rãi. Trong số đó, xin nhắc lại một kỷ lục: “Ngôi Chùa Có Bản Khóa Hư Lục Viết Trên Giấy Lớn Nhất Việt Nam- Bản kinh do cư sĩ Đặng Như Lan viết tại chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3, TP.HCM năm 1966. Bản kinh viết dựa theo Khóa hư lục của Trần Thái Tông (1218-1277) có kích thước rộng 1,78m, dài là 2,7m, hiện đang được trưng bày tại chùa Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh”.
23/09/2014(Xem: 20192)
“Đường về” là một tuyển tập gồm một số bài tiểu luận về Phật pháp do cố Ni trưởng Thích Nữ Trí Hải thực hiện. Tập sách chủ yếu làm sáng tỏ một số điểm giáo lý và pháp môn thực hành nòng cốt của Phật giáo từ Nguyên thủy cho đến Đại thừa mà tác giả đã có nhân duyên được học tập, thực hành và mong muốn chia sẻ với người khác. Được học tập và thực hành lời Phật dạy là một may mắn lớn của đời người. Người con Phật nhận chân được điều này và do đó luôn luôn mang tâm nguyện chia sẻ với người khác những gì mình đã được học tập và cảm nghiệm ở trong Phật pháp. Chính nhờ tinh thần cao quý này mà đạo Phật không ngừng được phổ biến rộng rãi, và nay những ai yêu quý Ni trưởng Trí Hải vẫn cảm thấy như được chia sẻ lớn từ một người có tâm nguyện mong được chia sẻ nhiều hơn cho cuộc đời.