Tôi Đi Tìm Tôi

15/10/201807:37(Xem: 5369)
Tôi Đi Tìm Tôi

hoa sen-2


TÔI ĐI TÌM TÔI 

 


 

Bao kiếp trầm luân vòng lưu lạc

Trong mê nghiệp chướng đã cuộn đầy

Một sớm tỉnh bừng nghe Phật Pháp

Nghìn năm trôi tựa áng mây bay!

(Đường Vân ) 

Bốn câu thơ trên đã gợi nhớ lại thời gian tôi chưa tìm về với Đạo, vì mãi còn lang thang theo cái ảo giác đi tìm một hạnh phúc trong bóng đêm, luôn chạy đua bận rộn để kiếm tìm những tri thức mà càng ngày càng đi lùi chứ không tiến bộ,  để rồi tới khi chợt tỉnh thì tóc trắng đã vài sợi trên đầu.

Tuy vậy chắc kiếp trước nhờ có làm một vài điều thiện lành nhỏ nhoi nào đó mà tôi vẫn có ngày gặp được những lời dạy của các bậc Thầy qua những bài viết, những buổi pháp thoại, pháp đàm với những thiện hữu tri thức để rồi nhận ra rằng: “Số phận mình hoàn toàn do mình định đoạt" dù trong mỗi một giai đoạn của đời người, chúng ta đều luôn như đứng trước ngã ba đường nếu không có niềm tin, một sức mạnh tâm linh dẫn dắt. Và tôi đã nghiệm ra rằng: Mọi thứ tồn tại trên đời này đều có hai mặt tốt và xấu, mà đôi khi bạn chẳng thể nào phân biệt rõ ràng. Trên đời vốn không có gì đáng gọi là khổ đau, cũng chưa chắc có gì nên xem là hạnh phúc. Và nếu như nhìn từ một góc độ khác, nỗi khổ đời người cũng không hẳn chỉ toàn là một màu u ám. Khổ nạn, lắm khi chính là cơ hội để tu rèn một con người, một nhân cách, là cái đà đưa người ta vượt trội lên.

Nếu như người nào có trí tuệ thì sẽ có một cái nhìn thật thấu suốt, nghĩa là người này biết rõ điều gì cần làm và điều gì cần tránh, và họ sẽ chọn lựa ra một phương tiện đúng đắn vì đã có thể đoán trước được phương hướng và hậu quả sẽ xảy ra, ngoại trừ một yếu tố nằm ngoài khả năng tri giác của ta đó là luật nhân quả.

Và cũng chính vì thế mà giáo lý Đạo Phật đã khuyên chúng ta nên tích lũy nhiều điều tốt lành và luôn rèn luyện tâm thức mình, để một ngày nào đó có thể sử dụng cái tâm thức đã được chùi bóng, rửa sạch  ấy can thiệp vào những hậu quả của nghiệp bất thiện từ bao đời trước, trước khi nó chín muồi. Có câu: “Lòng tốt là một vòng tuần hoàn. Khi bạn trao đi lòng tốt, nó sẽ trở về bên bạn. Khi bạn gieo mầm hạt giống thiện lương, nó sẽ kết hoa thơm trái ngọt”, nhưng bao lâu mà ta còn tạo tác nghiệp ác thì ta sẽ phải tái sanh và tái sanh nhiều lần.

Thầy tôi thường khuyên: "Trước khi điều trị một bịnh nhân thì con phải tốt nghiệp bác sĩ , có nghĩa là con phải hoàn thiện được chính con và vì vậy đừng bao giờ con bỏ cơ hội nuôi dưỡng tâm thức con, huấn luyện nó từng giờ từng phút cho hoàn thiện”. Nhưng cũng phải nói là chưa điều trị bịnh nhân thì tôi đã được điều trị bởi những Bồ tát xuất hiện chung quanh tôi. Có những lần đối thoại với những bạn làm công quả ở chùa, tôi mới thấy được họ đã sở hữu những chiếc đũa thần, nhưng người đối diện không bao giờ thấy được. Bởi vì chiếc đũa đó họ cất ở trong tim và họ đã giúp tôi tìm lại được tôi. 

Cuộc sống tôi sở dĩ quá mệt mỏi bởi vì: 

  • Một là do tôi lúc nào cũng quá nghiêm túc, cẩn thận và cố chấp cái thân tứ đại này là Ta và cứ sanh ra biết bao phiền toái trong việc đề phòng, nghi ngờ trộm cướp và tai nạn sẽ đến với mình, chớ không biết rằng cái gì đến là sẽ đến và cái gì của mình thì nó sẽ là của mình.
  • Hai là tôi luôn quá mong muốn để đạt được những điều mà tôi cho là hữu ích cho tôi, cho gia đình tôi và ngay  cả pháp môn tôi đang tu học, cho nên tôi đã quá đeo bám và không chịu buông bỏ. 

Bây giờ tạm thời trước mắt tôi đã nhận ra một con đường mà tôi sẽ đi, tôi sẽ không bước vội mà sẽ thư thả vừa đi vừa thưởng thức những phong cảnh thật nên thơ của thiên nhiên, hay có lúc dừng lại gọi điện cho một người bạn tri kỷ để chia sẻ vài điều vừa khám phá. 

Và tôi đã làm bài thơ này để tự răn và sách tấn mình, xin chia sẻ cùng các bạn. 

 

 LÀM SAO TÌM TỰ NGÃ...

 

Tự Ngã quả thật "Cái Tôi đáng ghét" .

Quỷ quyệt gian manh lại rất khôn lanh, 

Nhen nhúm nhiễm ô, đố kỵ, ghét ganh 

Khi thấy mình chẳng bằng hay kém thấp .

         Nhưng ...

Bóng tự ngã cũng có trong "cố chấp"

 Khi tình thương mang tính toán lo âu

Mong chiếm hữu để gìn giữ tóm thâu 

Năng lượng còn đâu thăng hoa phát triển? 

              Nếu ...

Cam lồ tươi mát thật trong, lành thiện 

Hạnh phúc cho người mở rộng vòng tay 

Sẻ chia  tận cùng bao nỗi đắng cay 

Thấu suốt ra ..."Tự ngã là huyễn hoá" .

 

Lý nghe dễ, Sự thực hành khó tả .!!!

Ảo giác đẩy ta vào cuộc chạy đua 

Tự động viên, mong sao thắng đừng thua, 

Và như thế vẫn còn trong bám víu.

 

Biết buông bỏ ...mới là điều cần yếu !!!!

 

Huệ Hương





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2012(Xem: 25447)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
01/02/2012(Xem: 13504)
Muôn nhờ Đức Phật từ bi Giải oan cứu khổ độ về Tây Phương (Nguyễn Du) Mỗi khi gặp nhau, những người Phật tử Việt Nam thường chào hỏi với nhau bằng cách chắp tay trước ngực và niệm danh hiệu Đức Phật Di Đà, và khóa tụng kinh buổi tối thì gần như hầu hết các chùa, nhất là các chùa ở miệt nhà quê không gọi là đi tụng kinh mà gọi là đi Tịnh Độ. Điều ấy chứng tỏ rằng tín ngưỡng Di Đà đã gần như được tuyệt đại đa số xuất gia cũng như tại gia, trí thức cũng như bình dân đều hết lòng tin theo và thọ trì.
24/01/2012(Xem: 19960)
Vănhọc Phật giáo nói chung, văn học Phật giáo Việt Nam nói riêng dứt khoát phải thể hiện giáo lý nhà Phật, mà cụ thể là thểhiện vấn đề về bản thể luận, về giải thoát luận và những con đường tu chứng. Để biểu lộ nội dung trên, văn học Phật giáo phải có một nghệ thuật tương xứng. Ở bài viết này sẽ đề cậpmấy nét đặc sắc về nghệ thuật của văn học Phật giáo. Khi trình bày vấn đề, chúng tôi chọn văn học Phật giáo Lý-Trần đểminh họa, bởi lẽ văn học Phật giáo Lý- Trần là kết tinh của những tinh hoa văn học Phật giáo Việt Nam.
24/01/2012(Xem: 4307)
Trong nhiều năm tôi đã nhớ mình viết bài luận văn “Khai bút” vào đêm giao thừa. Bài đó được chấm mười một điểm rưỡi trên hai mươi. Trong khung lời phê, cô giáo ghi...
23/01/2012(Xem: 25343)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
18/01/2012(Xem: 4648)
Mùa nhớ của tôi cũng bắt đầu khi gió bấc đổ về, gió mang theo chút se lạnh hanh hao và cả mùi Tết thoang thoảng, len khắp ngõ ngách phố phường nghe lòng nao nao.
18/01/2012(Xem: 16364)
Tưởng không có gì reo ca trong tâm mình. Một ngày đi ngang cổng một tu viện, thấy một thầy tu áo đà vừa bước vào cửa, tay nải khoác vai nhẹ nhàng...
15/01/2012(Xem: 23111)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
13/01/2012(Xem: 28361)
Ánh sáng từ trái tim trong sáng (clear heart) của vị thiền sư đang thiền định từ nửa đêm đến gần rạng sáng đã trở thành ánh trăng, và bởi vậy, trăng vẫn sáng...
09/01/2012(Xem: 8769)
Thoáng chốc mà đã bamươi sáu năm, như ba sáu ngày nhẹ nhàng trôi trên dòng thời gian vô hình vunvút. Cũng một buổi chiều xuân với bầu trời trong vắt, ánh mặt trời rãi màu vàng lốm đốm trong vườn đào đầy thơ mộng này, và cũng dưới cội đào già này, Đông và Xuân đã gặp nhau…