Tôi Đi Tìm Tôi

15/10/201807:37(Xem: 5366)
Tôi Đi Tìm Tôi

hoa sen-2


TÔI ĐI TÌM TÔI 

 


 

Bao kiếp trầm luân vòng lưu lạc

Trong mê nghiệp chướng đã cuộn đầy

Một sớm tỉnh bừng nghe Phật Pháp

Nghìn năm trôi tựa áng mây bay!

(Đường Vân ) 

Bốn câu thơ trên đã gợi nhớ lại thời gian tôi chưa tìm về với Đạo, vì mãi còn lang thang theo cái ảo giác đi tìm một hạnh phúc trong bóng đêm, luôn chạy đua bận rộn để kiếm tìm những tri thức mà càng ngày càng đi lùi chứ không tiến bộ,  để rồi tới khi chợt tỉnh thì tóc trắng đã vài sợi trên đầu.

Tuy vậy chắc kiếp trước nhờ có làm một vài điều thiện lành nhỏ nhoi nào đó mà tôi vẫn có ngày gặp được những lời dạy của các bậc Thầy qua những bài viết, những buổi pháp thoại, pháp đàm với những thiện hữu tri thức để rồi nhận ra rằng: “Số phận mình hoàn toàn do mình định đoạt" dù trong mỗi một giai đoạn của đời người, chúng ta đều luôn như đứng trước ngã ba đường nếu không có niềm tin, một sức mạnh tâm linh dẫn dắt. Và tôi đã nghiệm ra rằng: Mọi thứ tồn tại trên đời này đều có hai mặt tốt và xấu, mà đôi khi bạn chẳng thể nào phân biệt rõ ràng. Trên đời vốn không có gì đáng gọi là khổ đau, cũng chưa chắc có gì nên xem là hạnh phúc. Và nếu như nhìn từ một góc độ khác, nỗi khổ đời người cũng không hẳn chỉ toàn là một màu u ám. Khổ nạn, lắm khi chính là cơ hội để tu rèn một con người, một nhân cách, là cái đà đưa người ta vượt trội lên.

Nếu như người nào có trí tuệ thì sẽ có một cái nhìn thật thấu suốt, nghĩa là người này biết rõ điều gì cần làm và điều gì cần tránh, và họ sẽ chọn lựa ra một phương tiện đúng đắn vì đã có thể đoán trước được phương hướng và hậu quả sẽ xảy ra, ngoại trừ một yếu tố nằm ngoài khả năng tri giác của ta đó là luật nhân quả.

Và cũng chính vì thế mà giáo lý Đạo Phật đã khuyên chúng ta nên tích lũy nhiều điều tốt lành và luôn rèn luyện tâm thức mình, để một ngày nào đó có thể sử dụng cái tâm thức đã được chùi bóng, rửa sạch  ấy can thiệp vào những hậu quả của nghiệp bất thiện từ bao đời trước, trước khi nó chín muồi. Có câu: “Lòng tốt là một vòng tuần hoàn. Khi bạn trao đi lòng tốt, nó sẽ trở về bên bạn. Khi bạn gieo mầm hạt giống thiện lương, nó sẽ kết hoa thơm trái ngọt”, nhưng bao lâu mà ta còn tạo tác nghiệp ác thì ta sẽ phải tái sanh và tái sanh nhiều lần.

Thầy tôi thường khuyên: "Trước khi điều trị một bịnh nhân thì con phải tốt nghiệp bác sĩ , có nghĩa là con phải hoàn thiện được chính con và vì vậy đừng bao giờ con bỏ cơ hội nuôi dưỡng tâm thức con, huấn luyện nó từng giờ từng phút cho hoàn thiện”. Nhưng cũng phải nói là chưa điều trị bịnh nhân thì tôi đã được điều trị bởi những Bồ tát xuất hiện chung quanh tôi. Có những lần đối thoại với những bạn làm công quả ở chùa, tôi mới thấy được họ đã sở hữu những chiếc đũa thần, nhưng người đối diện không bao giờ thấy được. Bởi vì chiếc đũa đó họ cất ở trong tim và họ đã giúp tôi tìm lại được tôi. 

Cuộc sống tôi sở dĩ quá mệt mỏi bởi vì: 

  • Một là do tôi lúc nào cũng quá nghiêm túc, cẩn thận và cố chấp cái thân tứ đại này là Ta và cứ sanh ra biết bao phiền toái trong việc đề phòng, nghi ngờ trộm cướp và tai nạn sẽ đến với mình, chớ không biết rằng cái gì đến là sẽ đến và cái gì của mình thì nó sẽ là của mình.
  • Hai là tôi luôn quá mong muốn để đạt được những điều mà tôi cho là hữu ích cho tôi, cho gia đình tôi và ngay  cả pháp môn tôi đang tu học, cho nên tôi đã quá đeo bám và không chịu buông bỏ. 

Bây giờ tạm thời trước mắt tôi đã nhận ra một con đường mà tôi sẽ đi, tôi sẽ không bước vội mà sẽ thư thả vừa đi vừa thưởng thức những phong cảnh thật nên thơ của thiên nhiên, hay có lúc dừng lại gọi điện cho một người bạn tri kỷ để chia sẻ vài điều vừa khám phá. 

Và tôi đã làm bài thơ này để tự răn và sách tấn mình, xin chia sẻ cùng các bạn. 

 

 LÀM SAO TÌM TỰ NGÃ...

 

Tự Ngã quả thật "Cái Tôi đáng ghét" .

Quỷ quyệt gian manh lại rất khôn lanh, 

Nhen nhúm nhiễm ô, đố kỵ, ghét ganh 

Khi thấy mình chẳng bằng hay kém thấp .

         Nhưng ...

Bóng tự ngã cũng có trong "cố chấp"

 Khi tình thương mang tính toán lo âu

Mong chiếm hữu để gìn giữ tóm thâu 

Năng lượng còn đâu thăng hoa phát triển? 

              Nếu ...

Cam lồ tươi mát thật trong, lành thiện 

Hạnh phúc cho người mở rộng vòng tay 

Sẻ chia  tận cùng bao nỗi đắng cay 

Thấu suốt ra ..."Tự ngã là huyễn hoá" .

 

Lý nghe dễ, Sự thực hành khó tả .!!!

Ảo giác đẩy ta vào cuộc chạy đua 

Tự động viên, mong sao thắng đừng thua, 

Và như thế vẫn còn trong bám víu.

 

Biết buông bỏ ...mới là điều cần yếu !!!!

 

Huệ Hương





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/12/2020(Xem: 15061)
Từ Nguyễn Du đến Bùi Giáng, lục bát Việt Nam đã tạo nên một bước đi tân kỳ, một bước nhảy ngoạn mục, rung lên những tiếng thơ tự tình giữa trường mộng nhân sinh, nỗi ngậm ngùi nhân thế với niềm xao xuyến, bồi hồi. Rồi tiếp nối trên những bước đi song hành cùng lục bát, rạt rào bao sóng vỗ ngân nga, hòa âm thâm thiết với những tâm hồn quá đỗi tiêu sái như Hoài Khanh, Nguyễn Đức Sơn, Hồ Dzếnh, Phạm Thiên Thư, Huy Cận, Trần Xuân Kiêm, Huy Tưởng, Vũ Hoàng Chương… Đặc biệt Huy Tưởng, riêng một cõi trời thơ Mười Phương Tố Vọng phiêu diêu giữa Phương Chiều: Trũng hai mắt vọng bia đời Cổng tồn sinh mở mù khơi nắng tà Lòng tay nát mộng châu sa Phương chiều bãi quạnh mưa qua bến mình Nghiêng tầm con mắt soi kinh Vẳng nghe tâm lặng hồn chênh chếch về Phôi thu rụng lá mây đè Phiền ban sơ dậy đất se sắt lòng Im nghe thác máu loạn dòng Trôi phiêu lạc giữa vô cùng mộ Không
23/11/2020(Xem: 11774)
Phước duyên cho tôi khi được Me Tâm Tấn truyền trao gìn giữ một số thư từ còn lưu thủ bút & chữ ký của Chư tôn Thiền đức Tăng Ni vào những năm xưa xửa của thế kỷ trước. Trước, tôi đã có đôi lần giới thiệu thư từ bút tích của quý Ngài danh tăng Phật Giáo nước nhà như Ôn Trí Quang, Ôn Trí Thủ, Ôn Đỗng Minh, Ôn Đức Chơn, Ni trưởng Diệu Không, Ni trưởng Thể Quán... Hôm nay, tôi xin cung kính giới thiệu đến chư vị thủ bút và chữ ký của một bậc tôn quý vốn là cột trụ quan trọng trong ngôi nhà Phật pháp, một vị hộ pháp đắc lực của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trong những ngày đầu của phong trào phục hưng, một thành viên cơ yếu của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất:
11/11/2020(Xem: 10853)
Mấy ngày mưa bão, rãnh rỗi ngồi soạn thư từ và hình ảnh, những kỷ vật mà Me Tâm Tấn luôn trân quý gìn giữ bao năm trời đã truyền trao lại cho tôi bảo quản làm tư liệu để tham khảo viết bài góp bút vào công tác hoằng pháp, tôi đã tìm thấy được những bức thư viết tay của một vị danh tăng Phật Giáo nước nhà: Cố Hòa thượng Thích Đức Tâm.
11/11/2020(Xem: 15587)
Trong quyển Yếu giải kinh A Di Đà lần đầu tiên xuất bản ở Việt Nam cũng như trên thế giới được in cả nguyên tác bằng chử Hán của Đại sư Linh Phong Ngẩu Ích cùng bản dịch Anh ngữ của Tiến sỉ J.C. Cleary và phần dịch sang Việt ngữ có chú giải của chính mình, học giả Lý Việt Dũng đã… “tự bạch” về “tiểu sử dài lòng thòng đáng chán của Song Hào Lý Việt Dũng”. Trong đó ông thẳng thắng nhận rằng: “Về quan điểm cuộc sống, tôi là người lạc quan tếu… Tôi cũng chay mặn tùy duyên, không bó thân trong những giới luật xa rời cuộc sống, chẳng có bổn sư vì chẳng quy y ai, chẳng có giới xơ cứng để giữ, sống đa cảm tự tại, có hơi “quậy” một chút!”.
25/10/2020(Xem: 4753)
Nước. Nước từ đâu cứ dâng lên; lên rồi rút, rút rồi lại lên, ngập tràn đồng ruộng, ao hồ, vườn tược, làng quê, và phố thị của nhiều tỉnh thành miền Trung. Cuồng phong bão tố từ đại dương cuộn xoáy vào đất liền, kéo theo những cơn mưa xối xả ngày đêm. Nước lũ ngầu đục từ non cao đổ về, từ các đập thủy điện xả xuống, đẩy những dòng cuồng lưu ồ ạt đi về nơi trũng thấp, theo những nhánh sông hướng ra biển, chựng lại khi gặp mực biển dâng cao với cường triều gầm thét, sông nối biển biến vùng duyên hải thành một biển nước mênh mông.
30/09/2020(Xem: 32015)
Thư gởi Chư Thiện tri thức trong và ngoài nước..nhân Tết Nhi Đồng 2020 (HT Thích Tuệ Sỹ)
24/09/2020(Xem: 14176)
Thật là một đại duyên cho những ai là Phật tử tại gia như tôi lại được nghe lời chỉ dạy vừa tâm tình của Sư Phụ Viên Minh vào ngày thứ bảy của khoá thiền khoá 20 (20/9/2020) tại tổ đình Bửu Long như sau : " Ai cũng cho Thầy là người " ba phải "vì Thầy thường trích dẫn những ý tưởng của các Tông phái khác , nhưng đúng ra phải gọi Thầy là "người chục phải "vì ở mỗi Tông phái nào Thầy đều nhìn thấy những điểm hay, tốt và vì vậy Thầy chưa bao giờ phân biệt tông phái nào cả chỉ là nhập gia tuỳ tục thế thôi , vô ngại ...
21/09/2020(Xem: 23421)
Một trong những điểm đặc thù từ giáo pháp của Đức Phật chính là tinh thần Trung đạo - không rơi vào cực đoan khổ hạnh ép xác hay thú hướng dục vọng. Biện chính giáo pháp để làm lộ rõ con đường Trung đạo cũng là một phương thức hoằng pháp. Có thể sự biện chính chỉ là quan kiến cá nhân và đôi khi đi xa hơn vấn đề cần biện chính, nhất là những biện chính liên quan đến lát cắt của một phần tổng thể văn bản. Dẫu vậy, toàn bộ nội dung bài viết vẫn hướng đến mục đích làm sáng tỏ thêm con đường Trung đạo, tránh sự hiểu nhầm đáng tiếc đối với những Phật tử sơ cơ. Nguyệt San Giác Ngộ xin trân trọng giới thiệu bài viết đến với quý độc giả. NSGN Bài “Quan điểm của Phật giáo về vấn đề kinh tế” của Hòa thượng Tinh Vân (Phước Tâm dịch, Nguyệt san Giác Ngộ số 189, tháng 12-2011, trang 36), có một đoạn viết:
29/08/2020(Xem: 3963)
Khi được một bằng hữu tặng cho một quyển sách hay và quý, bạn vui vẻ nhận lấy, khen sách trình bày đẹp, đề tài lạ lẫm hấp dẫn, cảm ơn, rồi nhập vào hàng hàng lớp lớp những sách báo trên kệ tủ của mình, nói là từ từ khi nào rảnh rang sẽ đọc sau, rồi quên bẳng luôn, không sờ đụng đến lần nào nữa. Nếu vị bằng hữu đó mà biết được bạn đã đối xử với món quà tặng văn hóa, món quà tinh thần và nghĩa tình kiểu như vậy, chắc vị đó sẽ buồn lắm. Làm người khác buồn, là bạn đã mang tội. Trong trường hợp vị bằng hữu đó không hề hay biết gì hết, bạn vẫn mang tội, chứ không phải vô tội. Tội đó là tội xem thường.
27/08/2020(Xem: 9535)
Kính chiếu yêu ma bài viết của Cư Sĩ Huệ Hương (ở Melbourne, Úc Châu) Do Phật tử Diệu Danh (Hannover, Đức Quốc diễn đọc) Mười năm về trước khi đọc " CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI " của Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh tôi vẫn không hề nghĩ đến có ngày mình phải dùng kính chiếu yêu này ... không phải cho người khác bên ngoài mà chính là dùng để soi rọi vào những con ma đang ẩn núp trong rừng tâm của tôi quá chằng chịt và rậm rạp nơi mà tập khí được chôn vùi và đã trở nên hoang dại đến nỗi rất khó để tháo gở được những rễ dây đã bám sâu trong đất Tâm này