Mùa Thu Năm Ấy

12/01/201807:47(Xem: 6141)
Mùa Thu Năm Ấy

 
Mua Thu 5

MÙA THU NĂM ẤY



 Nhớ lại ba năm trước, tôi đến Seattle vào một chiều Thu cuối tháng Mười. Vừa rời khỏi sân bay, cảm nhận đầu tiên của tôi đối với đô thị xa hoa có nhịp sống bận rộn này là cái se se lạnh của tiết trời đang độ giữa Thu. Trong tôi lúc đó vẫn còn nỗi bồn chồn lo lắng, tâm trạng của một người vừa xa quê, bước chân vào một đất nước xa lạ. Sự mát lạnh của khí trời như xoa dịu phần nào nỗi lo lắng trong tôi. Có lẽ đó là lý do vì sao tôi vẫn nhớ như in cảm xúc đầu tiên ấy, và dần dần, tôi nhận ra mình có cảm tình với mùa Thu ở Washington.

Đến với Seattle vào mùa Thu, ấn tượng ban đầu về Seattle là một mảnh đất man mác buồn, mưa suốt ngày đêm, thỉnh thoảng có vài tia nắng ấm. Cây cối xanh tươi đang chuyển sang màu vàng, cam đỏ… tạo nên những cảnh trí thiên nhiên mang nhiều màu sắc rực rỡ. Mùa Thu nơi đây thật hiền hòa dịu mát. Nhưng…Ký ức tôi bỗng hiện ra những buổi chiều nơi quê nhà, ra bãi biển ngồi ngắm hoàng hôn xuống, làn gió nhẹ bay bay, thoang thoảng mùi hoa sữa báo hiệu mùa Thu tới, có thể nói rằng hoa sữa thơm ngào ngạt, nhưng nó lại là mùi hương nhắc nhở tôi về mùa Thu của một thời thương nhớ, nơi ghi dấu quãng đời tuổi thơ mà tôi đã đi qua.

 Thu đầu tiên đến trong niềm bỡ ngỡ của tôi lần đầu đến với Seattle chỉ kịp cảm nhận cái se lạnh về đêm, có đôi khi nghe tiếng lá rơi xào xạc từ hàng cây ven đường mà tôi cứ ngỡ là ai đang dạo bước trên lối về. Nhưng cũng Thu đầu ấy tôi chợt nhận ra rằng, sắc tím ngát trời của loài hoa phượng tím, mùa hoa nở là tím cả một con đường nơi tôi ngày ngày đi ngang qua; rồi giật mình thảng thốt vì ánh trăng rọi sáng căn phòng, bỗng nhớ quê nhà  da diết. Những khi một mình nơi xứ người lạnh lẽo mới thấm thía, quê nhà một góc nhớ mênh mông.

Cứ thế rồi mùa Thu đi qua như chưa từng lưu lại, năm thứ nhất vội vã trôi đi khi tôi chưa kịp cảm nhận, để rồi lại một mùa Thu nữa đến và tôi muốn níu giữ nó, níu giữ lại thời gian. Thu năm ấy bất ngờ khi lá cây vẫn vàng rực thì tuyết hoa anh đào đã phủ trắng lối đi. Thu năm hai cũng là năm mà tôi bắt đầu lưu luyến, bởi Seattle đối đãi tôi quá đỗi dịu dàng, cô giáo Sunny rất hiền và vui tính lúc nào cũng quan tâm, bạn bè huynh đ nơi đây luôn dành cho tôi sự ưu ái, sự chân thành khiến tôi luôn thấy ấm lòng nơi xứ lạ.

Saettle vẫn thế, cũng một phong vị của kiểu thời tiết khiến người ta thấy u buồn đến nao lòng, cũng con người vẫn ngày ngày vội vã hối hả ấy.  Người ta thường nói: Nếu ai yêu một thành phố nào đó chỉ khi nào nơi ấy có những người mà họ luôn nhớ đến. Với tôi Seattle là nơi có những ngày thu thật buồn, nhưng tôi lại không nỡ rời xa chỉ vì thấy đã quá thân thương, bỗng thấy rằng thời gian phải cần quý trọng biết bao nhiêu.

Lại một mùa Thu nữa sang, có lẽ là Thu cuối cùng tôi còn cảm nhận được sắc vàng ngập trời tỏa sáng một góc đường, mà giờ đây mỗi lần nhớ đến tôi bất giác thấy trong lòng vui lạ, cũng là chút lưu luyến còn lại, gửi vào Seattle với khoảng trời sương khói u buồn, nhưng ẩn sâu là màu rực rỡ của lá vàng hoa đỏ. Đã từng nhắn nhủ tôi vẫn là tôi của ngày xưa ấy, cũng từng ngỡ rằng:

Tôi ra đi vào mùa Thu năm ấy. Một chiếc lá mùa Thu còn sót lại

 Chiếc lá  thu ngỡ ngàng trong ký ức.Thu đi rồi một khoảng trống mênh mang

 

Ngày ấy  tôi đã từng mơ về một mùa Thu tĩnh lặng, những con đường ngập đầy lá vàng và những bàn tay nắm lấy nhau, dạo bước trong mùa Thu hoàn hảo. Có lẽ  trong những chiều chớm lạnh. Kể ra mùa Thu cũng lạ, bình yên cùng những con đường lặng lẽ, với những chiếc lá vàng êm ả cùng những cơn sóng nước trong veo không một chút gợn. Trời rất xanh và mây rất trong. Nhưng mùa Thu cũng là mùa dông bão, Nha Trang quê tôi mưa dai dẳng, sấm chớp ầm ầm. Mùa Thu là mùa của tình yêu, tình yêu bắt đầu và cả khi tình yêu tan vỡ. Nha Trang  một ngày Thu, hoa sữa nở trắng đầy góc phố. Tôi yêu Nha Trang vô cùng.  Có lẽ vì tôi đã được sanh ra và lớn lên ở đó, và có lẽ chỉ bởi tôi yêu những con đường quen thuộc đã đi qua. Có nhiều kỉ niệm, có đủ nỗi nhớ để làm thành kỷ niệm cho riêng mình.

 

Nha Trang vắng lặng đẹp mà người ta hằng mơ ước một lần được ghé qua, nhưng nó vẫn khiến người ta thấy lạc lõng  giữa  lòng thành phố. Nha Trang, hoa sữa không nồng nàn như người ta nghĩ. Tôi tìm thấy ở đó một phần hồi ức tốt đẹp của riêng mình, nhẹ nhàng và tự nhiên như hoa sữa nở khi mùa Thu về. Thu và tôi cũng nhẹ nhàng như hoa sữa tàn khi mùa Thu qua. Không ai hiểu vì sao Thu  tan vỡ, như hoa bên đường  tàn theo gió Thu. Tự an ủi mình rằng cuộc đời dài rộng quá đôi khi lại rất buồn. Nhưng có lẽ tôi chỉ học được cách yêu mùa Thu, nhưng chẳng thể nào học được cách giữ lại. Thu là gió, gió phải được tự do. Kỷ niệm ấy giữ lại cho riêng mình. Một mùa Thu nếu không còn thì những mùa Thu ấy cũng chỉ như cơn gió thoảng.

 Tôi hy vọng Nha Trang ngày trùng phùng tôi hẳn sẽ xúc động nhiều lắm thay, nhưng thật ra tôi của giờ đây có lẽ chỉ thấm thía luyến lưu ngày ly biệt.

Nam Mô A Di Đà Phật
Ni Viện Như Ý đầu xuân 2018
Thích Nữ Tâm Vân

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/01/2026(Xem: 2609)
Hoài niệm về một điều gì vẫn là việc cần thiết để nhớ về những chuyện cũ, việc xưa đã xảy ra trong đời mình. Do vậy tôi vẫn thường hay chọn cách viết tường thuật hay ký sự, để cho người đời sau, biết đâu có ai đó muốn tìm lại lối chim di thì dễ dàng hơn là phải mất công tìm tòi, tra cứu. Nếu không là hoàn toàn sự thật thì cũng là một dấu ấn đã trải qua, và dầu cho có phai mờ đi chăng nữa thì đó cũng là những lần đã trải qua như thế.
21/01/2026(Xem: 1455)
Ni Sư Daehae, cũng là nhà đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, đã thắng giải thưởng Phim truyện xuất sắc nhất (Best Fiction Film) tại Đại hội điện ảnh Bangladesh, theo tin của báo Korea Joong Ang Daily ngày 19/1/0226. Liên hoan phim quốc tế Bangladesh (DIFF: Dhaka International Film Festival) lần thứ 24 tổ chức tại Dhaka từ ngày 10 tới ngày 18/1/2026 đã hoàn tất. Phóng viên Baik Sung-Ho viết rằng Ni Sư Hàn quốc, cũng là nhà đạo diễn phim, Daehae Sunim đã thắng giải thưởng phim truyện xuất sắc nhất tại Liên hoan phim quốc tế Dhaka vào Chủ nhật vừa qua với bộ phim có chủ đề về tiềm năng tâm linh của con người (human spiritual potential), đánh dấu một cột mốc quan trọng khác trong sự nghiệp sáng tác đồ sộ của Ni Sư với hơn 120 tác phẩm điện ảnh.
20/01/2026(Xem: 996)
Tôi đến thăm sư vào một ngày đông lạnh, khi mà những cụm tuyết trắng còn đọng trên mái hiên, tạo thành khối đá, rồi từng giọt nhỏ xuống, dần tan. Tôi bước lên thềm hiên, mái ngói nhỏ chìa ra hai đường cong sơn đỏ, giáp vàng. Hình bánh xe pháp luân nằm giữa hai con nai trạm gỗ, trông rất xinh và thiền vị. Tôi bấm chuông, sư vội xuống cầu thang, mở cửa mời tôi vào. Đây watlao, cơ ngơi này được cải dáng thành một ngôi chùa nằm gọn giữa một rừng thông rộng lớn, thuộc Willington cận bắc Connecticut.
13/01/2026(Xem: 2533)
Trong bối cảnh năm 2026, khi công nghệ và trí tuệ nhân tạo (AI) phát triển mạnh mẽ, con người càng có xu hướng quay về với tâm linh. Nhưng đôi khi lễ nghi hình thức thái quá không biểu lộ gì được sự khiêm cung mà chỉ là đi kèm sự bùng nổ của các hình thức "tâm linh trình diễn” .
12/01/2026(Xem: 2995)
Mỗi sáng người viết quả thật được hữu duyên được dành ra 1/2 giờ ghi chép lại những lời khai thị hữu ích của các hiền nhân theo trình độ tu tập của mình, và đã dùng những lời khai thị này ghi vào quyển Cẩm nang cho Resolution 2026 , vì rất tâm đắc câu “Cuộc sống là những trải nghiệm được chia sẻ “ nên kính xin được ghi lại toàn bộ những lời khai thị của Đức Ngài Lạt Ma đã được phát sóng như sau : -“Mỗi lần thấy ai đau khổ , ta đặt tay lên ngực và ước nguyện mong rằng họ không còn khổ -Mỗi lần thấy ai lầm lỗi, hãy biết họ đang khổ trước khi là người khác khổ -Mỗi lần thấy ai sân giận , hãy biết họ đang đốt chính mình Đó là cách độ tha tự nhiên nhất,
04/12/2025(Xem: 4559)
(Qua tác phẩm “The Art of Happiness in a trouble world”– Đức Đạt Lai Lạt Ma & Howard Cutler. Và những tư tưởng của các bậc hiền triết Đông-Tây ) (Trân trọng kính dâng tặng những vị Thầy tâm linh và đặc biệt riêng gửi đến TT. Thích Nguyên Tạng nhân dịp sinh nhật lần thứ 59 vào ngày 5/12/2025 ) Hạnh phúc — trong cái nhìn tâm linh — không phải là một điểm đến để nắm bắt, mà là sự khai mở dần dần của tâm thức. Nó giống một buổi bình minh: ánh sáng không bừng lên ngay tức khắc, mà lan từ từ, dịu dàng, đánh thức từng mảng tối trong lòng người.
02/12/2025(Xem: 4570)
( Cảm tác từ tác phẩm “ The Unbearable Lightness of Being” nổi tiếng nhất của Milan Kundera viết năm 1982 và xuất bản lần đầu tiên năm 1984 tại Pháp. Bản tiếng Việt “ Đời Nhẹ Khôn Kham “do dịch giả Trịnh Y Thư dịch từ bản tiếng Anh (The Unbearable Lightness of Being của Michael Henry Heim) xuất bản năm 2002 tại Hoa Kỳ. “ Đời Nhẹ khôn kham" lấy bối cảnh chủ yếu ở Praha trong những năm 60-70, tiểu thuyết đã mô tả đời sống của tầng lớp nghệ sỹ và trí thức của xã hội Czech đương thời, cùng với đó là gợi ra những vấn đề triết học căn cốt và sâu sắc. Hơn thế nữa tác phẩm này dạy chúng ta về sự nhẹ nhàng và nặng nề trong cuộc đời, về ý nghĩa của tự do cá nhân và trách nhiệm, và cách đối mặt với sự ngẫu nhiên của số phận.
01/12/2025(Xem: 1204)
Khi ánh nắng sớm mang theo chút hơi lạnh của những ngày cuối thu, lòng người cũng trở nên thâm trầm hơn với những khoảnh khắc dừng lại ở một góc nhỏ nào đó và cầm trên tay một quyển sách hay, tạm quên đi cái ồn ã vốn quen thuộc hằng ngày, để sống trọn vẹn cho mình trong từng giây phút. Đã bao giờ bạn cảm ơn cuộc đời đã cho bạn có được những ngày biến động, để một ngày ngồi đây, trong giây phút này, lòng chợt bình yên đến lạ! Bạn ngồi đó, thở nhẹ, những cơn gió se lạnh như không muốn phá tan khoảng bình yên nơi bạn, những ánh nắng mai đủ ấm lòng người. Bạn nhìn lại mình, khẽ mỉm cười rồi nhận ra, mình đã khác ngày xưa, không còn những xốc nổi, bốc đồng hay những giận hờn vô cớ.
23/11/2025(Xem: 1156)
Vào ngày 9/11/2025, tại Tu Viện Huyền Không, San Jose, tôi đã tham dự buổi ra mắt sách Thiền Trong Kinh Điển Pali của nhóm Dự Án Phật Học Tinh Hoa Thế Giới do Sư Cô Vỹ Nghiêm và Sư Cô Như Hiếu ở trong nước phiên dịch từ tác phẩm của Ni Sư Sarah Shaw hiện đang giảng dạy Phật Học tại Đại Học Oxford (Anh Quốc). Sách được thầy Thích Pháp Cẩn trụ trì Chùa Phổ Giác (Marina) trang trọng giới thiệu
20/11/2025(Xem: 1628)
Nhân ngày thầy giáo hàng năm 20/10 kính xin được bày tỏ những suy niệm : Từ khi bước vào đại học, có rất nhiều người nghĩ rằng trí thức nghĩa là tự mình biết hết, tự mình gánh hết, tự mình đứng vững trước mọi bão giông. Nhưng rồi, khi sự từng trải chạm đến độ chín, khi lòng thôi ồn ào vì chứng minh, họ mới nhận ra: người mạnh mẽ nhất không phải người đi một mình, mà là người đủ trí để chọn ai xứng đáng để mình nương tựa và tiếp nhận.