Chư Thiên vấn Phật

09/01/201621:46(Xem: 21812)
Chư Thiên vấn Phật
 
 
 
Phat Thich Ca
Namo Sakya Muni Buddha
 
Chư Thiên vấn Phật
 
Một thiên nhân đến với Phật trong hóa thân một người Bà la Môn, với vẻ mặt rạng rỡ và bộ 
trang phục trắng như tuyết. Vị thiên nhân hỏi những câu mà Đức Phật trả lời sau đây. 
 
 Thiên nhân hỏi:
 - Thanh kiếm nào sắc bén nhất? 
Chất độc nào tàn hại nhất? 
Ngọn lửa nào dữ dội nhất? 
Bóng đêm nào đen tối nhất?
 
 - Đức Phật trả lời: 
Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất,
dục vọng là chất độc tàn hại nhất, 
đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất, 
vô minh là bóng đêm đen tối nhất.
 
 - Vị thiên nhân lại hỏi:
 ‘’Ai là người lợi lạc nhiều nhất?
 Ai là người chịu thiệt thòi nhất?
 Áo giáp nào không thể bị xuyên thủng?
 Vũ khí nào lợi hại nhất?’’
 
 - Đức Phật trả lời:
 - Người lợi lạc nhiều nhất là người đã cho đi nhiều, mà không thấy đã cho.
Kẻ chịu thiệt thòi nhất là kẻ chỉ biết nhận một cách tham lam không chút biết ơn.
 Nhẫn nhục là áo giáp không xuyên thủng được, và trí tuệ là vũ khí lợi hại nhất.
 
 - Vị Thiên nhân hỏi:
 ‘’Ai là kẻ trộm nguy hiểm nhất? Cái gì là kho tàng quý báu nhất?
 Ai đã thành công trong việc chiếm đoạt bằng vũ lực không chỉ trên thế giới này, 
mà còn trên thiên giới? -  Đâu là nơi an toàn nhất để kho báu?’’
 
 - Đức Phật trả lời::
 ‘’Những tư tưởng xấu xa là kẻ trộm nguy hiểm nhất. Đức hạnh là kho tàng quý báu nhất. 
Tâm thức con người chiếm đoạt mọi sự không chỉ trên thế giới này,
 mà còn trên thiên giới.  Đất Vô Sanh là nơi an toàn nhất để kho báu.’’
 
 - Thiên nhân hỏi:
 ‘’Cái gì là hấp dẫn?  Cái gì là ghê tởm? 
Cái đau nào thống thiết nhất? Cái vui nào lớn nhất?’’
 
- Đức Phật trả lời:
 ‘’Thiện là hấp dẫn, Ác là ghê tởm;
 một lương tâm bị dầy vò là nỗi đau thống thiết nhất,
 sự giải thoát là cái vui lớn nhất.’’
 
 - Thiên nhân hỏi: 
‘’Cái gì gây ra sự tàn phá trên thế giới? 
Cái gì làm tình bạn tan vỡ? 
Cơn sốt nào mãnh liệt nhất? 
Ai là vị thầy thuốc giỏi nhất?’’
 
- Đức Phật trả lời:
 ‘’Sự tăm tối, vô minh gây ra sự tàn phá trên thế giới.
 Sự ganh tị và ích kỷ làm tình bạn tan vỡ. 
Hận thù là cơn sốt mãnh liệt nhất, 
và Pháp vương là vị thầy thuốc giỏi nhất.’’
 
 - Vị thiên nhân lại hỏi:
 ‘’Bây giờ con chỉ còn một thắc mắc, xin Đức Thế Tôn giải đáp cho.
 Cái gì mà không bị lửa đốt cháy, không bị nước làm mòn, không bị gió làm đổ, mà lại có thể cải cách cả thế giới?’’
 
 - Đức Thế Tôn trả lời:
 ‘’Phước đức. Không có lửa nào, nước nào, gió nào có thể hủy diệt được phước đức 
của một việc thiện,  và những phước đức đó cải cách cả thế giới.’’
 (Trích Những lời Phật dạy - Mây Vô Danh dịch)
 
'Thân Giáo.Một gia đình có 3 người con trai, lũ trẻ từ nhỏ đã phải lớn lên trong tiếng cãi vã giữa cha mẹ, mẹ của chúng thường xuyên bị đánh tới mức thương tích khắp người. Người anh cả nghĩ:“Mẹ của mình thật đáng thương! Ta sau này nhất định sẽ đối xử tốt với vợ của mình”. Người anh thứ 2 nói: “Hôn nhân thật vô nghĩa, ta khi trưởng thành nhất định sẽ không kết hôn”.Người em út nói:“Hóa ra, làm chồng là có thể được đánh đập vợ mình như bố!”- Với cùng một hoàn cảnh nhưng mỗi người sẽ có những lối suy nghĩ khác nhau, và nhất định sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống sau này. Vì vậy, là cha mẹ ngoài việc giáo dục con cái bằng lời nói, thì những hành động gương mẫu của mình cũng vô cùng quan trọng mà ngôn từ nhà Phật gọi là Thân Giáo.Namo Buddhaya__(())__'
 
 Hai Ngọn Sóng
 
Con sóng nhỏ nghìn năm ôm buồn tủi..
Sao đời mình bé bỏng chẳng bằng ai!
Nên thầm lặng sóng đi, về thui thủi 
" Kiếp đời ta.. có lẽ.. đã an bài? "
 
Một sớm nao sóng mơn man tìm đến
Miền khơi xa trò chuyện với trùng dương
- Sao lạ thế, thân anh không bờ bến
Phận tôi hoài trong nhỏ nhắn, thê lương?
 
Con sóng lớn xoa đầu cười sóng nhỏ
Này, phải chăng vì nghĩ thế em buồn?
Em nhìn lại thân chúng mình sẽ rõ 
Ta và em, hai giọt nước chung nguồn.
 
Trong bản thể mình nào đâu to, nhỏ
Không thấp, cao, không giàu, khó, chia phân
Em thấy khác vì nhìn.. trên '' cái vỏ ''
Rồi buồn, vui, rồi biên giới, cách ngăn!
 
Em nhìn kỹ, trong em là ta đó
Và trong ta, có cả cuộc đời em.
Mình vốn dĩ trong nhau từ muôn thuở 
Cách xa vì xây đố kỵ, hờn ghen..
 
Con sóng nhỏ cúi đầu cười bẽn lẽn..
Bao nỗi niềm sương khói tận trùng khơi.
Rồi bất chợt vỡ tan hòa trong biển
Hai Sóng từ hôm đó một tên thôi...
Như Nhiên  (T Tanh' Tuệ)  
Thiền biển - California 
 
                                      Thich Tanh Tue's photo.
                                                                                  blank
                                                                           blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/03/2017(Xem: 18854)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 16806)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.
17/02/2017(Xem: 23733)
Ngôn Ngữ Văn Chương và Thi Ca Thiền Phật Giáo – Tâm Trí Lê Hữu Khải
10/02/2017(Xem: 4230)
Ta xin thắp ngọn đèn lên Đức Phật Chiếu vào lòng sáng cả nét thương yêu Cho thêm vui nguồn sống dưới nắng chiều Giữa cơn gió từ bi lan rộng mãi . Ta đã dứt từ bao năm tranh cải Để cho lòng nhẹ bớt cõi hơn thua Để lắng nghe trở lại tiếng chuông chùa Giữa đêm vắng bao mùa sương tuyết đổ .
07/02/2017(Xem: 21462)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
05/02/2017(Xem: 5360)
Lẽ thật cuộc đời vốn là không Chẳng có chi mô phải mất lòng Không ai gây khổ cho mình cả Mê muội đến từ thiếu hiểu thông .
13/01/2017(Xem: 8291)
Tổng thống Barack Obama phát biểu chia tay Nhà Trắng tại thành phố quê nhà Chicago vào tối ngày 10/1, tức sáng ngày 11/1 giờ Hà Nội. Dưới đây là nội dung bài phát biểu của ông: "Xin chào Chicago Thật vui khi trở về nhà. Cảm ơn tất cả mọi người. Michelle và tôi cảm thấy rất xúc động vì những lời chúc mà các bạn đã gửi tới chúng tôi trong hai tuần qua. Nhưng tối nay, đến lượt tôi nói lời cảm ơn. Dù chúng ta đã từng nhìn hòa thuận hay không hề đồng tình với nhau, những cuộc trao đổi giữa tôi với các bạn - người dân nước Mỹ, trong các phòng khách, nông trại, nhà máy, các bữa tiệc hay những tiền đồn quân sự xa xôi, đã giúp tôi trung thực, giúp tôi có nguồn cảm hứng và tiếp tục công việc. Mỗi ngày tôi đều học được từ các bạn.
07/01/2017(Xem: 5142)
Khi ngọn gió chớm đông thỉnh thoảng thổi qua những cụm rừng trong và ngoài thành phố, nhất là những vùng Bắc và Đông Bắc Mỹ, những chiếc lá diễm màu chín mộng cuối thu cũng đã lần lượt trở về cội xưa, tiếp theo qua những cơn gió hối hả, để lại cái cảnh cây đứng trơ cành khẳng khiu giữa bạt ngàn sương khói, tựa như những dãy san hô khổng lồ trên mặt đất, trên núi đồi, như báo hiệu mùa đông đang đến và rồi đã đến, còn có những cơn mưa cuối thu xối xả như dành một ít nước dinh dưỡng cho cây, cho cỏ, cho muôn hoa vào những tháng ngày giá băng tuyết phủ.
07/01/2017(Xem: 6892)
Tuệ Sĩ – Người gầy trên quê hương điêu tàn. Tuệ Sĩ – Người ẩn mình dưới lòng hố thẳm hun hút, Tuệ Sĩ – Trên đỉnh Trường Sơn chót vót sương mù, mây trắng. Những hình dung từ tiêu biểu cho một con người như còn lãng vãng đâu đó, náu mình trong khói đá. Ẩn hiện trên khói sóng. Nhấp nhô trên những lượng nước bạc đầu của đại dương. Hiển hiện trên quê hương điêu tàn. Núp sâu trong lòng người khốn khó. Ngày cũng như đêm luôn có ở những nơi đó. Có như một linh hồn mục nát, đọa đày giữa muôn triệu linh hồn đau thương, gầy guộc. Luôn kêu gào thấu trời xanh, nhưng những kẻ quyền uy tham vọng ở nơi đó vẫn bịt tai, nhắm mắt như loài khỉ nhảy nhót trên cành cây vô lương tri. Như bầy thú hoang dẫm nát núi rừng nơi chúng ở. Một vì sao sáng ở phương đông để dẫn lối cho các vì sao lạc hướng. Cả bầu trời đen ngòm, thăm thẳm u minh, bao trùm muôn vật, gục đầu trong tuyệt vọng.