Thứ năm: 10-07-2014

Đêm Thiền Trà Văn Nghệ

Hài kịch:

“Làm dâu trăm họ”




Soạn kịch bản:

Quảng Hương

Diễn Viên:

Đh Nguyên Giác

Đh Nguyên Hỷ

Đh Quảng Tịnh

Đh Tâm Hương



(Lời giới thiệu: Trong dân gian cũng như trong văn học, nghệ thuật, “làm dâu” muôn thuở là đề tài sôi nổi, nóng bỏng của những người “xuất giá”. Còn những Vị “xuất gia” thì răng hè? Sau đây, chúng con/chúng tôi xin kính mời qúy Ôn, qúy Thầy Cô cùng toàn thể qúy Phật tử hoan hỷ thưởng thức vở kịch vui “Làm dâu trăm họ” do các diễn viên của QĐĐC trình bày)

Chị Nguyên Giác cùng với Nguyên Hỷ đang cùng nhau quét lá, dọn dẹp trong sân Chùa Quảng Đức vừa hát chèo:

“Con Vua thì lại làm Vua,

Con Sãi ở Chùa lại quét lá đa

Lá đa quét mãi chẳng ra

Thì ra là tại mình con (của) Bố mình.”

Nguyên Giác: Mình không phải con Sãi, thảo nào từ rạng sáng tới giờ quét hoài, quét mãi chẳng trúng cái lá đa nào cả.

Nguyên Hỷ: Sư phụ mình có trồng cây Đa nào đâu mà Tỷ đòi quét cho ra. Tỷ thấy đó, có cây Bồ Đề mà lớn không nổi lấy đâu trồng tới cây Đa. (cười cười) Nhìn cái cây thấy ốm yếu, suy dinh dưỡng giống giống…Tỷ vậy đó.


Day_10_khoa_an_Cu (67)Day_10_khoa_an_Cu (68)Day_10_khoa_an_Cu (69)

Nguyên Giác: Thôi, vừa làm vừa đọc bài kệ quét lá cho thuộc đi, chứ hai mươi mấy năm nay Tỷ Muội mình đi Chùa như ăn cơm bửa mà có bài kệ học hoài không thuộc, tội cho Sư phụ mình, bị thiên hạ complain cứ lo xây Chùa mà không chịu dạy dỗ đệ tử đó, Muội à.

Nguyên Hỷ: Ừ há, sao mình ngồi “tám” chuyện thiên hạ cỡ nào cũng nhớ hết, mà hễ đụng tới kinh kệ, mới học thuộc xong, ra tới ngoài cửa, vấp trúng cục đá...... Muội quên hết ráo luôn à!

Nguyên Giác: Thương Sư phụ thì lo học hành, tu tập cho đàng hoàng đi.

(NG và NH trở lại công việc, vừa quét dọn vừa đọc nho nhỏ bài kệ quét lá)

(Vừa lúc đó ở ngoài cổng Chùa có người phụ nữ đứng nhìn dáo dác vào bên trong)

Quảng Tịnh: Răng giờ chừ mà cổng Chùa chưa mở rứa hè?

(Vừa đi qua, đi lại vừa hát)

“Cửa Phật từ bi, tu tập cho đời bớt khổ đau

Cửa Phật từ bi, cửa Phật từ bi hoá nhiệm mầu”

Tâm Hương: (mang tạp dề từ trong bếp ngúng nguẩy đi ra) Hai Tỷ ơi, xong chưa vô phụ cuốn chả giò kìa. Mẫu hậu Kim hối qúa trời qúa đất luôn. Đi làm công qủa mà cũng câu giờ nữa sao? Bộ một người leo lên rung cây cho lá rớt xuống còn một người quét hay sao mà lâu dữ vậy? (Chỉ ra ngoài cửa), mà sáng sớm có bà nào hình như không được bình thường lắm, tới Chùa không lo vô lạy Phật mà đứng ngoài đó hát hò vậy ta?

Nguyên Giác: Vậy sao? Bảo đảm là đệ tử của Thầy Nguyên Tạng rồi đó, chứ còn ai trồng khoai đất này nữa.

Nguyên Hỷ: Ủa mà sao Tỷ biết hay vậy? Bô Tỷ luyện được thần thông nhãn rồi hả?

Tâm Hương: Thì Cụ Tâm Thái nói đó “Đệ tử của Ôn Nguyên Tạng toàn là…

Nguyên Hỷ: Chắc giống Thầy ấy, toàn là người giỏi giang không chứ gì, phải hông?

Tâm Hương: Không phải... toàn là tửng tửng không hà, chẳng hạn như Tỷ Quảng Hương, Quảng Tịnh kìa, 4, 5 chục cái xuân xanh rồi mà lúc nào cũng tưởng như mình là (giả giọng Huế) Nữ sinh Đồng Khánh hết, (trở lại giọng bình thường) mới ghê chứ!

Nguyên Giác: Được rồi, để Tỷ ra dẹp loạn cho (vừa đi vừa lầm bầm) thời buổi này ít ai chịu ở dưới này ghê, cứ đòi lên trển không hà!

(Vừa lúc đó Quảng Tịnh đẩy cửa bước vào)

Quảng Tịnh: (Vừa đi vừa nói) Mình chưa đến nỗi già cả lắm mà mắt đã tèm lem tuốt luốt rồi, cổng chỉ khép hờ rứa mà không hay biết chi hết. (và tiến tới hỏi) Xin hỏi thăm mấy O một chút hí, Chùa ni có phải là Chùa Quảng Đức do Ôn Tâm Phương khai sơn không rứa?

Nguyên Giác: Dạ đây không phải Chùa Ni mà là Chùa Tăng Cô ạ. Sư phụ tôi đang bận trông coi mấy ông tướng làm công qủa rồi. Chứ giao cho mấy ổng, giống như mình nấu ăn mà giao cho 3 ông Táo vậy đó Cô ơi!

Nguyên Hỷ: Cô biết không, Sư phụ tui làm Trú trì mấy chục năm nay, cực khổ qúa nên retire mất tiêu rồi.

Quảng Tịnh: Dạ mình làm dâu chỉ có một họ thôi mà đã than trời trách đất, trong khi mấy Vị làm Trú Trì thì phải làm dâu cả trăm họ luôn mấy O nờ. Phật tử vô Chùa 9 người mà tới 10 ý lận, phiền não dữ lắm!

Nguyên Hỷ: Ủa 9 người thì 9 ý thôi chứ làm gì mà tới 10 ý cà?

Tâm Hương: Chậm tiêu qúa Tỷ ơi! Bởi vì có người cũng giống như thời tiết Melbourne vậy đó, sáng sớm trời lạnh thì muốn ý này, tới trưa trời trở nóng nên họ cũng thay đổi, đòi ý khác, rõ khổ thì thôi!

Nguyên Giác: (Nhìn qua TH cười nói) Muội này, hôm nay thông minh đột xuất ghê ta!

Quảng Tịnh: Ui chao, còn chưa kể mô nghe, cứ hễ đụng một chút là giận hờn, trách móc đủ điều hết. Người ni tâu, người tê tâu, người nớ tâu….. khiến qúy Thầy, qúy Cô nhức đầu, đau óc vô hậu luôn mấy O nờ!

Nguyên Hỷ: (giọng buồn buồn) Ừ, nghĩ lại mà tội cho Sư Phụ mình ghê, hèn gì cứ phải ráng cố gắng giải quyết cho ổn thỏa hết mọi việc từ bên trong ra tới bên ngoài mà hao tâm, tổn sức, phát bịnh luôn.

Tâm Hương: (Nói có vẻ não ruột) Đến nỗi muốn nở nụ cười, cười cũng không nổi. Mấy Tỷ thấy đó, rằm tháng giêng Thẩy cười được một cái rồi mãi... tới rằm tháng tư, Phật Đản sanh mới thấy Thẩy cười trở lại...

Nguyên Giác: Sư phụ còn cười được là hên lắm rồi đó mấy Muội à. Chứ hai Muội không thấy năm nay Sư Phụ mới chừng 59 tuổi mà ai nhìn vào cũng tưởng … 95 hết đó sao?

Nguyên Hỷ: Ai mà nói ác vậy Trời? Mấy người đó chắc mắt họ bị loạn thị hết rồi Tỷ ơi. Thật ra, nói một cách thành thật thì nhìn Sư Phụ mình lúc tắt nụ cười chừng 70 thôi à. Còn nếu lúc Sư phụ nở nụ cười thì cỡ … 65 chứ mấy!

Tâm Hương: (kéo vào nhau thì thầm) Tỷ Muội mình nói nhỏ nhỏ với nhau nghe thôi, chứ đừng để tới tai Thẩy thì Thầy Trò dễ xa nhau lắm đó nghe. (Quay qua QTịnh) Ủa quên, mà Chị không tìm Thầy Tâm Phương thì Chị cần tìm ai vậy?

Quảng Tịnh: Dạ người tui muốn tìm là Bào Đệ của Ôn ấy, Thầy tân Trụ Trì đó tề.

Nguyên Hỷ: À, thầy Nguyên Tạng hả? Mà Chị tìm Thầy ấy có việc gì không vậy?

Tâm Hương: Thầy ấy bận rộn dữ lắm! Thẩy thiền miệt mài cả ngày lẫn đêm trong phòng computer á. Tội lắm nghe, Thẩy làm việc đến nỗi ngày quên ngủ mà tối lại quên ăn (ý quên) ngày quên ăn, tối quên ngủ luôn đó Cô.

Quảng Tịnh: Thiền chi mà dễ sợ dữ rứa? Bộ Thầy ấy muốn chứng đắc cho sớm à? Nếu rứa thì nhờ mấy O vô thưa lại với Thầy ấy là có một Phật tử từ phương xa muốn được vào nhìn mặt và … nắm tay Thầy ấy một chút, một chút thôi hí!

(Cả 3 người giật bắn lên, trố mắt nhìn Quảng Tịnh và kéo nhau qua một bên xầm xì)

Nguyên Giác: Thiện tai, thiện tai! (lấy tay ngoáy ngoáy lỗ tai) Lỗ tai Tỷ có bị bịnh gì không đây? Thầy ấy mới lên nhậm chức có mấy ngày mà Ma Đăng Già mua tin tức ở đâu lẹ làng, xuất hiện nhanh vậy trời?

Nguyên Hỷ: Ma Đăng Già, Ma Đăng trẻ gì trong thời đại này Tỷ ơi…

Tâm Hương: Bà này Ma Đăng “nửa chừng xuân” thì có.

Nguyên Hỷ: Bà này chắc ghiền coi cuốn tiểu thuyết “Chuyện tình Liên Hoa Hòa Thượng” của Hòa Thượng Như Điển, nên bị lậm, lậm qúa cỡ rồi!

Tâm Hương: Ừ, chắc bả muốn làm Bà Hoàng Cô Cô chứ gì? Cùng là dân xứ Huế cả mà, nên khoái ở cõi trên thôi à, ớn qúa!

QTịnh: Nì, mấy O làm chi mà mặt mày O mô O nấy nổi bồ đề gai đầy hết rứa? Nếu mấy O không rảnh để vô thưa, thì tui xin đi vô thẳng luôn nghe.

Nguyên Giác: Đợi một chút đã… chắc Cô đây cũng đã từng nghe ông bà mình dạy “Nam Nữ thọ thọ bất tương thân” chứ gì?

Tâm Hương: Huống chi Thầy ấy là người xuất gia rồi, sao Cô đòi gặp mặt mà lại còn đòi nắm tay, nắm chân nữa là sao?

Quảng Tịnh: Tui chỉ đòi nắm tay thôi, chứ có đòi nắm chân mô? (ngập ngừng) Chuyện ni … phải keep secret (nói tiếng Anh bằng giọng Huế luôn) tui không thể nói ra được, hổ ngươi lắm mấy O nờ!

Nguyên Hỷ: (bực bội xắn tay áo lên) Nè, Cô đừng để chị em tui tức nước là vỡ bờ đó nghe Cô.

Quảng Tịnh: Ôn nhà văn Nguyễn Công Hoan vì chưa biết Phật Pháp nên mới để vỡ bờ, chứ còn tu hành lâu năm như mấy O rồi thì có tức nước mấy cũng phải ráng xây bờ cho cao hơn và chắc thêm nữa chứ hí?

Tâm Hương: (quay qua NH và NG) Gặp cao thủ võ lâm rồi mấy Tỷ ơi! Mình mà để Cô này vào gặp Thầy ấy thì Muội dám cá với mấy Tỷ (hát) “ngày sau sỏi đá cũng không còn nhìn thấy nhau” huống chi Thầy Trò mình, bảo đảm khỏi có ngày tái ngộ luôn.

Nguyên Hỷ: (nói cà lâm) Hay..hay… là để Muội chạy xuống cầu cứu HT Huyền Tôn cho chắc ăn. Ôn ấy mà ra tay rồi thì mười bà Ma Đăng già cũng tiêu tùng chứ đừng nói chi chỉ có một bà, chuyện nhỏ!

Nguyên Giác: Hòa Thượng đang bận dự khóa An Cư rồi, hai Muội cứ để đó Tỷ xử cho. (quay qua QT) Xin lỗi Cô, Chị em tôi dứt khoát không thể để Cô vào gặp Thầy ấy được. Xin tiễn... Cô.

Quảng Tịnh: Nếu mấy O đành đoạn không cho tui vô thì xin nhắn với Thầy ấy giùm tui như ri nì (hát Hồ Quảng) Trong giây phút ra đi, con nguyện ghi lời thề, khi con chưa thấy mặt Thầy, chưa nắm tay Thầy, con đây xin quyết... Chết không nhắm mắt mô Thầy. (Dợm chân định đi)

(Cả 3 đồng loạt nói: Nguyên Hỷ lầm bầm “Chung quanh Chùa, Long Thần, Hộ Pháp nhiều lắm mà dám thề bậy thề bạ …””; Nguyên Giác la lên “Mô Phật” còn Tâm Hương thì ca vọng cổ)

Tâm Hương: (vọng cổ) Khoang, xin Cô hãy dừng chân lại cho chị em tôi đây có đôi lời cạn tỏ, mong Cô hãy vì ngôi Chùa Quảng Đức nói riêng, vì sự trường tồn của Phật Pháp, vì chúng sanh nói chung, mà hãy từ bỏ đi ý định dại khờ... Xin Cô... (chuyển sang nói) Ủa, nhưng tui thấy Cô đây là người hiểu biết lắm mà, sao lại có yêu cầu quái chiêu như vậy?

Quảng Tịnh: Mai chừ (nãy giờ) mấy O tưởng tượng và suy diễn tới mô rồi? Mình đã là con Phật thì ráng suy nghĩ cái chi cũng cho “thẳng thớm” chứ đừng nghĩ cong cong quẹo quẹo, không nên mô hí! Thôi thì tui cũng chẳng dấu chi mấy O, thật ra vừa rồi Thầy ấy đi cứu trợ ở Huế, tui nghe thiên hạ đồn Thầy ấy là “Hoa khôi” của Tăng chúng bên Úc Châu, nên nhân tiện qua đây du lịch, tui tò mò muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của Thầy ấy rứa mà.

Nguyên Hỷ: Vậy Cô có muốn tui dẫn Cô xuống Chùa Kim Cang để thăm Thầy “Hoa Hậu” Úc Châu luôn không?

Nguyên Giác: À, nếu Cô muốn coi mặt Thầy ấy thì ok, nhưng mắc mớ gì mà Cô lại đòi nắm tay Thầy ấy nữa chứ?

Quảng Tịnh: Là vì tui được biết thêm Thầy ấy còn là người sáng lập và chủ biên của trang nhà bó tay chấm cơm (botay.com). Dạ quên, là trang nhà quangduc.com nổi tiếng vô hậu luôn mấy O nờ!

Tâm Hương: Ừ, nhưng mà chuyện này có ăn nhậu gì tới việc nắm tay đâu chớ?

Quảng Tịnh: Dạ bị vì Mạ tui nói ai mà có đường chỉ tay chữ nhất là nổi tiếng dữ lắm, nên tui muốn cầm tay Thầy ấy coi thử Thầy ấy có cái đường chỉ tay đó không rứa mà.

Nguyên Hỷ: (Thở dài và nói nhỏ với NG và TH) Làm Trụ Trì đã trăm công ngàn việc, lao tâm, lao lực rồi mà còn gặp phải Phật tử quởn quởn như bà này đây thì chắc Thầy ấy lo chạy theo Phật cho lẹ qúa! Ớn thì thôi!

Nguyên Giác: (Lắc đầu ngán ngẫm) Tỷ chắc chắn sau một thời gian làm Trụ trì, mọi người nhìn vào sẽ tưởng Thầy ấy là Bào Huynh của sư phụ mình cho coi.

Tâm Hương: Thẩy không già thì mới lạ đó. Bởi vậy mà các Vị làm Trú Trì mới được mệnh danh là làm dâu trăm họ chứ, phải không mấy Tỷ???

Day_10_khoa_an_Cu (117)













(Xem nội dung PDF)





Hết

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/02/2017(Xem: 23363)
Ngôn Ngữ Văn Chương và Thi Ca Thiền Phật Giáo – Tâm Trí Lê Hữu Khải
10/02/2017(Xem: 4055)
Ta xin thắp ngọn đèn lên Đức Phật Chiếu vào lòng sáng cả nét thương yêu Cho thêm vui nguồn sống dưới nắng chiều Giữa cơn gió từ bi lan rộng mãi . Ta đã dứt từ bao năm tranh cải Để cho lòng nhẹ bớt cõi hơn thua Để lắng nghe trở lại tiếng chuông chùa Giữa đêm vắng bao mùa sương tuyết đổ .
07/02/2017(Xem: 20875)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
05/02/2017(Xem: 5144)
Lẽ thật cuộc đời vốn là không Chẳng có chi mô phải mất lòng Không ai gây khổ cho mình cả Mê muội đến từ thiếu hiểu thông .
13/01/2017(Xem: 8100)
Tổng thống Barack Obama phát biểu chia tay Nhà Trắng tại thành phố quê nhà Chicago vào tối ngày 10/1, tức sáng ngày 11/1 giờ Hà Nội. Dưới đây là nội dung bài phát biểu của ông: "Xin chào Chicago Thật vui khi trở về nhà. Cảm ơn tất cả mọi người. Michelle và tôi cảm thấy rất xúc động vì những lời chúc mà các bạn đã gửi tới chúng tôi trong hai tuần qua. Nhưng tối nay, đến lượt tôi nói lời cảm ơn. Dù chúng ta đã từng nhìn hòa thuận hay không hề đồng tình với nhau, những cuộc trao đổi giữa tôi với các bạn - người dân nước Mỹ, trong các phòng khách, nông trại, nhà máy, các bữa tiệc hay những tiền đồn quân sự xa xôi, đã giúp tôi trung thực, giúp tôi có nguồn cảm hứng và tiếp tục công việc. Mỗi ngày tôi đều học được từ các bạn.
07/01/2017(Xem: 5042)
Khi ngọn gió chớm đông thỉnh thoảng thổi qua những cụm rừng trong và ngoài thành phố, nhất là những vùng Bắc và Đông Bắc Mỹ, những chiếc lá diễm màu chín mộng cuối thu cũng đã lần lượt trở về cội xưa, tiếp theo qua những cơn gió hối hả, để lại cái cảnh cây đứng trơ cành khẳng khiu giữa bạt ngàn sương khói, tựa như những dãy san hô khổng lồ trên mặt đất, trên núi đồi, như báo hiệu mùa đông đang đến và rồi đã đến, còn có những cơn mưa cuối thu xối xả như dành một ít nước dinh dưỡng cho cây, cho cỏ, cho muôn hoa vào những tháng ngày giá băng tuyết phủ.
07/01/2017(Xem: 6730)
Tuệ Sĩ – Người gầy trên quê hương điêu tàn. Tuệ Sĩ – Người ẩn mình dưới lòng hố thẳm hun hút, Tuệ Sĩ – Trên đỉnh Trường Sơn chót vót sương mù, mây trắng. Những hình dung từ tiêu biểu cho một con người như còn lãng vãng đâu đó, náu mình trong khói đá. Ẩn hiện trên khói sóng. Nhấp nhô trên những lượng nước bạc đầu của đại dương. Hiển hiện trên quê hương điêu tàn. Núp sâu trong lòng người khốn khó. Ngày cũng như đêm luôn có ở những nơi đó. Có như một linh hồn mục nát, đọa đày giữa muôn triệu linh hồn đau thương, gầy guộc. Luôn kêu gào thấu trời xanh, nhưng những kẻ quyền uy tham vọng ở nơi đó vẫn bịt tai, nhắm mắt như loài khỉ nhảy nhót trên cành cây vô lương tri. Như bầy thú hoang dẫm nát núi rừng nơi chúng ở. Một vì sao sáng ở phương đông để dẫn lối cho các vì sao lạc hướng. Cả bầu trời đen ngòm, thăm thẳm u minh, bao trùm muôn vật, gục đầu trong tuyệt vọng.
20/12/2016(Xem: 8808)
Lại thêm một mùa xuân về trên xứ người, nếu đếm trên đầu ngón tay sợ rằng phải cần thêm một bàn tay nữa mới đủ số. Vậy trong khoảng thời gian dài đằng đẳng ấy, người viết này đã làm gì cho đồng bào, “dân tộc“ đau khổ tại quê nhà. Hay lại chỉ mải lo chuyện “vinh thân phì da“ hưởng cuộc đời phước báu tại xứ sở được tạm gọi là “thiên đường“ này. Ấy! Các bạn không biết chứ! Chúng tôi, một “đạo quân tóc dài“ mới thành lập một nhóm lấy tên là “Văn bút đánh trâu“ (cấm nói lái), quy tụ những cây bút “lừng danh“ từ xưa đến giờ chỉ chuyên viết lưu bút ngày xanh hay chuyện tình diễm lệ cỡ Quỳnh Dao, sau viết cho báo Chùa nên đổi thành những bài tường thuật các khóa tu. Một lực lượng hùng hậu như thế mà chuyển hướng viết về đề tài Đánh Trâu thì nhất định sẽ bẻ gẫy sừng trâu phải không các bạn?
14/12/2016(Xem: 18305)
Bước vào thiên niên kỷ mới, trong mười năm của giai đoạn đầu tiên (2006-2016), Phật giáo đã khai dụng được nhiều cơ hội nhưng cũng phải đối diện với lắm thách thức giữa một thế giới đầy biến động. ● Xin nhận diện một số cơ hội: Xu thế mà người dân trong hai lục địa Âu và Mỹ đón nhận Phật giáo vừa như một triết lý sống nhân bản, vừa như một khoa học trị liệu hiệu quả đã bước qua khỏi giai đoạn nghiên cứu kinh viện để lan tỏa ra trong nhiều lãnh vực ứng dụng thiết thực khác của đời sống. – Hiện tượng những tổ chức Phật giáo quốc gia đơn lẽ đang nhịp nhàng gia nhập vào các mạng lưới Phật giáo quốc tế đã trở nên chặt chẻ hơn. – Những công trình nghiên cứu và khảo sát kinh điển Phật pháp càng lúc càng nhiều và càng có phẩm chất nhờ ứng dụng công nghệ thông tin khi xử lý các văn bản. – Nghệ thuật và văn học Phật giáo được giới trí thức trên thế giới khám phá và xác nhận như một dòng chủ lưu đóng góp vào những giá trị nhân văn của nhân loại – …
03/12/2016(Xem: 14583)
Sau nhiều năm nghiên cứu Kinh Dịch bị nhận lầm là của Trung Hoa, tôi phát hiện Trung Thiên Đồ được ẩn dấu trong truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ, mà đồ này đặc biệt lại là chìa khóa để viết Kinh Dịch, nếu giảng Kinh Dịch theo phương vị Hậu Thiên Đồ như cách làm của các Dịch học gia Trung Quốc từ cổ đại đến hiện đại thì sẽ khiến cho Quái từ, Hào từ trong kinh văn trở nên khó hiểu, rời rạc, đứt đoạn. Ngược lại nếu giảng theo phương vị Trung Thiên Đồ thì câu chữ hóa thành sáng sủa, mạch lạc, mỗi quẻ là một bản văn hoàn chỉnh, liên ý với nhau. Trung Thiên Đồ chính là chứng từ duy nhất để chứng minh Kinh Dịch là di sản sáng tạo của tổ tiên người Việt Nam.