Tập 02

23/11/201120:56(Xem: 11729)
Tập 02

Tập thơ ĐẠO PHÁP

Tác giả: TNT Mặc Giang

CD Ngâm thơ Mặc Giang - Đạo Pháp - Số 02:

02-01. Châu viên Một Đóa Tinh Anh – thơ MG – Ns Phan XuânThi

02-02. Xin cho em một đóa nhiệm mầu – thơ MG – Ns Thanh Thủy

02-03. Tự chiếu rọi mình – thơ MG – Ns Thùy Dương

02-04. Hoa nở giữa rừng hoang – thơ MG – Ns Hồng Vân

02-05. Từng cuộc hành trình – thơ MG – Ns Phan Xuân Thi

02-06. Đời ta từ đó vậy mà – thơ MG – Ns Bích Phượng

02-07. Mai sau dù mất hay còn – thơ MG – Ns Bích Ngọc

02-08. Ta đây hiện hữu vô cùng – thơ MG – Ns Thùy Dương

02-09. Một cây hai lá – thơ MG – Ns Thúy Vinh

02-10. Đưa tay mở cửa trần gian – thơ MG – Ns Thanh Mại

Nghe ngâm thơ Đạo Pháp - Số 02

Châu Viên Một Đóa TinhAnh


An Cư Kiết Hạ,

Đức Phật đã chế từ xưa đâu có lạ

Tăng Đoàn câu hội, thất chúng đồng tu

Con đường tu, không lẽ chỉ tu mù

Tu mà không học thì làm sao tu được ?

Đường sinh tử đã mang nhiều uế trược

Nghiệp chúng sinh, vốn triền phược trầm luân

Mỗi vào ra, đày đọa biết bao lần

Không tỉnh ngộ, quay đầu, chi cho khổ !!!

An Cư Kiết Hạ,

Đức Phật đã chế ra từ độ

Chuyển pháp luân vi diệu tại Vườn Nai

Đến hôm nay, hai mươi sáu thế kỷ dặm dài

Thuyền bát nhã, tam thừa đăng bỉ ngạn

Ánh đạo huy hoàng

Muôn đời tỏa rạng

Đệ tử hàng hàng

Theo Bóng Từ Quang

Thượng cầu Phật Đạo

Hạ hóa cưu mang

Đó mới là bản hoài của ba đời mười phương Chư Phật

An Cư Kiết Hạ,

Vạn vật duy tâm

Vạn pháp quy nhất

Ta hỏi người nghe :

Một là tất cả

Tất cả là một

Thấu triệt, nhận chân, cho cùng, cho tột !

Quy nhất là một

Vậy thì, Một sẽ đi về đâu ???

Núi cao gối tựa kê đầu

Cùng ngưu hòa thể, kiếm trâu làm gì ?

Ánh trăng đã thấy, hỏi chi !

Nhìn tay, lại hỏi : đến - đi, gậy nầy !!!

Đạo mầu, không đó không đây

Pháp thân tự thể, không nầy không kia

Còn không ? Một giọt sương khuya

Còn không ? Một tiếng chuông, lìa điểm canh

An Cư Kiết Hạ trong lành

Châu Viên Một Đóa Tinh Anh,Mỉm Cười.

Tháng 7 - 2004

TNT Mặc Giang

Xin Cho Em Một Đóa Nhiệm Mầu


Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa chân lý nở vạn tìnhthương

Xin cho em một đóa nhiệm mầu

Xin cho em một đóa minh châu

Rừng giác ngộ, vườn hoa từ bi

Hoa vẫn nở trên đường cứu khổ

Hoa vẫn nở trên đường tự độ

Mà con người hờ hững khônghay

Em có biết từ lâu lạc lối

Em có biết từ lâu lạc loài

Sáu nẻo luân hồi mòn mỏi xưanay

Em có biết đêm dài tăm tối

Em có biết xa hẳn đường về

Sinh tử bốn loài đau khổ đắngcay

Một ngày tu nở đóa hoa hồng

Một ngày tu nở đóa hoa tâm

Đã từ lâu vùi lấp xa xăm

Một ngày tu nở đóa ưu đàm

Một ngày tu rạng ánh đạo vàng

Đạo cứu đời từ đó em mang

Một ngày tu em bước lên thuyền

Thuyền đạo mầu cắt đứt vạn duyên

Thuyền từ bi về bến thanh lương

Một ngày tu em bước lên thuyền

Chuyên chở người từ khắp muôn phương

Đến bờ bến đạo vàng yêu thương

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa từ bi nở khắp muôn phương

Xin cho em một đóa hoa hồng

Xin cho em một đóa hoa tâm

Hoa từ bi thấm nhuận muônphương.

* 03-01-2004*

TNT Mặc Giang

Tự chiếu rọi mình !

Tôi muốn thắp ngọn đèn khuyaleo lét

Ngồi một mình nói chuyện vớiđêm thâu

Để lắng nghe những tiếng nóitinh cầu

Lần mò tới tận hoang mờ ốcđảo

Tôi tự vẽ cho riêng mình độcđạo

Hướng âm thầm khép kín nẻotâm tư

Chốn trần gian luôn giỡn mặthậm hừ

Rồi lại trách cuộc đời khôngtri kỷ

Nén góc cạnh để tô màu thẩmmỹ

Đè chông gai để bôi phết trơntru

Lừa dối mình qua mặt nhữngcái ngu

Cho thiên hạ không còn aihiểu biết

Lòng trống rỗng, nhưng, mộthầm bí mật

Kết giao lưu, nhưng, một lũybao quanh

Khi một mình đếm lại nhữngtròng trành

Nhưng bản ngã, vì mình, khôngbỏ cuộc

Chính ngươi, sợ rọi pha ngọnđuốc

Chính ngươi, đã hổ mặt nhàngươi

Thì tại sao lại trách cứ chongười

Nếu họ hiểu dễ gì ngươi sốngđược

Tôi nhắm mắt nhìn khung trờiphía trước

Tôi thu mình ngó lại quãngđường qua

Đã như thế thì đứng có kêu ca

Đèn khuya khoắc nhìn nhàngươi rúng rẩy !

Tháng 5-2005

TNT Mặc Giang

Hoa nở giữa rừng hoang


Ai có nghe cõi trần gian đaukhổ

Ai có nghe người nhân thế mỉmcười

Trên rừng hoang có những đóahoa tươi

Mọc xen kẽ giữa cỏ cây hoangdại

Đời đau khổ bởi phù du thànhbại

Đời còn vui bởi dạo bước nhângian

Đem tin yêu đắp vá những bẽbàng

Mang hy vọng gắn hàn trên đổnát

Trong tiếng khổ vẫn còn nghetiếng hát

Trong niềm đau vẫn vang vọnglời ca

Để nhân sinh sống nổi cảnh tabà

Cho con người vượt nhiều phengió bụi

Thác róc rách trên đèo heohóc núi

Nước khơi nguồn chìm nổi giữalòng khe

Áo gấm kia lại còn bọc vảithe

Còn gai bố lại chai sần ráchvá

Đường khổ ải hãy trèo lên dốcđá

Nhặt tiêu điều cho hết nhữngtàn khô

Khơi rộng thêm cho thư thả aohồ

Để giao tiếp với suối nguồnsông biển

Đất bao la cản ngăn chi giới tuyến

Trời bao la chia cắt chi tầng không

Hãy nhìn kia cái giá buốt mùa đông

Vẫn còn ấm lửa hồng trong nắng hạ.

Tháng5-2005

TNTMặc Giang

Từng Cuộc Hành Trình


Từng cuộc hành trình

Tôi thường chọn những chuyến đi sớm nhất

Hay những chuyến đi rơi rớt sau cùng

Tôi muốn làm một người khách độc hành

Lững thững bước đi không ai chào ai vẫy !

Nơi tôi đến biết sao hay vậy

Nơi tôi về không thấy không hay

Dù đêm khuya hay mới chớm ban ngày

Trong xa lạ, tôi ung dungbước tới

Có những sân ga, chưa ai chờai đợi

Có những bến xe đò, năm bangười mới tới lai rai

Hay những phi trường, chỉ cònngười một người hai

Trong cuốn hút mênh mông, tôilà người có mặt !

Thu về hiu hắt

Đông rét căm căm

Xuân cười khoe sắc

Hạ dắt điêu tàn

Tôi đi từ cõi lang thang

Bước chân đã mỏi dọc nganglối về

Tôi đi không hẹn không thề

Cuộc đời đã mỏi bốn bề chưatan

Tôi đi không một âm vang

Nhạc rung không tiếng lên đànkhông dây

Tôi đi chưa đó chưa đây

Tôi về hoa lá cỏ cây đổi màu

Tôi đi không trước không sau

Tôi về ngày cũ đêm sâu lụntàn

Tôi nghe vũ trụ buông màn

Khép hờ cánh cửa muôn ngànlại qua

Tôi nghe âm vọng gần xa

Từng sinh vật núp dưới nhà tửsinh

Như từng cuộc hành trình

Ai bảo rằng đi đến !

Điểm cuối chỉ một mình

Ai bảo đó hồi qui !

Nhà ga không đến không đi

Bến xe không đỗ, cớ chi vẩychào ?

Đường bay xẻ lối trăng sao

Thuyền không xẻ nước chốngsào đợi ai ?

Quay lại một đường dài

Từ khi tôi có mặt

Đánh thoắt một ngày mai

Tôi lặng yên nhắm mắt

Thử hỏi, đến có ai dắt ?

Thử hỏi, đi có ai chờ ?

Từng đến đi như từng một cơnmơ

Choàng tỉnh dậy mới dật dờ

Có khi nhớ có khi không

tỏ mờ, đầu đuôi, gốc ngọn !!!

Có những chuyến đi thật sớm

Có những chuyến về thật khuya

Tôi thương những con tàu

Tôi thương những sân ga

Cứ lững thững đến đi nhưngkhông phải là nhà

Khách đi vội

Bỏ lại con tàu và nhà gatrống rỗng !!!

Vũ trụ dù lồng lộng

Cũng không đón một ai !

Thời gian dù ngắn dài

Cũng không chờ không đợi !

Uïc ịch, ù ù, boong boong,vút tới

Vểnh tai nghe, đâu ai vẩy aichào ?

Cây lay, gió chạy, bay nhảytrăng sao

Giờ phút đó nếu sẩy một taibiến nào

Tôi là người có mặt

Nhưng là kẻ độc hành trên lộtrình đưa đẩy

Xưa và nay, biết bao lần đãvậy

Tử và sinh

Có thì thấy, không có cũngchẳng ai trông

Nhẹ hơn một mảnh tơ hồng

Bèo hơn một bọt trôi sông mịtmờ

Cuộc đời tôi, một giấc mơ !

Mượn thân hư huyễn trôi bờ tửsinh

Cuộc đời tôi, một bóng hình !

Mờ mờ nhạt nhạt lung linh dặmtrường

Cuộc đời tôi, một ngân sương!

Màn đêm chưa tắt, soi đườngchẳng ra ?

Tàu ơi, còn nhớ sân ga !

Xe ơi, còn nhớ bến xa bến gần!

Thuyền đâu rẽ nước chia phân!

Máy bay đâu xé nổi vầng khônggian !

Đời tôi cũng vậy không màng!!!

Tháng 6-2003

TNT Mặc Giang

Đời ta, từ đó vậy mà !


Taxin mở cửa ngàn xa

Để xem hình bóng của ta nơi nào

Ta xin nhặt những hư hao

Để xem dấu vết hôm nào ở đâu

Ta xin kết lại nương dâu

Để xem tan hợp mấy màu hợp tan

Ta xin vén lớp mây ngàn

Để tìm sao lạc lang thangcuối trời

Cuộc đời như những trò chơi

Mà sao khổ ải cho người trầngian

Cuộc đời như những âm vang

Mà sao réo rắt cung đàn thếnhân

Gió sương mấy lớp phong trần

Biển dâu mấy lớp phù vân đivề

Ta xin giải những cơn mê

Để cho ước hẹn lời thề chưaqua

Ta xin đỡ bóng trăng ngà

Để cho ngấn lá la đà đầusương

Ta xin rũ bóng nghê thường

Để cho cuộc sống bình thườngmà thôi

Dù ta ở tận xa xôi

Hay như tiếng vọng bên đồi hoang vu

Dù ta ở tận mịt mù

Hay như tiếng nhạc thiên thu không lời

Dù xong một kiếp trong đời

Không xong một kiếp của ngườitrần gian

Dù cho một tiếng âm vang

Hay không một tiếng trên đàngta đi

Rồi ta chẳng hẹn ước gì

Cuộc đời muôn hướng ta đi muôn trùng

Khi nào kết liễu vô chung

Thì ta kết thúc điểm cùng với ta

Đời ta, từ đó, vậy mà !

Tháng 02-2005

TNT Mặc Giang

Mai Sau, Dù Có Mất Còn


Tôi từ cất bước ra đi

Tôi không lưu lại cái gì cho tôi

Rađi một nét tinh khôi

Đến nay cũng thế chẳng bồi chẳngthuyên

Maikia về với diễm huyền

Tôi xin lưu giữ trinhnguyên trở về

Đườngđời trải vạn sơn khê

Khi đeo vách gió khi kè vực sâu

Tang thương cho trắng máiđầu

Biển dâu cho bạt sắc màutrần gian

Khổ đau cho thấm cơ hàn

Nhục vinh cho nhuộm bứcmàn thế nhân

Bồng bềnh tán tụ phù vân

Nổi trôi đày đọa phong trần xác xơ

Rađi từ bấy đến giờ

Có mong chi vẹn có mơ chi toàn

Mộtmình thu ốc đảo hoang

Đưa tay thử nắm có còn gì không

Trốngkhông nhẹ tựa lông hồng

Lặng yên như cõi trời không đi về

Tôikhông giữ mộng trong mê

Tôi không hẹn núi gởi thề cùngnon

Mai sau, dù có mất còn.

Tháng 12-2004

TNT Mặc Giang

Ta đây, hiện hữu vô cùng !


Trông qua chiếc bóng thời gian

Ta xin nhìn lại trên đàng ta đi

Trông qua mấy nẻo kinh kỳ

Ta xin nhìn lại, còn chi đến giờ

Cuộc đời như một giấc mơ

Nổi trôi từng đoạn trên bờ phiêu du

Trăng mờ vì khuất mây mù

Chợt nghe tiếng vọng thiên thu giật mình

Từ trong cát bụi tử sinh

Ta xin nhớ lại bóng hình của ta

Từ trong tỉnh mộng đêm qua

Ta xin nhớ lại quê nhà xưanay

Nghe không tiếng vỗ bàn tay

Một bàn tay vỗ mặt mày náttan

Vỡ toang, chấn động ba ngàn

Mười phương thế giới chưatràn chân lông

Huyễn sinh còn nhẹ hơn bông

Vô sinh còn nhẹ hơn dòng tửsinh

Như ta nói chuyện với mình

Như bóng nói chuyện với hình,vô chung

Ta đây, hiện hữu vô cùng !

Tháng 03-2005

TNT Mặc Giang

Một Cây Hai Lá


Lá xanh ngả bóng lưng đồi

Lá non nhoẻn nụ đâm chồi vươnlên

Bồ đề huyền diệu thênh thênh

Đạo mầu tỏa rạng mông mênhphương trời

Tựa nương tu học ai ơi

Một cây hai lá đạo - đời thơmhương

Bước đi mấy nhịp dặm trường

Xa xôi vọng nhớ cố hương trởvề.

* 05-01-2004*

TNT Mặc Giang

Đưa tay mở cửa trần gian !


Đưa tay mở cửa trần gian

Để ta dạo bước trên đàng ta chơi

Tử sinh có sẵn trong đời

Bức tranh phù thế vẽ vời phùsinh

Không đi, cũng chẳng thiệt mình

Có đi, cũng chẳng tội tìnhriêng ai

Trần gian bỏ ngõ không cài

Cứ đi từng đoạn miệt mài tửsinh

Tội chi, không bước đăng trình

Người ta đi hết, một mình đơncô

Tội chi, khép cửa hư vô

Người ta đi khắp hải hồ cósao

Có mình, cũng chẳng tơ hào

Không mình, cũng chẳng mấtnào cho ai

Nên ta bước ngắn bước dài

Trần gian bước xuống, tuyền đàibước lên

Đất trời rộng quá thênh thênh

Cuối sông nước chảy, đầughềnh thác reo

Tử sinh, chiếc lá đưa vèo

Gởi thân quán trọ cánh bèohợp tan

Không cười, cũng có tiếng vang

Có cười, cũng chỉ tiếng đànrung dây

Nay thì dạo gót bên nầy

Mai thì cất bước vui vầy bênkia

Để nghe những tiếng chia lìa

Để nghe những tiếng đầm đìatóc tang

Khi nào đóng cửa trần gian

Thì ta chấm dứt trên đàng ta đi

Vui lên, người hỡi buồn chi

Ghé chơi cho phỉ có gì mà đau

Xưa nay cũng chỉ một màu !!!

Tháng 07-2005

TNT Mặc Giang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/07/2021(Xem: 9993)
Mấy ngày nay trên Facebook có chia sẻ lại câu chuyện (nghe nói là xảy ra năm 2014) về cô bé đã “ăn cắp” 2 cuốn sách tại một nhà sách ở Gia Lai. Thay vì cảm thông cho cô bé ham đọc sách, người ta đã bắt cô bé lại, trói 2 tay vào thành lan can, đeo tấm bảng ghi chữ “Tôi là người ăn trộm” trước ngực, rồi chụp hình và bêu rếu lên mạng xã hội. Hành động bất nhân, không chút tình người của những người quản lý ở đây khiến ta nhớ lại câu chuyện đã xảy ra cách đây rất lâu: một cậu bé khoảng 14-15 tuổi cũng ăn cắp sách trong tiệm sách Khai Trí của bác Nguyễn Hùng Trương, mà người đời hay gọi là ông Khai Trí. Khi thấy lùm xùm, do nhân viên nhà sách định làm dữ với cậu bé, một vị khách ôn tồn hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện, tỏ vẻ khâm phục cậu bé vì học giỏi mà không tiền mua sách nên phải ăn cắp, ông đã ngỏ lời xin tha và trả tiền sách cho cậu.
23/07/2021(Xem: 32733)
Giữa tương quan sinh diệt và biển đổi của muôn trùng đối lưu sự sống, những giá trị tinh anh của chân lý bất diệt từ sự tỉnh thức tuyệt đối vẫn cứ thế, trơ gan cùng tuế nguyệt và vững chãi trước bao nổi trôi của thế sự. Bản thể tồn tại của chân lý tuyệt đối vẫn thế, sừng sững bất động dẫu cho người đời có tiếp nhận một cách nồng nhiệt, trung thành hay bị rũ bỏ, vùi dập một cách ngu muội và thô thiển bởi các luận điểm sai lệch chối bỏ sự tồn tại của tâm thức con người. Sự vĩnh cửu ấy phát xuất từ trí tuệ vô lậu và tồn tại chính bởi mục đích tối hậu là mang lại hạnh phúc chân thật cho nhân loại, giúp con người vượt thoát xiềng xích trói buộc của khổ đau. Tuỳ từng giai đoạn của nhân loại, có những giai đoạn, những tinh hoa ấy được tiếp cận một cách mộc mạc, dung dị và thuần khiết nhất; có thời kỳ những nét đẹp ấy được nâng lên ở những khía cạnh khác nhau; nhưng tựu trung cũng chỉ nhằm giải quyết những khó khăn hiện hữu trong đời sống con người và xã hội.
22/07/2021(Xem: 5428)
Tạp chí Nghiên cứu Phật học, một trong những tạp chí nghiên cứu học thuật về Phật giáo tại Hoa Kỳ, đã có buổi lễ ra mắt các thành viên trong Ban Biên tập và nhận Quyết định Bản quyền Nghiên cứu Học thuật từ Thư viện Quốc hội Hoa Kỳ vào ngày 1 tháng 7 năm 2020, Thầy Thích Giác Chinh, người đảm nhận vai trò Sáng lập kiêm Tổng biên tập, đã nhận được Thư chấp thuận cấp mã số ISSN từ Thư viện Quốc hội Hoa Kỳ: Tạp chí Nghiên cứu Phật học in: ISSN 2692-7357 Tạp chí Nghiên cứu Phật học Online: eISSN 2692-739X Ngôn ngữ: Tiếng Anh.
11/07/2021(Xem: 12379)
Tháng vừa rồi, tôi dành thời gian để đọc và suy ngẫm về cuốn sách “Tìm bình yên trong gia đình”. Đơn giản bởi tôi và nhiều chúng ta đã dành quá nhiều thời gian hướng ngoại và đôi khi quên mất gia đình. Đôi khi giật mình, đã không đầu tư đủ thời gian cho ngôi nhà của mình, đã không biết cách để bình yên luôn có trong ngôi nhà thân thương của mình. Cảm quan về tựa đề sách và trang bìa của cuốn sách khiến tôi có cảm giác như được bước vào một thế giới với những trang sách tràn ngập nội dung bình yên, giúp tôi được bồng bềnh nhẹ tựa mây. Đọc sách, tôi giật mình: Những bước chân trên cuộc hành trình TÌM BÌNH YÊN TRONG GIA ĐÌNH trong cuốn sách thực sự không hẳn êm đềm như những gì tôi tưởng tượng. Sau khi đọc hết một nửa chương sách. Mình đã phải dừng lại hồi lâu. Bởi vì quá xúc động!
16/06/2021(Xem: 32386)
Thời gian như đến rồi đi, như trồi rồi hụp, thiên thu bất tận, không đợi chờ ai và cũng chẳng nghĩ đến ai. Cứ thế, nó đẩy lùi mọi sự vật về quá khứ và luôn vươn bắt mọi sự vật ở tương lai, mà hiện tại nó không bao giờ đứng yên một chỗ. Chuyển động. Dị thường. Thiên lưu. Thiên biến. Từ đó, con người cho nó như vô tình, như lãng quên, để rồi mất mát tất cả... Đến hôm nay, bỗng nghe tiếng nói của các bạn hữu, các nhà tri thức hữu tâm, có cái nhìn đích thực rằng: “Đạo Phật và Tuổi Trẻ.” “Phật Việt Trong Lòng Tộc Việt.” “Dòng Chảy của Phật Giáo Việt Nam” hay “Khởi Đi Từ Hôm Nay.” Tiếng vang từ những lời nói ấy, đánh động nhóm người chủ trương, đặt bút viết tâm tình này. Đạo Phật có mặt trên quê hương Việt Nam hai ngàn năm qua, đã chung lưng đấu cật theo vận nước lênh đênh, khi lên thác, lúc xuống ghềnh, luôn đồng hành với dân tộc. Khi vua Lê Đại Hành hỏi Thiền sư Pháp Thuận về vận nước như thế nào, dài ngắn, thịnh suy? Thì Thiền sư Pháp Thuận đã thấy được vận nước của quê hương mà
10/06/2021(Xem: 20740)
Biên cương thế giới ngày nay bị thu hẹp với nền viễn thông liên mạng tân tiến, trong khi nhận thức của các thế hệ trẻ lại được mở rộng và sớm sủa hơn, khiến niềm tin và lẽ sống chân thiện dễ bị lung lay, lạc hướng. Thông tin đa chiều với sự cố ý lạc dẫn từ những thế lực hoặc cá nhân vị kỷ, hám lợi, thúc đẩy giới trẻ vào lối sống hời hợt, hiểu nhanh sống vội, ham vui nhất thời, tạo nên hỗn loạn, bất an trên toàn cầu. Trước viễn ảnh đen tối như thế, con đường hoằng pháp của đạo Phật rất cần phải bắt nhịp với đà tiến của nền văn minh hiện đại, nhằm tiếp cận với từng cá nhân, quân bình đời sống xã hội, giới thiệu và hướng dẫn con đường mang lại an vui hạnh phúc cho mình, cho người. Đó là lý do dẫn đến cuộc họp mở rộng giữa chư tôn đức Tăng Ni, Cư sĩ và Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử VN tại hải ngoại và Việt Nam, được tổ chức vào lúc 08:50 PM ngày 08/5/2021 qua chương trình Zoom Online, để rồi đồng thuận tiến đến việc thành lập Hội Đồng Hoằng Pháp. Hội Đồng Hoằng Pháp bao gồm nhiều
10/06/2021(Xem: 7391)
Mỗi lần đến chùa Vạn Phước, dù không chú ý, Phật tử ai ai cũng thấy Thầy Từ An, phó Trụ Trì chùa, mỗi ngày, ngoài những thời kinh, khóa tu, rảnh rỗi Thầy ra sân chùa cặm cụi nhổ cỏ gấu hết cây này đến cây kia, hết chỗ này đến chỗ nọ. Cứ xoay vần như thế ngày này qua tháng khác, năm này sang năm kia rồi khi cỏ gấu mọc lại, Thầy lại tiếp tục nhổ như một hạnh nguyện. Đặc biệt nữa, cứ mỗi lần nhổ xong một cây cỏ gấu, Thầy thường lẩm nhẩm: “Nhổ này một cây phiền não..., nhổ này một cây phiền não...“. Nhưng Thầy nhổ không bao giờ hết, vì cỏ gấu vốn là một loại cỏ dại, đã là cỏ thì rất khó tiêu diệt. Nếu xịt thuốc chỉ cháy lá hoa ở phần trên, rễ vẫn còn ở phần dưới, thậm chí có nhổ tận gốc nhưng chỉ cần sót lại một chút thân, rễ, một thời gian sau cỏ vẫn mọc lại như thường; chỉ trừ duy nhất tráng xi măng lót gạch, cỏ không còn đất sống may ra mới dứt sạch.
20/05/2021(Xem: 22566)
Kinh Đại Bát Nhã có tất cả 600 quyển, gồm 5 triệu chữ trong 25 ngàn câu, là bộ kinh khổng lồ trong tàng kinh cát của Phật Giáo Đại Thừa, do Đức Thế Tôn thuyết giảng trong 22 năm. Pháp Sư Huyền Trang dịch từ tiếng Phạn sang Hán và Đức Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Trí Nghiêm (1911-2003) dịch từ Hán sang Việt. Lão Cư Sĩ Thiện Bửu đã dành 10 năm lao nhọc, vừa học Kinh vừa viết luận bản này để xiển dương tư tưởng Bát Nhã theo tinh thần truyền bá và lưu thông. Ông đã khiêm tốn tự nhủ rằng, không biết những gì mình viết có phù hợp với tinh thần của bộ Đại Bát Nhã Ba La Mật hay không, nhưng chúng tôi cho rằng việc làm của Lão Cư Sĩ là việc cần làm và thiết thực hữu ích, ông đã giúp tóm tắt ý nghĩa và chiết giải những chỗ chính yếu của Kinh. Có thể nói đây là bản sớ giải đồ sộ thứ hai (trọn bộ 8 tập) về Kinh Đại Bát Nhã, theo sau Đại Trí Độ Luận (5 tập) ở Việt Nam. Xin tán thán công đức của Lão Cư Sĩ đã đặt viên đá đầu tiên, để khuyến khích cho những hành giả khác, cùng phát tâm xây dựng nền mó
17/05/2021(Xem: 25441)
Có lẽ đây là bài thơ mà tôi đã khóc rất nhiều khi viết lời tán dương và kính mừng lễ Phật Đản như từ nhiều năm qua từ khi bước vào tu học Giáo Lý Phật Đà vì lẽ hơn một năm qua đại dịch đã bộc phát rất mãnh liệt và năm nay có lúc thảm hại tàn khốc như đang xảy ra tại quê hương của Đức Bổn Sư. ... Từ các Thông Bạch từ GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT ÂU CHÂU do Đệ Nhất Chủ Tịch: HT Thích Tánh Thiệt và Đệ Nhị Chủ Tích : HT Thích Như Điển đã Thay mặt Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội gửi đi , Và Thông Bạch Phật Đản lần thứ 2645 (TL 2021) của Giáo Hội Úc Châu do HT Hội Chủ Thích Bảo Lạc và cảm động nhất là Thông Bạch của GHPGVNTN Hoa Kỳ do HT Thích Thắng Hoan thay mặt Hội Đồng Giáo phẩm ( kính mời xem chi tiết ) Kính đảnh lễ Chư Tôn Đức và kính tri ân lời chỉ dạy đã giúp con thấy rõ biết thực tại hiện tiền và vững niềm tin trước Giáo Pháp mà Đức Thế Tôn sau khi Thành Đạo đã khai, thị , ngộ , nhập Phật tri kiến đến chúng sinh ...
17/05/2021(Xem: 19271)
Trong thế giới thi ca hiện đại Việt Nam, ngoài những nhà thơ nổi tiếng như Bùi Giáng, Hoài Khanh, Nguyễn Đức Sơn, Phạm Thiên Thư…thì Trần Xuân Kiêm, tuy ẩn mật nhưng hồn thơ lai láng, chan hoà cả trời thơ đất mộng mông lung. Một niềm thơ tình tự, tương tư trong nỗi sầu ca vô cùng xúc động cứ đồng vọng hoài trên mặt đất ngân rung. Không biết tự bao giờ, em đã đến giữa tồn sinh này, khiến cho thi nhân ngất say trong chén rượu nồng được rót từ suối tóc long lanh, từ biển mắt xanh biếc huyền diệu mông mênh. Em về đây từ một thế giới ban sơ vừa mộc mạc, giản dị vừa huy hoàng, diễm lệ. Thế giới của thơ và họa giao thoa trong tiếng nhạc của trời giữa thiên thu vời vợi… Nơi đây dư vang của huyền thoại quy hồi và em xuất hiện. Em về ngồi đó, lặng lẽ trong bóng chiều vĩnh cửu, thiên thu, đủ cho chàng thi sỹ ngây ngất, bàng hoàng, choáng váng, vội vã Quy Hàng: Em ngồi trong bóng thiên thu Nắng vui còn đọng lời ru suối ngàn Có ta cõi đó điêu tàn Đá khô đất sụp