Mười đóa sen dâng Phật

22/06/201304:30(Xem: 5951)
Mười đóa sen dâng Phật



lotus_6
Mười đóa sen dâng Phật

Thiên Hương

---o0o---

 

 

 

Buổi sáng ra vườn, nhìn lên trời cao bồng bềnh mây trắng
Nhìn xuống khu vườn, còn thơm ngát sương lan,
Nhìn ra đầm sen, nở rộ những cánh sen hồng,
Xin thành khẩn hái mười đóa sen dâng Phật. 

Đóa sen đầu, xin thành tâm đảnh lễ, quì trước Phật đài, xóa bỏ hết ưu tư, quên sân si, quên hết những hận sầu, đời mê mụội, xin chân thành sám hối. 

Đóa sen thứ hai, xin Phật tổ từ bi cứu đời bớt khổ.  Đem ánh sáng Ngài tỏa khắp hết nhân gian.  Đem pháp môn tỏa khắp chốn ta bà, cho chúng sinh bớt những điều lầm lạc. 

Đóa sen thứ ba, xin Phật đem tình thương bao la giúp con người tìm về chánh niệm, hết lòng tìm đạo hạnh, quên hết bon chen và ganh ghét tị hiềm.

 Đóa sen thứ tư, xin những lời kinh Phật trở thành những hào quang sáng rọi khắp chân không, cho chúng sinh trong chốn vô thường biết tu tấn cho tâm lành an tịnh.

 Đóa sen thứ năm, xin pháp Phật hoằng dương, cho đạo pháp trở thành ánh sáng soi rọi khắp những nẻo đường mê muội của nhân gian, đem yêu thương tỏa ánh sáng lành, để con người bớt những khổ đau ray rứt.

 Đóa sen thứ năm, xin tấm lòng yêu thương của Phật làm rung động tất cả những con tim chai cứng nhất, để thế giới này chỉ tồn tại những yêu thương, người với người đối đãi nhau trân quý. 

Đóa sen thứ sáu , xin đạo vàng luôn soi đường chỉ lối, cho tam nghiệp thanh tịnh, cho mọi người cùng gắng sức đồng lòng, làm việc thiện để cuộc đời luôn tràn đầy ân nghĩa.

 Đóa sen thứ bảy,  theo điệu kinh cầu, quên đi hết những âu sầu than vãn, mở rộng lòng đón nhận ánh từ bi của đấng Chí tôn, Phật luôn ngự trong lòng cho đời sống luôn bình yên thanh thản.

 Đóa sen thứ tám, xin Phật nhiệm mầu đem vạn pháp giúp con người tìm ra chân tướng, giúp con người luôn sống với chân tâm, quên đi hết những quẩn quanh thân phận.

 Đóa sen thứ chín, trong cuộc sống đừng quên lời tỉnh thức, đem tiền thân đi kiếm cứu cánh thanh bình, đem yêu thương tìm kiếm yêu thương, để muôn kiếp con tim luôn ấm áp.

 Đóa sen thứ mười, hương sen lẫn với hương thiền, hương trầm khói tỏa, khai thị tỏ bày cho trong lòng nhẹ tâng như sương khói, cho thân thương tràn ngập tứ phương, cho vũ trụ vẫn xoay vần trong pháp môn mầu nhiệm....

 

Thiên Hương 
Phật đản 2626

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/10/2012(Xem: 7504)
Sáng nay, 11-10-2012, đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (China Central Television’s – CCTV) thông báo tin nhà văn Mạc Ngôn (Mo Yan) đang sinh sống ở Bắc Kinh được giải thưởng Nobel Văn chương năm 2012 chỉ cách 10 phút sau khi Hàn Lâm Viện Thụy Điển thông báo tin trúng giải. Tiếp theo là báo chí toàn quốc Trung Hoa đã rộn ràng thi nhau không tiếc lời ca tụng “vinh dự nước nhà”.
10/10/2012(Xem: 16290)
Không hiểu tại sao người ta gọi con vật ấy là chó. Cái tên này không gây nên một ấn tượng đẹp theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nhất là đối với tôi, một người không mấy ưa loài động vật này. Lý do, có lẻ từ một kỷ niệm thuở mới lớn.
03/10/2012(Xem: 8331)
法住天寒極地空花如雪鎖禪扃生死遙程幾許夢回故里 雲行色没浮漚暮影凝烟参晚课唄吟長夜有時聲斷洪洲 Âm: Pháp Trụ thiên hàn cực địa, không hoa như tuyết tỏa thiền quynh, sinh tử diêu trình, kỷ hứa mộng hồi cố lý. Vân hành sắc một phù âu, mộ ảnh ngưng yên tham vãn khóa, bái ngâm trường dạ, hữu thời thanh đoạn hồng châu Ôn dịch nghĩa: Cực thiên Bắc, tuyết dồn lữ thứ, sắc không muôn dặm hoa vàng, heo hút đường về, non nước bốn nghìn năm soi nguồn đạo PHÁP Tận hồng châu, chuông lắng đồi thông, bào ảnh mấy trùng sương đẫm, mênh mông sóng cuộn, dòng đời quanh chín khúc rọi bóng phù VÂN
01/10/2012(Xem: 6113)
Trong thơ văn Phật giáo có hai câu thơ quen thuộc : Thấy nguyệt tròn thì kể tháng Nhìn hoa nở mới hay xuân. Các bạn trẻ hôm nay có thể nghĩ rằng đó chỉ là văn chương, là nói quá, thậm chí là nói không thật. Không phải vậy đâu. Thời nay của các bạn, gần như nhà nào cũng có tờ lịch treo tường, có xấp lịch gỡ từng ngày một. Hồi xưa thì không. Năm mươi năm trước, ở mỗi làng chỉ có chừng hai nhà mua được cuốn lịch Tàu, ghi ngày tháng âm lịch.
11/09/2012(Xem: 5817)
Mỗi khi đọc Lại-Tra-Hòa-La trong kinh Trung A Hàm 1 thì lúc nào tôi cũng liên tưởng đến nhân vật Siddharta trong tác phẩm Câu Chuyện Dòng Sông (do Phùng Khánh và Phùng Thăng dịch) của Hermann Hesse. Và tôi vẫn nghĩ rằng thế nào thì Hermann Hesse cũng có đọc Trung A Hàm, vì đọc tiểu sử của văn hào Đức từng đoạt giải Nobel Văn chương vào năm 1946
13/08/2012(Xem: 5509)
Năm nay, thời tiết tháng ba bỗng lạnh hơn những năm trước rất nhiều (hay tại mình già hơn năm trước mà cảm thấy thế?) Gió tháng ba này cũng lạ! chúng mang cái buốt giá căm căm của tháng ba miền Bắc Việt Nam, chứ không phải là gió xuân của Cali ấm áp Hoa Kỳ như thuở nào. Ai bảo đất trời tuần hoàn Xuân Hạ Thu Đông không có chợt nắng chợt mưa, như chúng sanh chợt cười, chợt khóc!
09/08/2012(Xem: 18627)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
24/06/2012(Xem: 17509)
Bạch Xuân Phẻ là nhà thơ không xa lạ gì với nhiều người. Anh còn có biệt-hiệu là Tâm Thường Định. Thơ anh đã xuất-hiện trên nhiều trang mạng, trên báo-chí trong và ngoài nước. Anh đã cho ấn-hành bốn tập thơ “Hương Lòng”, “Mẹ, Cảm-Xúc Và Em”, “AWAKEN: Buddhism, Nature, and Life”, và “Tưởng Niệm và Tri Ân”.
23/05/2012(Xem: 4970)
Một vầng sáng giữa trời. Hoa đốm trên không chăng? Hay biểu tượng trầm mặc của người thơ? Là trăng. Trăng ư? Thiên cổ lại có trăng là Mẹ Mẹ của nhân gian trong cơn đại mộng li bì. Của muôn vạn con trăng nhảy múa giữa mắt người hôn trầm vạn tưởng. Mặt gương tròn lớn.
23/05/2012(Xem: 9643)
Bà già nhìn xuống dòng sông nước đục lờ, dõi theo một khúc gỗ đang trôi lững lờ theo con nước dập dềnh lên xuống đến khúc quanh ở cuối làng, nơi hai ống khói cao nghệu của nhà máy thả lên trời những cụm khói đen bay tản lạc trong gió chiều hoàng hôn. “Mới đó mà đã 20 năm, ông nhỉ?” bà nói mà không nhìn vào ông già ngồi cách mình một sải tay, trên phiến đá bám đầy rêu xung quanh hông.