Ngày giỗ Chị

22/06/201302:29(Xem: 8486)
Ngày giỗ Chị

Hoa cuc quang duc (7)Ngày giỗ Chị
 

Chị Thiên Kim yêu dấu, 

Vậy là đã một năm,  thời gian trôi quá nhanh nhưng lại thật không nhẹ nhàng khi những buồn thương vẫn còn hằn in trên dấu đá.  Giờ này chắc chị đã bắt đầu một cuộc đời nào khác tại một nơi chốn bình yên vĩnh cửu, và tiếng cười của chị, những thương yêu của chị vẫn mênh mang trong một cõi thiên thu nào đó.  Trong lúc ở đây, tại thế giới này, chúng em vẫn còn tưởng nhớ, vẫn cảm nhận những yêu thương vời vợi mà chị đã để lại trong đời sống ngắn ngủi của chị, và vẫn nghe trong tâm mình những khắc khoải đớn đau ...

 Một năm,

Bao nhiêu ngày mây trời vò võ

Ngắm áng mây trôi,

Ngơ ngẩn nhớ bóng ai

 Tựa cửa thẫn thờ

Trời hiu hắt,

Mây buồn bay hiu hắt  

Thánh thót giọt sầu

Mênh mang lệ đổ

Nhớ đến ai thổn thức xót xa... 

Chị ra đi, cuộc đời thành trống vắng

Phố phường buồn, ngõ vắng đìu hiu

Tiếng lá thông reo, như những tiếng thở dài,

Buồn theo gió lan theo từng nóc phố...

 Chị ơi, đã bao ngày chúng em đi dưới những tàng cây nhớ đến chị.  Đã bao nhiêu ngày chúng em bước trên đường phố với lời cầu kinh xin cho chị mau siêu thoát, và biết bao ngày chúng em khắc khoải cầu xin Phật hồi hướng cho chị.  Dù sao chúng em cũng xin cảm tạ Trời Phật về những ngày tháng chị đã đến cuộc đời này, chúng em đã may mắn được sống trong vòng tay bảo bọc của chị và đón nhận những yêu thương của chị.  Hình ảnh của chị, muôn đời vẫn là tấm gương sáng chói cho chúng em.  Một con người lúc nào cũng hài lòng với đời sống, cũng luôn nhìn người với một cặp mắt bao dung trìu mến.   Một con người chưa hề làm mất lòng ai, một con người chỉ biết cho và không biết nhận.  Một con người như thế tại sao lại ra đi quá vội vàng làm cuộc đời trở nên chống chếnh... 

Có phải vì những đóa hoa thơm thường mau tàn lụi, và những người tốt thường mau về cõi phúc?   Nên chị cũng sớm rời bỏ chốn trần gian hệ lụy để về bên chân Phật.   Tại chốn hồng trần này, ngày xưa chị vẫn giữ được lòng thanh thản, vẫn giữ vững chân tâm, thì nay nơi cõi Phật,  mong chị luôn an vui hưởng phước.  

Hôm nay, là ngày cúng giáp năm của chị,  thắp nén hương trầm, nhìn khói hương bay, lại thêm thấm thía cái vô thường trong đời sống.  Trong cõi vi trần, tất cả chỉ là phù du tạm bợ, nhưng những gì chị đã làm, những thương yêu mà chị đã ban phát vẫn ngàn đời không tan biến, và mối chân tâm của chị vẫn là những trân châu  bảo ngọc muôn đời vĩnh cửu.    

 Đứng trước Phật đài

Trầm hương khói tỏa

Thắp nén tâm hương

Rưng rưng khấn nguyện

 

Trời còn đây, cỏ cây còn đó

Thấp thoáng bóng mây trôi

Tan rã mất hình hài

Đời vô thường, kiếp hồng nhan mệnh đoản

 

Nợ trần ai thênh thang rũ sạch

Bụi hồng trần thanh thản bấy lâu

Xuôi hai tay lìa bỏ chốn dương trần

Theo thuyền Từ nhàn du cùng tuế nguyệt.

 

Quên hết sân si,

Pháp thân thanh tịnh,

Hương chánh pháp ngọt ngào

Cánh hạc nay vút tận non cao,

Tâm thiền xin không còn chướng ngại

Pháp thân người xin được mãi thong dong

Cửa từ bi xin mở đón chị vào

Hương vị trần từ nay xin miễn nhiễm ....

 

Kính lạy đức Phật từ bi, hãy dang rộng cánh tay giúp chị chúng con tu thành chánh quả....  Nam vô A Di Đà Phật .....

  Thiên Hương - 05/2002

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2013(Xem: 4687)
Cảm nhận nguồn sông trăng, Cảm ơn tác giả: Nữ sĩ Tuệ Nga đã gởi tặng tập thơ “Từ Giòng Sông Trăng” do Cội Nguồn xuất bản vào giữa năm 2005, sách dày 400 trang giấy thắm, chuyên chở ý thơ như giòng suối tràn tuôn từ dòng tư tưởng ảnh hiện bóng trăng, soi qua cuộc đời trong sáng, với những giòng sông mênh mông tràn về biển cả. “Từ giòng Sông Trăng” chẳng những một đề tài đơn độc của tập thơ nầy để diễn tả sự mầu nhiệm của trăng mà chúng ta không thể dùng lời nói hết. Riêng Nữ sĩ Tuệ Nga có cái biệt tài đưa trăng vào thơ một cách tự nhiên không hề gượng ép. Mỗi chữ trăng là mỗi vần thơ. Mỗi dòng hạ bút là thơ trăng huyền.
21/01/2013(Xem: 20809)
Một lòng yêu nước với yêu quê Sang lánh trời Tây vẫn nhớ về Non nước đớn đau lòng tu sĩ Đêm về gợi nhớ bóng hương quê Nghìn năm văn hiến giờ đâu thấy Nghĩa lý luân thường mất đã lâu Khổ đau oằn quại triền miên kiếp
20/01/2013(Xem: 4757)
Cuộc đời bầm dập nổi trôi của một em học trò cũ đã thôi thúc tôi viết nên truyện này. Người ta thường bảo „sông có khúc, người có lúc“ nhưng phải nhìn nhận cả cuộc đời của em đã phản ảnh lại nhận xét trên. Bao đau thương đã dồn dập lên đôi vai yếu ớt của em, nhiều lúc tưởng chừng như không còn gượng đứng dậy được nữa, nhưng em vẫn phải sống, vẫn phải đương đầu với mọi khổ đau tràn ngập vây quanh.
15/01/2013(Xem: 10675)
Chiến tranh và hòa bình (tiếng Nga: Война и мир) là nhan đề một tiểu thuyết của Lev Nikolayevich Tolstoy, xuất bản rải rác trong giai đoạn 1865 - 1869.
30/12/2012(Xem: 5432)
Bước lên chiếc Lambretta hàng, tôi tự nhiên thấy Trâm ngồi thu hình ở một góc xe. Tôi quen Trâm một tháng trước. Nàng là y tá viên điều dưỡng vừa ra trường chưa được một năm. Đang làm việc ở Đà Nẵng thì có giấy đổi vào Nha Trang. Hôm mới vào nàng tìm đến địa chỉ tôi do lời dặn của anh Hiệp, anh rể nàng. Hiệp là bạn học của tôi hồi ở trường Khải Định. Có một cô em làm việc bị đổi đi tỉnh xa Hiệp viết thư giới thiệu cho tôi, gián tiếp thay anh để tuỳ cơ giúp đỡ cô em nhút nhát. Sau khi đọc thư của Hiệp, tôi hỏi:
17/12/2012(Xem: 6415)
Cách đây mấy năm, trên một chuyến xe đò muộn về thăm quê. Khi xe đi ngang qua cầu Ngân Sơn, thì lúc ấy đã 5 hay 6 giờ chiều. Dù đã nhiều lần đi qua đây, nhưng có lẽ buổi chiều cuối xuân năm ấy, là buổi chiều mà tôi đã nghĩ nhiều nhất về Võ Hồng. Tôi tưởng tượng rằng, hồi còn nhỏ chắc mỗi chiều ông vẫn thường ra đứng ở nơi này, để nhìn ráng đỏ nơi rặng núi phía Tây kia ? Rồi nhìn bóng chiều xuống chậm trên dòng sông này? Chắc phải vậy! Vì trong tác phẩm của Võ Hồng thì cái đẹp của thiên nhiên và cái đẹp của đất trời, tôi cho là những cái đẹp mà Võ Hồng đã viết hay nhất. Nhưng trong cái đẹp đó, Võ Hồng luôn luôn đưa vào thiên nhiên một chút sầu, hay ngậm ngùi cho một cái gì đó đã hay đang sắp mất đi trên cuộc đời này. Tại ông bi quan chăng? Hay tại vì cái đẹp mong manh của những buổi chiều tà trên dòng sông tuổi thơ dạo nào cứ ám ảnh ông mãi.
10/12/2012(Xem: 4391)
Đúng là những ngày tháng không quên thật! Sau 30.4.75, tôi bị ở lại Việt Nam là một điều quá ngu xuẩn rồi. Tự mình làm hại mình và hại cả tương lai con cái nữa. Niềm đau này thật không làm sao phôi pha được với thời gian, vết thương trong lòng tôi cứ chua xót ngậm ngùi!
05/12/2012(Xem: 4766)
Khách là một đại hán vạm vỡ, vận chiếc trường bào màu xám tro, nước da đen sạm; ngựa là một loại thiên lý câu sắc hung sẫm, bờm cao, bụng thon, lưng dài. Cả hai hình như đã vượt qua hằng ngàn dặm đường nên khi đến địa phận Trấn ma lâm, vó gõ trên mặt dốc sỏi không còn ngon trớn nữa mà chậm dần, chậm lại dần... Đến góc núi, bỏ đường lớn, người và ngựa thong thả nước kiệu qua ngọn đồi tràm và thông mọc lưa thưa chen lẫn đá hoa cương và đá tổ ong.
28/11/2012(Xem: 7446)
Trong tác phẩm Những tư tưởng gia vĩ đại của Phương Đông (Great thinkers of the Eastern world) tác giả IAN P. Mc GREAL đã nhận định rằng: “Toàn bộ thơ Tagore là những lời tình và ông đã tự nhận là người tình của nhân loại.”[1]
10/11/2012(Xem: 6363)
Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in, hồi nhỏ sống trong căn nhà tranh nơi một làng quê nghèo khổ ở miền Trung. Vào những buổi xế chiều cuối tháng 6 hoặc đầu tháng 7 âm lịch, mẹ tôi hay vắng nhà, bà đi ra đồng nhổ cỏ ruộng hoặc hái rau. Còn lại một mình ở nhà, không biết làm gì, tôi thường leo lên nằm trên chiếc võng treo ngay nơi cửa chính ra vào. Tôi nằm yên nhìn những đám mây đen đang tụ lại nơi những rặng núi xa ở phía Tây, những đám mây đó như báo hiệu những ngày đông giá rét lê thê đang sắp đến nơi làng quê nghèo khổ này. Thỉnh thoảng tôi còn nghe những tiếng sấm từ chân trời xa vọng lại.