Sống ở đời tham lam ham hố

26/08/201508:00(Xem: 6081)
Sống ở đời tham lam ham hố
money
" Sống ở đời tham lam ham hố

Cuối cùng rồi cũng xuống lỗ mà thôi,
Tranh danh  đoạt lợi hại người
Bạc vàng tích trữ lâu đài ngựa xe,
Say sưa vui thú rượu chè
Ăn chơi nhảy nhót hội hè quanh năm.
Tưởng rằng mình mãi còn xuân
Ngỡ đâu phút chốc tan tành mộng mơ,
Thân tàn ma dại nào ngờ
Gia tài sự nghiệp một giờ như không.
Di sản để lại ai nhờ
Âu lo sầu hận nợ nần đa mang
Bao nhiêu oan nghiệt trái ngang
Thiện ác nhân quả rõ ràng chạy đâu.
Giờ nầy chuốc lấy khổ đau
Biết vầy thôi chẳng công hầu mà chi,
Tu hành hỉ xả từ bi
"An bần lạc đạo" ra đi nhẹ nhàng
Tâm hồn thanh thản bình an
Tự do tự tại hân hoan đời đời."

   Seattle, 26-8-2015. NK.


money-6

Nhà Văn Nguyễn Ngọc Ngạn
"Một đại gia kia,không may mất sớm, người vợ đem 19 tỷ thừa kế đi lấy anh lái xe của đại gia. Anh lái xe trong lúc hân hoan phát biểu:"Trước kia,tôi cứ nghĩ rằng mình làm thuê cho ông chủ, bây giờ mới biết ông chủ mới chính là người làm thuê cho tôi"

Sự thật nghiệt ngã chứng minh: "Sống càng lâu,còn quan trọng hơn cả cao, to, đẹp giai, nhà giàu"Visage pleurant de joie
VÌ THẾ,Mọi người hãy tăng cường luyện tập, chú ý chăm sóc sức khoẻ, cuộc đời này chưa chắc ai làm thuê cho ai biết chừng Biểu tượng cảm xúc smile
Bạn có công nhận những điều dưới đây không ??
Một chiếc máy smart phone cao cấp, 70% chức năng là dư thừa
Một chiếc xe sedan hạng sang,70% tốc độ là dư thừa
Một căn biệt thự sang trọng,70% diện tích là trống trải
Một đội ngũ nhân viên phục vụ,70% là kiếm cơm
Một ngôi trường đại học,70% giáo sư là chém gió
Một đại đội hoạt động xã hội,70% là nhàn rỗi trống rỗng
Một căn phòng chứa đầy quần áo thời trang mỹ phẩm, 70% là không mấy khi dùng đến
Một đời người , cho dù kiếm thêm nhiều tiền nữa, 70% là để lại cho người khác tiêu xài


money56


Kết luận:
Cuộc sống vốn dĩ giản đơn, hưởng thụ cuộc sống trong khoảng 30% là ok
Đại lý, tổng đại lý, cuối cùng vẫn là một Đạo lý
Phó chủ tịch, chủ tịch, cuối cùng vẫn đều phải..."tịch"
Cuộc đời như một cuộc đua
Nửa hiệp đầu chạy đua với bằng cấp, quyền lực,địa vị, thành tích,lương bổng
Nửa hiệp còn lại chạy đua với huyết áp, mỡ máu, đường huyết, acid uric, cholesteron
Nửa hiệp đầu, nghe cấp trên mà phụng mệnh(mệnh lệnh)
Nửa hiệp sau, vạn sự tuỳ duyên mà theo...số mệnh
Chúc các đồng chí trước sau như một, thắng trận cả hai
Không ốm cũng cần trải nghiệm, không khát cũng cần uống nước, buồn mấy cũng phải nghĩ thông, mình đúng cũng phải nhường người.
Có quyền cũng nên khiêm tốn, không mệt cũng nên nghỉ ngơi, không giàu cũng phải biết đủ, bận mấy cũng phải luyện rèn(thể lực)
Những lời sau VÔ CÙNG KINH ĐIỂN
Một chiếc áo giá 2 triệu, giá niêm yết có thể chứng minh
Một chiếc xe 1 tỷ, hoá đơn xuất kho có thể chứng minh
Một căn hộ 5 tỷ, bất động sản có thể chứng minh
Một con người , rốt cục đáng giá bao nhiêu tiền? Duy nhất chỉ có SỨC KHOẺ có thể chứng minh được điều đó
Khoẻ mạnh là sự bảo trợ tốt nhất của bạn
Do vậy, đừng lôi máy tính ra tính toán bạn tiêu bao nhiêu tiền cho SỨC KHOẺ
BỞI VÌ...bạn không tiêu cho trước đó cũng phải tiêu cho ..sau đó
Quyền lựa chọn là ở bạn, có SỨC KHOẺ gọi là TÀI SẢN, TƯ SẢN...
không có sức khoẻ, cũng thành...DI SẢN

Sưu Tầm Internet

Ý kiến bạn đọc
27/08/201510:08
Khách
Đã là con người mấy ai làm ngơ trước tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, ăn ngon, ngủ kỹ được. Năm thứ này vốn dĩ tồn tại trong cuộc sống để phục vụ cho con người. Nó có lợi khi đủ dùng còn khi thừa thải, quá mức thì nó chuyển thành hại. Ranh giới lợi hại thật là mong manh. Có ai chịu dừng trước cái đủ đâu mà chỉ chực chờ, sẵn sàng phóng tới và thẳng tiến mà thôi. Thật khâm phục các vị giữ được lục căn thanh tịnh, nhẹ nhàng trước mọi sự, an nhiên, tự tại trong cõi hồng trần này. Tiếc thay có nhiều điều hay nhiều người biết mà không mấy người chị làm theo để có được nhiều người thành tựu.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2013(Xem: 88906)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
22/09/2013(Xem: 22656)
Bản Tin Khánh Anh
19/09/2013(Xem: 39068)
Không biết tự khi nào, tôi đã lớn lên trong tiếng chuông chùa làng, cùng lời kinh nhịp mõ. Chùa An Dưỡng (xem tiểu sử), ngôi chùa làng, chỉ cách nhà tôi chừng 5 phút đi bộ. Nghe Sư phụ kể lại, chùa được xây dựng vào khoảng từ 1690 đến năm 1708, do công khai sơn của Hòa Thượng Thiệt Phú, người Tàu sang Việt Nam truyền giáo cùng với các thiền sư khác. Trong chuyến đi hoằng pháp vào đàng trong, Ngài đã xây dựng ngôi chùa này. Chùa nằm trên một khu đất cao nhất làng, quanh năm bao phủ một màu xanh biếc của những khóm dừa, những lũy tre làng thân thương.
11/09/2013(Xem: 10749)
Có phải bất công lắm không khi hằng năm vào dịp Vu Lan, trên thế gian này không biết bao nhiêu văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ múa bút tán tụng tình Mẹ: Huyền thoại mẹ, Phật giáo tôn vinh giá trị những bà mẹ, lạm bàn về mẹ, tản mạn về mẹ v.v... và v.v... bên cạnh đó, dường như mọi người đã vô tình bỏ quên một thứ tình cũng nồng nàn không kém, đôi khi còn thắm thiết hơn, đó là tình cha. Vâng, tôi có một người cha như thế.
11/09/2013(Xem: 11059)
Khi bước xuống thuyền vượt biên ai cũng mang đầy hy vọng, mơ ước... Có kẻ mơ ước một tương lai xán lạn ở chân trời mới, có người chỉ mong những giấc mộng bình thường: Ngày hai bữa đủ no, tự do yên ổn...
28/06/2013(Xem: 4553)
Người lãng tử đã rong ruổi qua bao đoạn đường đời, trên những bước dài phiêu bạt. Đôi khi nghe trên vai hằn lên những dấu ấn, nặng nề, vương mang. Phải chăng cuộc làm người là ảo mộng, là phù du như sương đọng sớm mai, trên cành lá muôn lần thay hoa đổi lá.
27/06/2013(Xem: 5936)
GS TS Trần Văn Khê nói về âm nhạc Phật giáo Việt Nam
22/06/2013(Xem: 5248)
Hạc đi dọc theo con đường nhỏ, mặt trời đang xuống chầm chậm, cái nắng gắt gay của mùa hạ chỉ còn lại những oi nồng khó chịu. Cơn mệt từ đâu ập đến, Hạc chợt muốn ngồi bệt xuống lề đường, gục đầu vào hai cánh tay chìm thẳng vào giấc ngủ. Hai chân rời rã, cổ họng khát khô, cái mệt, cái buồn đổ ập lên cô, con đường thật vắng, cái nắng quái buổi chiều thật buồn, vậy mà trời đang vào Tết đó, cái Tết đang ở đâu khi cái tôi đang rã rời trong một khí hậu kỳ quặc ở đây.
22/06/2013(Xem: 6491)
Buổi sáng ra vườn, nhìn lên trời cao bồng bềnh mây trắng Nhìn xuống khu vườn, còn thơm ngát sương lan, Nhìn ra đầm sen, nở rộ những cánh sen hồng, Xin thành khẩn hái mười đóa sen dâng Phật.
22/06/2013(Xem: 5944)
Không biết tôi đã đọc Bông hồng Cài áo của thày Nhất Hạnh bao nhiêu lần. Từ những ngày còn thơ ấu sống trong vòng tay mẹ, cho đến ngày hôm nay, khi nấm mồ của mẹ đã xanh ươm cỏ, bài viết luôn làm tâm hồn tôi chùng xuống trong những yêu thương dịu dàng nhất.