Hãy viết về Thầy Cô

04/04/201208:25(Xem: 5272)
Hãy viết về Thầy Cô
vo-hong_2

Tôi thường mong mỏi những người biết chữ tuổi chặng 50 trở lên thì giờ rảnh viết lại những gì mình nghe, mình thấy, mình biết ở nơi quê hương mình. Nay nhân 20.11, kỷ niệm Ngày nhà giáo, tôi xin khoanh gọn: hãy viết về những Thầy Cô giáo cũ ở địa phương mình, tả dáng dấp, nói qua đời sống gia đình của thầy, cả tính đặc biệt và vài mẫu chuyện về thầy. 

Mỗi trường tiểu học ở thôn xóm hẻo lánh, ở vùng đèo núi xa xôi hay ở đô thị sầm uất, tùy nhỏ hoặc lớn, có thể có khoảng từ năm, mười đến 20 thầy cô. Cứ mỗi thầy cô có 3 hay 5 người học sinh cũ nhắc đến ... Vậy là số trang kỷ niệm đâu có ít. Với trường trung học thì còn nhiều hơn. Rồi phòng giáo dục mỗi huyện, sở giáo dục mỗi tỉnh tổ chức để các trường photocopy các trang viết, giữ lại gương mặt giáo dục nơi địa phương mình trong nửa thế kỷ, trong ngót một thế kỷ. Kết quả nghe có vẻ đồ sộ! Mà nào có khó khăn gì, chỉ cần cơ quan giáo dục giơ bàn tay ra hiệu. Ðâu có cần văn chương gì mà sợ tốn thì giờ, tốn công sức.

Cựu học sinh Quốc học Qui nhơn sẽ nhắc đến thầy Lê Ấm (con rể cụ Phan Châu Trinh) mặc quốc phục áo dài đen quanh năm khi vô lớp dạy. Thầy Bùi Văn Lãng thuộc lòng cuốn từ điển Pháp - Việt và dịch thơ Thu dạ lữ hoài ngâmra tiếng Pháp (Nostalgie par une nuit d'automne) ... Cựu học sinh Phú Yên nhớ thầy Bùi Xuân Các viết bài học trên đá rồi lăn mực in vì giữa thời kháng chiến không có sách in... Nhớ thầy Tôn Thất Truy dạy lớp trẻ, phê bài luận làm lạc đề mà như "phun châu nhả ngọc" : Nào ai có hỏi, mà mình lại thưa, một điểm. Cựu học sinh Nha Trang nhớ thầy Thạch Trung Giả, vợ con đông vậy mà cứ nghỉ hè là lên chùa Hải Ðức an cư kiết hạ, đi trên đường mà mắt cứ đăm đăm chỉ nhìn phía trước. Nhớ thầy Nguyễn Quảng Tuân với nhiều kiến thức văn học Hán - Nôm ... Cựu học sinh Châu Ðốc, Hà Tiên, Phan Thiết ... nhớ ... nhớ ...

Chương trình tổ chức lễ kỷ niệm Ngày nhà giáo 20.11 ở mỗi địa phương đều quá sức rộn ràng: báo chí, thơ văn, kịch hát, triển lãm, thể dục đồng diễn, cắm trại, du ngoạn... Trí thức càng mở mang, kinh tế càng phát triển thì hình thức càng rực rỡ. Mà ở đây chỉ xin dành một tích tắc nhìn về cái quá khứ, ghi lại cái quá khứ giữ làm kỷ niệm, để nhớ ơn, để êm dịu cho tâm hồn.

Cái nghiệp thầy giáo vốn thật thà, mẫu mực, nếu không tốt được nhiều thì cũng chẳng xấu bao nhiêu, nên không sợ động chạm đến ai, xin cứ thong dong kể lại.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2013(Xem: 6601)
Có những cái chết mà dù đã cách xa thời đại chúng ta đến những 6 thế kỷ rồi, vậy mà cứ mỗi lần nhắc đến là trong mỗi người chúng ta dường như vẫn còn đau đớn xót xa.
28/03/2013(Xem: 9967)
Mười phương một cõi đi về Lòng con mang nặng tình quê hương nhiều Tưởng chừng phách lạc hồn xiêu Từ trong đau khổ những điều thấy ra.
28/03/2013(Xem: 17691)
Ðây là hình ảnh Thượng Tọa Tuệ Sỹ, thế danh Phạm Văn Thương, sinh năm 1943, xuất gia tiểu đồng khi còn cư ngụ bên Lào. Thầy là một trí thức Phật giáo mà tâm thức và hành sử hướng về Dân tộc và Ðạo pháp ...
27/03/2013(Xem: 11308)
Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười Đời vô vọng, nên người không hy vọng ...
05/03/2013(Xem: 7948)
Điểm đặc biệt của dân tộc ta là suốt từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, từ xưa đến nay, người Kinh đều nói một thứ tiếng và tất cả các dân tộc thiểu số, ngoài tiếng nói riêng của dân tộc mình, họ cũng nói rành tiếng Việt. Hơn thế, trên toàn quốc, người Việt Nam đều dùng một thứ chữ viết. Tuy nhiên, nước ta trải dài qua nhiều vĩ tuyến, điểm cực bắc thuộc xã Lũng Cú huyện Đồng Văn tỉnh Hà Giang ở 23º 23' phút Bắc vĩ tuyến, điểm cực nam (không tính hải đảo) là mũi Cà Mau ở 8º 30' Bắc vĩ tuyến
14/02/2013(Xem: 12406)
Khi tiếp cận với Kim Cang, tôi bỡ ngỡ và chưng hửng không ít. Lâu nay cứ nghe người ta đọc câu “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” như một câu thần chú để quên đi bao nội muộn phiền, rồi đọc Lục tổ Huệ Năng cũng thấy ngài kể chuyện một hôm đi bán củi, chỉ nghe lóm người ta đọc có câu kinh đó thôi mà đại ngộ, thế mà mình càng nghe càng mơ hồ, mù tịt.
13/02/2013(Xem: 5563)
hoa_ly_1Thầy không chỉ là thầy học của tôi, thầy còn dạy cả cậu mợ tôi học ở bậc Trung học. Thầy dạy môn Sinh vật từ năm lớp Sáu. Nhìn cung cách thầy trình bày dạy, tôi nghĩ rằng thầy chọn dạy môn này là do tấm lòng thầy yêu sinh vật quanh mình, thầy thưởng
11/02/2013(Xem: 6113)
cha Ðã đến lúc cha viết những lời sám hối chân thành gởi đến con. chắc con rất ngạc nhiên. Con dang xót xa vì cha cô đơn, ân hận vì không được gần cha đề săn sóc tuổi già, cũng có thể tưởng tượng cha đang nhẹ nhàng trách con... Vậy mà làm sao nghe có sự ngược đời. Con hãy nghe cha nói.
11/02/2013(Xem: 6240)
Làng tôi có ba ấp, mỗi ấp có một ngôi chùa. Tôi ở ấp Quảng Đức, lên năm tuổi đã biết tên chùa là Châu Lâm, đã thấy ông thầy chùa đầu tiên trong đời, thỉnh thoảng đi về trên con đường xuyên qua xóm. Ba tôi dặn : - Không được kêu là : "Ông thầy chùa" nghe chưa ? Hỗn. Nhưng lại không bày tôi một cách kêu khác. Trong câu chuyện, khi nhắc tới ông thầy... đó thì ba tôi dùng ba chữ "Thầy Châu Lâm". Giọng kính cẩn có pha chút thân tình, Những người trong xóm khi nhắc đến tên thầy đều có chung một giọng như thế.
08/02/2013(Xem: 20946)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON