Hãy viết về Thầy Cô

04/04/201208:25(Xem: 5315)
Hãy viết về Thầy Cô
vo-hong_2

Tôi thường mong mỏi những người biết chữ tuổi chặng 50 trở lên thì giờ rảnh viết lại những gì mình nghe, mình thấy, mình biết ở nơi quê hương mình. Nay nhân 20.11, kỷ niệm Ngày nhà giáo, tôi xin khoanh gọn: hãy viết về những Thầy Cô giáo cũ ở địa phương mình, tả dáng dấp, nói qua đời sống gia đình của thầy, cả tính đặc biệt và vài mẫu chuyện về thầy. 

Mỗi trường tiểu học ở thôn xóm hẻo lánh, ở vùng đèo núi xa xôi hay ở đô thị sầm uất, tùy nhỏ hoặc lớn, có thể có khoảng từ năm, mười đến 20 thầy cô. Cứ mỗi thầy cô có 3 hay 5 người học sinh cũ nhắc đến ... Vậy là số trang kỷ niệm đâu có ít. Với trường trung học thì còn nhiều hơn. Rồi phòng giáo dục mỗi huyện, sở giáo dục mỗi tỉnh tổ chức để các trường photocopy các trang viết, giữ lại gương mặt giáo dục nơi địa phương mình trong nửa thế kỷ, trong ngót một thế kỷ. Kết quả nghe có vẻ đồ sộ! Mà nào có khó khăn gì, chỉ cần cơ quan giáo dục giơ bàn tay ra hiệu. Ðâu có cần văn chương gì mà sợ tốn thì giờ, tốn công sức.

Cựu học sinh Quốc học Qui nhơn sẽ nhắc đến thầy Lê Ấm (con rể cụ Phan Châu Trinh) mặc quốc phục áo dài đen quanh năm khi vô lớp dạy. Thầy Bùi Văn Lãng thuộc lòng cuốn từ điển Pháp - Việt và dịch thơ Thu dạ lữ hoài ngâmra tiếng Pháp (Nostalgie par une nuit d'automne) ... Cựu học sinh Phú Yên nhớ thầy Bùi Xuân Các viết bài học trên đá rồi lăn mực in vì giữa thời kháng chiến không có sách in... Nhớ thầy Tôn Thất Truy dạy lớp trẻ, phê bài luận làm lạc đề mà như "phun châu nhả ngọc" : Nào ai có hỏi, mà mình lại thưa, một điểm. Cựu học sinh Nha Trang nhớ thầy Thạch Trung Giả, vợ con đông vậy mà cứ nghỉ hè là lên chùa Hải Ðức an cư kiết hạ, đi trên đường mà mắt cứ đăm đăm chỉ nhìn phía trước. Nhớ thầy Nguyễn Quảng Tuân với nhiều kiến thức văn học Hán - Nôm ... Cựu học sinh Châu Ðốc, Hà Tiên, Phan Thiết ... nhớ ... nhớ ...

Chương trình tổ chức lễ kỷ niệm Ngày nhà giáo 20.11 ở mỗi địa phương đều quá sức rộn ràng: báo chí, thơ văn, kịch hát, triển lãm, thể dục đồng diễn, cắm trại, du ngoạn... Trí thức càng mở mang, kinh tế càng phát triển thì hình thức càng rực rỡ. Mà ở đây chỉ xin dành một tích tắc nhìn về cái quá khứ, ghi lại cái quá khứ giữ làm kỷ niệm, để nhớ ơn, để êm dịu cho tâm hồn.

Cái nghiệp thầy giáo vốn thật thà, mẫu mực, nếu không tốt được nhiều thì cũng chẳng xấu bao nhiêu, nên không sợ động chạm đến ai, xin cứ thong dong kể lại.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/06/2015(Xem: 4636)
Mật độ con người trên thế giới hiện nay mỗi lúc một tăng lên dần, nên tất cả những nhu cầu cho đời sống con người từ nhiều phía, nhằm để cung ứng phục vụ, như : sự ăn, mặc, ở, bệnh, các phuơng tiện đi lại, các phương tiện thông tin khoa học, các thông tin tri thức nhân sinh và vũ trụ.v.v… Trong đó, vấn đề nhu cầu tín ngưỡng tâm linh, hiện hóa vào cuộc sống của con người qua mọi hình thức biểu tượng, cho niềm tin và ước nguyện cũng cần phải thực hiện đến.
18/06/2015(Xem: 7851)
Người có dừng chân trên bến sông Bên kia đồi cỏ núi mây trùng Bên này chim rủ nhau về hội Cùng hẹn hò thăm chuối trổ bông.
13/06/2015(Xem: 6827)
Tôi không quen biết nhà thơ Trần Hậu, chưa được gặp anh một lần nào. Trong một lần vô tình (qua nhạc sĩ Trần Đức Tâm), nhìn thấy và giở trang bìa tập thơ “Biển Đời Trăn Trở” của anh , ngay sáu câu thơ đầu dùng làm lời tựa trong bài thơ Trăn Trở đã cuốn hút tôi nhanh chóng. Làm như vậy có lẽ nhà thơ nghĩ rằng thơ là hơi thở, là cuộc sống và là cung cách của riêng mình, cho nên dùng chính lời thơ ấy để nói lên điều mình muốn nói, thay vì nhờ cậy một ai đó viết lời giối thiệu. Chính những dòng đó như chứng minh với mọi người rằng chân lý Phật đà luôn hiện hữu quanh ta, trong khổ đau cũng như trong hạnh phúc. Mà dường như điều tưởng nhỏ nhoi ấy ai cũng dễ dàng nhận ra, đôi khi chỉ bằng cảm quan chung quanh, những cảm quan mang tên rất “Như Thị”.(đính kèm ảnh tập thơ)
01/06/2015(Xem: 4092)
Kim Tiếng thương mến, Vẫn biết rằng "Đời là vô thường". Nhưng mình vẫn bàng hoàng xúc động khi hay tin Kim Tiếng đã ra đi. Chỉ trong vòng có hai ngày mà trường Sương Nguyệt Anh thân yêu của chúng ta đã mất đi hai Thầy Cô: - Cô Dương Kim Tiếng: 5-5-2015 - Thầy Giáp Bằng Phan: 6-5-2015
29/05/2015(Xem: 5128)
Năm học lớp sáu, lần đầu tiên tôi được đến chùa. Chiếc xích-lô bỏ mẹ con tôi phía trước con đường nhỏ, nhìn vào bên trong thấy sâu hun hút. Đi bộ một quãng, bước qua cổng tam quan đồ sộ là chiếc sân rộng với nhiều gốc cây cổ thụ. Sân vắng người. Một con chó to và mập từ bên trong chạy ra cong đuôi sủa. Một cô ni đon đả bước ra chào hỏi rồi dẫn mẹ con tôi đến dãy nhà lớn. Mẹ bảo tôi bỏ dép rồi bước lên những bậc cấp cao. Nơi căn phòng đầu tiên, vị sư tuổi ngoài ba mươi, người tầm thước, da láng lẩy, khuôn mặt hiền từ, vài lời xã giao với mẹ tôi rồi lại dẫn đến một căn phòng khác. Tôi thấy vị sư cũng như mẹ tôi quỳ xuống lạy một vị hòa thượng to lớn, đẫy đà có lẽ là đau ốm nên nằm trên chiếc võng xanh. Tôi nấp bên sau lấm lét nhìn.
07/05/2015(Xem: 7987)
Ngày còn đi làm, cứ mỗi lần đến ngày 13 thứ sáu, các bạn đồng nghiệp trong sở tôi kiêng cử dữ lắm, ai cũng cho đó là ngày xấu nhất trong năm. Tôi thì không tin, chỉ cười, cũng không phản đối lòng tin của bạn bè nhưng bây giờ tôi cũng đâm ra sợ ngày này vô cùng: 13 Thứ sáu - ngày Anh tôi ra đi thật quá bất ngờ và quá đau đớn!
01/05/2015(Xem: 19126)
Được làm con Phật là điều vừa đơn giản, vừa hy hữu. Đơn giản, vì sinh ra trong một gia đình Phật giáo thì tự động theo cha mẹ đi chùa, lễ Phật, tin Phật ngay từ bé. Hy hữu, vì biết lấy Phật giáo làm lý tưởng đời mình và chọn sự thực hành Phật Pháp như là sinh hoạt nền tảng hàng ngày—không phải ai sinh ra trong gia đình đó cũng đều tin Phật từ nhỏ đến lớn, và nếu tin Phật, cũng không gì bảo đảm là hiểu Phật, thực hành đúng đắn con đường của Phật để gọi là con Phật chân chính.
20/04/2015(Xem: 6894)
Tùy bút: Viết về tháng tư
12/04/2015(Xem: 19769)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :
07/04/2015(Xem: 5059)
Những con người Tây Phương này, họ tụ lại đây để tìm về hơi thở của chính mình. Hơi thở họ bị ngắt quãng. Đứt đoạn. Họ đến đây để nối hơi thở liền lạc thành một hơi thở sâu lan toả khắp thân tâm. Ngày nào cũng lắng nghe ghi chép quay (với sự đồng ý của họ), kín đáo ghi để tôn trọng không khí tự nhiên của các hoạt động, các cuộc trò chuyện. Tôi muốn đóng vai người ngoài cuộc để không bị những cảm xúc, chia sẻ kia tác động, bởi tôi vốn rất nhạy cảm với đau khổ của người khác.