Cho nhau ngày vui

25/05/201119:38(Xem: 4729)
Cho nhau ngày vui

 lotus_54

 

CHO NHAU NGÀY VUI

 

* Viết tặng Ngọc-Lan-Hưng

 

Một lần nữa phải cám ơn Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác và anh Chủ bút Phù Vân đã cho chúng tôi có được cơ hội gặp nhau - cùng có chung một đứa con tinh thần - từ đó sợi dây thân ái càng ngày càng ràng buộc và lòng thương yêu nhau càng gắn bó nhiều với thời gian !

Chúng tôi - những cây bút nữ - mỗi đứa ở một phương trời đã quy tụ về dưới mái chùa Viên Giác vào một ngày tháng 8 năm trước, để rồi khi chia tay vẫn còn lưu lại trong lòng nhau những luyến lưu bịn rịn.

Tuy nhiên niềm vui đối với tôi vẫn chưa trọn vẹn vì còn thiếu một khuôn mặt, mới có lục nữ được gặp nhau chứ chưa phải là thất nữ. Thi Thi Hồng Ngọc vì lý do riêng nên không thể về tham dự ngày ra mắt sách được.

 

Tôi biết Thi Thi cũng đã buồn và tiếc nuối rất nhiều, bất đắc dĩ phải bỏ qua một cơ hội ngàn vàng trong cuộc đời mình ! Để chia xẻ bớt phần nào nỗi lòng của Thi Thi, tôi nhất quyết đi thăm em một lần. Nhân có khóa Giáo lý Phật Pháp Đức Quốc tổ chức ở Tu Viện Viên Đức - Ravensburg mà Ravensburg không xa Überlingen - nơi Thi Thi ở - bao nhiêu, tôi đã thực hiện chuyến đi này. Thế là từ khi báo tin cho đến ngày lên đường, Thi Thi đã điện thoại cho tôi liên miên, nôn nao đợi chờ ngày gặp gỡ. Tôi nghĩ những cặp tình nhân hẹn hò nhau chắc cũng rộn ràng như chúng tôi là cùng !

Điều cảm động hơn nữa, khi hay tin tôi sẽ về thăm chuồng chim của Thi Thi thì Hoa Lan cũng đi và Nhật Hưng cũng đã khăn gói phút chót lên đường vì cả hai đều muốn gặp tôi. Đường đi của tôi và Nhật Hưng không xa bao nhiêu, chỉ mất 3 giờ đồng hồ xe lửa với một lần đổi tàu, còn Hoa Lan thì xa vời vợi. Từ Berlin về phải đổi 4 lần tàu, lắc lư ê ẩm cả người mới tới nơi !

Thật đúng là Hoa Lan đã không ngại „đường đi không khó vì ngăn sông cách núi…“ bởi vì „ thương nhau tam tứ núi cũng trèo, thất bát sông cũng lội, cửu thập đèo cũng qua “ !!

Số của Thi Thi đúng là cái số vất vả, ngày tôi đến Thi Thi cũng vẫn phải đi làm, nhà hàng cần Thi Thi thành ra đón tôi ở sân ga chỉ có Nhật Hưng và Hoa Lan. Ôm nhau trong nỗi mừng vui, tha hồ tíu tít, kéo nhau đi bộ về, nhà Thi Thi vừa gần nhà ga vừa ở trung tâm thành phố. Cả hai cô nàng Hoa Lan và Nhật Hưng lại còn quá lịch sự, ai cũng có mang quà tặng cho tôi : Chiếc khăn quàng dễ thương của Nhật Hưng và cây son màu hồng dịu dàng của Hoa Lan. Các món quà ân tình đã làm lòng tôi rưng rưng trong phút giây hội ngộ ! Qua thoáng mừng vui, cả ba kéo nhau qua nhà hàng để trình diện Thi Thi. Với tôi, đây là lần đầu tiên được diện kiến nên Thi Thi đã ôm chầm lấy tôi rồi còn vuốt ve vòng eo của tôi nữa mới chịu buông ra. Phút giây đợi chờ đã đến, ôm nhau trong vòng tay mà trào dâng bao cảm xúc !

Nhật Hưng và Thi Thi ở lại nhà hàng lo chuẩn bị bữa ăn họp mặt thịnh soạn. Nhật Hưng đúng là cây đầu bếp trứ danh, mang cả khuôn chảo từ Thụy Sĩ sang để đổ bánh cuốn, còn Hoa Lan đưa tôi đi lang thang cho biết phố phường.

 

Überlingen, thành phố đẹp một cách quý phái và hiền hậu làm tôi nhớ đến Venise. Nước và nước êm đềm bên mặt hồ lồng lộng gió. Lớp lớp những người đi bộ nối đuôi nhau, những lối đi nhỏ âm u chen giữa những mái nhà cao uống hết ánh sáng mặt trời. Hoa Lan đã chụp cho tôi không biết bao nhiêu tấm hình; trời hôm ấy quá đẹp, nắng giữa tháng 5 trong veo, gió vẫn còn lạnh ngọt. Thiên nhiên rực rỡ, đất trời đầu Hạ cho mình niềm hạnh phúc chan chứa khi hai đứa tôi ngồi bên nhau trên ghế đá công viên sát bờ hồ. Trên cao trời xanh bao la, mấy trắng lớp lớp xây thành, cảnh vật càng làm cho lòng mình bâng khuâng hơn nữa !

 

Buổi cơm hội ngộ đã diễn ra trong bầu không khí vui tươi, đầy ắp nụ cười. Anh chị Loan & Lộc chủ nhà hàng lại rất hiếu khách, dù mới gặp nhau lần đầu mà tưởng chừng như đã thân thiết nhau tự bao giờ ! Ăn xong, kéo nhau về lại chuồng chim, giờ phút đó Thi Thi mới thực sự là của chúng tôi; em lại còn giới thiệu tôi với mẹ em qua đường dây Internet vì em bảo mẹ em rất ái mộ những bài viết về xứ Huế.

 

Sau đó tất cả kéo nhau đi dọc bờ hồ rồi trực chỉ đến hồ tắm nước nóng, vùng vẫy với nhau hai giờ đồng hồ, quên hết muộn phiền, rũ bớt bụi trần ! Trên đường trở về, chiều đang xuống dần nhưng lòng vẫn còn tiếc nuối, kéo nhau ra bờ hồ, những chiếc ghế như mời gọi ân cần ! Chúng tôi ngồi bên nhau cho thời gian trôi chầm chậm, buổi chiều nhiều gió và nắng êm đềm, hòa bình với đất trời và với mình nhưng lòng vẫn thấy tiếc vì thiếu vắng những người bạn thân yêu. Muốn chia xẻ niềm vui, chúng tôi đã phone liên tục cho Phương Quỳnh, kể không biết bao nhiêu là chuyện; phone cho Hương Cau nhưng rất tiếc là cô nàng không có ở nhà, Hồng Nhiên thì đi Tây Ban Nha, còn Ngọc Nga lại ở quá xa, bên chân trời nước Ý nên đành chịu.

 

Thi Thi lại lo chu đáo thêm một bữa ăn tối, ăn xong lại lang thang một lần nữa. Đêm xuống dần thật êm ả, mặt hồ vẫn là nơi mời gọi quyến rũ nhất. Đêm đã khuya nhưng chúng tôi vẫn còn tiếc nuối, chưa muốn rời những lối đi êm đềm của thành phố dễ thương này !

Chỉ có một chuồng chim nhỏ bé như vậy mà đã chứa 4 chúng tôi, căn phòng vẫn đầy ấm cúng và rộn ràng tiếng cười đùa như trẻ thơ!

Rồi ngày vui qua mau quá, sáng mai lại Thi Thi đưa chúng tôi ra sân ga để đi qua Tu Viện Viên Đức. Hoa Lan và Nhật Hưng sẽ cùng Thi Thi qua Thụy Sĩ - tiếp tục cuộc vui tại nhà Nhật Hưng sau khóa Giáo lý chỉ còn tôi là phải giã từ nên lòng buồn nhiều hơn vui. Ôm từ biệt Thi Thi, lòng tôi chùng xuống, bước những bước chân nặng nề lên toa tàu, quay nhìn lại thấy Thi Thi đứng chơ vơ giữa sân ga với hai hàng nước mắt chảy dài làm cổ họng tôi cũng nghẹn ngào, tràn ngập cả ưu tư và hình ảnh này đã theo tôi suốt cả đường về !

Giờ chia tay nhau càng nghĩ càng ngậm ngùi, thương nhớ vô vàn những giây phút ngắn ngủi bên nhau. Nhưng thôi, ngắn ngủi gặp gỡ cũng có điều hay là còn vương vất, còn mơ tưởng trong lòng mọi người để mà tiếc, để mà thương, để mà nhớ nhung lâu dài hơn !

Tôi không có gì nhiều nhưng đi đến đâu cũng có những cánh tay đón tiếp và tôi tin tưởng vào một thế giới mở rộng đầy tình người; âu đó cũng là một phước lớn của cuộc đời tôi.

Thôi, cũng xin bằng lòng và xin cám ơn đất trời đã cho chúng tôi có những giờ vui hiếm hoi bên nhau tràn đầy lòng thương yêu.

 

Xin chào tạm biệt thành phố Überlingen dễ thương và hẹn ngày gặp lại với một tấm lòng :

„… Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương ?

Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở,

Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn “.

 

(Chế Lan Viên)

 

Nguyên Hạnh HTD

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/11/2021(Xem: 13870)
Chép lời kinh mượn khuôn trăng làm giấy, Cõi diêm phù đất vẽ dấu chân xưa Đức ân Người sóng vỗ pháp âm đưa Quy thân mạng mười phương con đảnh lễ.
26/10/2021(Xem: 6798)
Nhìn chung, đại dịch đang dịu bớt tại Hoa Kỳ và quê nhà. Chưa bao giờ pháp ấn vô thường hiển lộ mãnh liệt như thời gian qua. Chưa bao giờ Khổ Đế hiển hiện minh bạch như thế, ngay trước mắt và ngay bên tai của mọi người đời thường. Có những người buổi sáng mới gặp, tới buổi chiều được tin họ đã nhập viện và không bao giờ có cơ hội gặp lại nữa. Cảm xúc đó đã được nhân loại trải nghiệm trên khắp thế giới, không riêng tại quốc độ nào. Bài viết này xin phép để nói một kinh nghiệm riêng (và có lẽ cũng là kinh nghiệm của rất nhiều người): đọc Kinh Phật trong mùa dịch, với cảm xúc rằng có thể đêm nay sẽ lìa đời. Do vậy, bài viết này cũng để Tạ Ơn Kinh Phật. Nơi đây chỉ là vài ý riêng, người viết hoàn toàn không có thẩm quyền gì về Phật học.
25/10/2021(Xem: 3859)
Mây qua trời. Có khi trắng, có khi đen. Có khi tụ, có khi tán. Ngưng tụ mà thực ra là chuyển động liên tục; tán thất mà thực không mất đi đâu. Vận hành tự tại, biến hóa vô số hình thù, rồi tan biến, rồi kết tụ trong một hình thể khác, hiện hữu nơi một không gian khác. Đến-đi cùng khắp, đông tây, nam bắc, phương trên hay phương dưới, không nơi nào mà không có mặt. Từ vô cùng quá khứ đến hiện tại và vô tận tương lai, trông như giống mà thực không giống, trông như cũ mà thực không cũ. Luôn mới mẻ tinh khôi trong từng giây phút. Đêm lẫn ngày, vẫn thường sinh-diệt, chuyển biến không ngừng. Tùy duyên ứng hiện, nơi đâu rồi cũng thuận hợp, chan hòa.
04/10/2021(Xem: 5651)
Trong những gì tôi được đọc và được nghe kể, hình như nhà thơ Bùi Giáng không còn tham sân si, hay nếu còn, thì rất là ít. Không rõ có ai chứng kiến lúc nào Bùi Giáng khởi tâm tham sân si hay không. Rất nhiều người đã thân cận, đã chứng kiến đời thường của nhà thơ họ Bùi và đều nhận thấy nhà thơ như là người của cõi khác, người bay trên mây, người lạc tới thế gian này, như dường không còn chút nào tham sân si; hay chỉ còn, nếu có, thì rất ít.
30/09/2021(Xem: 3925)
Bên cửa sổ, tia nắng chiều thu len vào. Gió mơn man rung nhẹ lá cây vườn ngoài. Lá vàng lá xanh cùng phơi mình quanh cội cây già. Mùi cỏ thơm dìu dịu gây nỗi nhớ bâng quơ. Tiếng vĩ cầm du dương đâu đó dìu dặt đưa hồn về cảnh cũ quê xưa.
26/09/2021(Xem: 11059)
Mùa Hạ nóng bức đã đi qua, mùa Thu chợt đến mang theo những cơn mưa đầu mùa, dấu chân ấy đang lang thang khắp cả dãi nắng niềm Trung, ra tận khắp hai đầu Nam - Bắc. Những giọt mưa đông đang tràn về khi dịch tể hoành hành khắp đất trời và trên Thế giới, trong đó có Việt Nam, khiến cho bao nhiêu triệu người bị thiệt mạng, dẫu có thuốc ngăn ngừa tiêm chủng trên Thế giới, giờ tất cả sống chung với căn bệnh Virus Corona, vì một Đại cuộc sinh tồn bảo vệ nhân sinh. Từ một Quốc gia có tiềm lực kinh tế giàu mạnh, khởi tâm tình thương chia sẻ viện trợ cho Quốc gia mới phát triển, giúp cho hàng tỉ người được tiêm chủng phòng ngừa, giờ tất cả nhân loại đang sống chung với Virus Corona, ai ai cũng nên tuân thủ việc bịt khẩu trang vì chúng ta hãy hiểu rằng: “Bịt khẩu trang, sẽ dễ chịu hơn nhiều, khi mang theo máy thở”.
19/09/2021(Xem: 17737)
Vũ Khắc Khoan sinh ngày 27/02/1917 tại Hà Nội. Mất ngày 12/9/1986, tại Minnesota, Hoa Kỳ. Học sinh trường Bưởi; Lên đại học, theo ngành y khoa hai năm, trước khi vào trường Cao Đẳng Canh Nông. Tốt nghiệp, làm kỹ sư canh nông được một năm rồi chuyển hẳn sang dạy lịch sử tại hai trường Nguyễn Trãi và Chu Văn An, Hà Nội và hoạt động kịch nghệ, viết văn, thành lập nhóm Quan Điểm với Nghiêm Xuân Hồng. Từ 1948 Vũ Khắc Khoan bắt đầu in bài trên báo Phổ Thông: hai vở kịch Thằng Cuội ngồi gốc cây đa (1948) và Giao thừa (1949) và bài tùy bút Mơ Hương Cảng (1953).
03/09/2021(Xem: 7092)
Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên trên cù lao Ông Chưởng, bên dòng sông Hậu giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay trường, thương súc vật và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
03/09/2021(Xem: 10550)
Có những người làm gì cũng hay, viết gì cũng hay. Tôi luôn luôn kinh ngạc về những người như vậy. Họ như dường lúc nào cũng chỉ ra một thế giới rất mới, mà người đời thường như tôi có ngó hoài cũng không dễ thấy ra. Đỗ Hồng Ngọc là một người như thế.
31/08/2021(Xem: 16478)
Di tích cổ đại Phật giáo Ấn Độ A Chiên Đà Thạch quật (Ajanta, 印度古代佛教阿旃陀石窟) vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt nghìn năm tuyệt tác, tọa lạc trên vách núi Maharashtra Dayak, phía Bắc của bang Maharashtra, Ấn Độ với 30 hang động được xây dựng từ thế kỷ thứ 2-7 trước Tây lịch. Trong A Chiên Đà Thạch quật có rất nhiều tranh cổ và một số bức bích họa được xem là ảnh hưởng của nghệ thuật Phật giáo. Hang động vòng vách núi hình lưỡi liềm, tường thấp, trải dài hơn 550 mét. Với kiến trúc mỹ thuật tráng lệ, nét chạm khắc và bích họa tinh tế hoành tráng, là một Thánh địa Phật giáo, một trong những điểm tham quan nổi tiếng nhất phía Nam Ấn Độ. Di tích cổ đại Phật giáo Ấn Độ A Chiên Đà Thạch quật là một trong những di sản lớn nhất về đạo Phật còn lưu giữ được đến ngày nay. Theo UNESCO, đây là những kiệt tác của Nghệ thuật kiến trúc Phật giáo có ảnh hưởng đến nghệ thuật Ấn Độ sau này. Các hang động được xây dựng thành hai giai đoạn, giai đoạn đầu được xây dựng từ thế kỷ thứ 2 TCN và giai đoạn