Tiếng chuông khuya

28/06/201313:13(Xem: 3816)
Tiếng chuông khuya

chuathienloc-chuong
Tiếng chuông khuya

Cư sĩ Liên Hoa

Người lãng tử đã rong ruổi qua bao đoạn đường đời, trên những bước dài phiêu bạt. Đôi khi nghe trên vai hằn lên những dấu ấn, nặng nề, vương mang. Phải chăng cuộc làm người là ảo mộng, là phù du như sương đọng sớm mai, trên cành lá muôn lần thay hoa đổi lá. Phải chăng phút giây chỉ là mỏng manh trên dòng đời sinh tử tử sinh trong dòng thời gian hay “ một niệm là thiên thu”.

Thấm nhuần giáo lý của Phật đà, người con Phật luôn đối diện với tâm mình để nhận chân những cảm xúc nổi trôi lôi kéo con người trong thăng trầm, cuốn theo vinh nhục, lao xao. Ồ hay! Mỗi dòng tâm là những nổi niềm hiu quạnh,cô đơn, nên chúng cần níu kéo những sóng ngầm đồng thanh đồng điệu bao quanh làm bạn lữ, duyên hợp, thành hình như những mắc xích nối liền, dày xéo trên tâm con người. Có đôi khi đó là những cơn thịnh nộ, hoài vọng, tham đắm, chắt chiu, thay hình đổi dạng kéo thân tâm thích ứng mỗi đoạn tinh đời, tinh xảo như là thực có, thực tinh. Nhưng khi những vá víu, mắc xích của vọng tâm bị cháy bỏng trong con mắt thiền quán trí tuệ nhìn soi thấu, làm rơi rụng và hiện nguyên hình trạng là vọng, là cảnh sắc vong thân. Người thi sĩ, kẻ làm cuộc hành giả bỗng tỉnh mộng trong cơn say, giật mình thức giấc thấy mình đang ôm lấy

mảnh trăng tâm cười vang trong sương gió…..

buổi sớm mai, vừa bừng tỉnh giấc

bước chân nghe nặng dấu lao đao

đời rã mỏi, vòng theo sinh tử

lòng trần vương nợ cảnh hao, gầy

Từng đêm khuya, lặng nghe chuông gọi

tiếng ngân về, vọng khắp bờ môi

trong sương gió, diệu âm hằng nở

tự trong tâm, châu ngọc sắc đầy

tiếng chuông vang ray rức hồng trần

trên đỉnh núi, muôn chim ca hát

trời trong xanh, không dấu lưu hình

hoà bình đến nở tình đất ngọt

lời kinh bổng, lửa hồng nhen nhúm

tâm cuộc đời ẩn nhụy hoa sen

đường trần thế, đất chân thanh tịnh

nơi từng phương mà ứng hiện ba đời…….

Một phút giây xúc động

( 20.06.2008 )

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2013(Xem: 30642)
Trăm năm trong cõi người ta, Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau. Trải qua một cuộc bể dâu, Những điều trông thấy mà đau đớn lòng. Lạ gì bỉ sắc tư phong, Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen. Cảo thơm lần giở trước đèn, Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
29/03/2013(Xem: 6779)
Có những cái chết mà dù đã cách xa thời đại chúng ta đến những 6 thế kỷ rồi, vậy mà cứ mỗi lần nhắc đến là trong mỗi người chúng ta dường như vẫn còn đau đớn xót xa.
28/03/2013(Xem: 10822)
Mười phương một cõi đi về Lòng con mang nặng tình quê hương nhiều Tưởng chừng phách lạc hồn xiêu Từ trong đau khổ những điều thấy ra.
28/03/2013(Xem: 18297)
Ðây là hình ảnh Thượng Tọa Tuệ Sỹ, thế danh Phạm Văn Thương, sinh năm 1943, xuất gia tiểu đồng khi còn cư ngụ bên Lào. Thầy là một trí thức Phật giáo mà tâm thức và hành sử hướng về Dân tộc và Ðạo pháp ...
27/03/2013(Xem: 12117)
Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười Đời vô vọng, nên người không hy vọng ...
05/03/2013(Xem: 8151)
Điểm đặc biệt của dân tộc ta là suốt từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, từ xưa đến nay, người Kinh đều nói một thứ tiếng và tất cả các dân tộc thiểu số, ngoài tiếng nói riêng của dân tộc mình, họ cũng nói rành tiếng Việt. Hơn thế, trên toàn quốc, người Việt Nam đều dùng một thứ chữ viết. Tuy nhiên, nước ta trải dài qua nhiều vĩ tuyến, điểm cực bắc thuộc xã Lũng Cú huyện Đồng Văn tỉnh Hà Giang ở 23º 23' phút Bắc vĩ tuyến, điểm cực nam (không tính hải đảo) là mũi Cà Mau ở 8º 30' Bắc vĩ tuyến
14/02/2013(Xem: 13102)
Khi tiếp cận với Kim Cang, tôi bỡ ngỡ và chưng hửng không ít. Lâu nay cứ nghe người ta đọc câu “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” như một câu thần chú để quên đi bao nội muộn phiền, rồi đọc Lục tổ Huệ Năng cũng thấy ngài kể chuyện một hôm đi bán củi, chỉ nghe lóm người ta đọc có câu kinh đó thôi mà đại ngộ, thế mà mình càng nghe càng mơ hồ, mù tịt.
13/02/2013(Xem: 5596)
hoa_ly_1Thầy không chỉ là thầy học của tôi, thầy còn dạy cả cậu mợ tôi học ở bậc Trung học. Thầy dạy môn Sinh vật từ năm lớp Sáu. Nhìn cung cách thầy trình bày dạy, tôi nghĩ rằng thầy chọn dạy môn này là do tấm lòng thầy yêu sinh vật quanh mình, thầy thưởng
11/02/2013(Xem: 6411)
cha Ðã đến lúc cha viết những lời sám hối chân thành gởi đến con. chắc con rất ngạc nhiên. Con dang xót xa vì cha cô đơn, ân hận vì không được gần cha đề săn sóc tuổi già, cũng có thể tưởng tượng cha đang nhẹ nhàng trách con... Vậy mà làm sao nghe có sự ngược đời. Con hãy nghe cha nói.
11/02/2013(Xem: 6288)
Làng tôi có ba ấp, mỗi ấp có một ngôi chùa. Tôi ở ấp Quảng Đức, lên năm tuổi đã biết tên chùa là Châu Lâm, đã thấy ông thầy chùa đầu tiên trong đời, thỉnh thoảng đi về trên con đường xuyên qua xóm. Ba tôi dặn : - Không được kêu là : "Ông thầy chùa" nghe chưa ? Hỗn. Nhưng lại không bày tôi một cách kêu khác. Trong câu chuyện, khi nhắc tới ông thầy... đó thì ba tôi dùng ba chữ "Thầy Châu Lâm". Giọng kính cẩn có pha chút thân tình, Những người trong xóm khi nhắc đến tên thầy đều có chung một giọng như thế.