Mùa Xuân bừng nở

28/05/201314:28(Xem: 5304)
Mùa Xuân bừng nở
hoa_mai_2
MÙA XUÂN BỪNG NỞ
Nhị Tường dịch

---o0o---

Cứ mỗi tháng tư, tôi lại rơi vào một nỗi băn khoăn cố hữu, đó là không biết mùa xuân mới liệu có thể như mùa xuân rồi hay không. Cảnh vật trông như hoang phế, từ bầu trời, những ngọn đồi đến các cánh rừng tuyền một màu xám, giống như nước sơn lót trên vải của những bức tranh nghệ thuật khi chưa thành kiệt tác. Tâm hồn tôi cũng tàn tạ như thế cứ mỗi mùa tháng Tư tuyết phủ kể từ lần đầu tiên tôi đến Maine cách đây 15 năm. "Hãy chờ đợi". Một người hàng xóm nói. "Một sớm mai thức giấc bạn sẽ thấy mùa xuân ở ngay bên cạnh"


Và lạ chưa kìa, vào ngày 3 tháng 5 năm đó tôi tỉnh giấc bàng hoàng trước một màu xanh biếc rực rỡ như ánh điện mà mùa xuân chỉ đơn giản là nhấn nút công tắc. Bầu trời, những ngọn đồi và các cánh rừng khoe những sắc màu xanh tươi. Những chiếc lá non đâm chồi nẩy lộc, lũ chimsẻ tìm đến kiếm mồi và những đóa thủy tiên đang tận tụy vươn mình cung hiến hương sắc.


Thế mà, có một gốc táo già, nó ngự trị trên phần đất cằn cỗi của nhà người hàng xóm. Nó chẳng thuộc về ai và vì vậy nó thuộc về mọi người. Cội táo già tối tăm với những cành nhánh vươn dài và ngoằn ngoèo không ai cắt tỉa. Mỗi mùa xuân nó ra hoa ngập cành đến nỗi không gian thấm đẫm mùi hương táo. Khi lái xe ngang qua cây táo, tôi có cảm giác như đang đi vào trong một khung trời khác, như một đứa trẻ đang lướt trên sóng nước.


Cho đến cuối năm ngoái, tôi vẫn nghĩ mình là người duy nhất nhận thấy cội táo này. Thế là một ngày nọ, trong một cơn ngẫu hứng mùa xuân, tôi xuất quân với cái kéo tỉa và nhảy lên cắt một vài nhánh cây vô tổ chức. Tôi vừa đến bên dưới cội táo thì những người hàng xóm đã mở cửa và đứng ngay trước cổng nhà của họ. Ðấy là những người tôi chỉ biết qua loa và hiếm khi nói chuyện, thế mà bỗng dưng tôi như người khách không mời tự ý bước vào khu vườn của họ.


Người hàng xóm bên căn nhà di động phát biểu trước tiên: "Anh sẽ không chặt cây táo này chứ?". Cô hỏi với vẻ lo lắng. Một người khác rúm người khi tôi tỉa rớt một nhánh cây. "Ðừng chặt nó lúc này", Anh ta vội nói.


Chẳng bao lâu già nửa hàng xóm đã đến bên tôi dưới gốc táo già. Hốt nhiên tôi nhận ra rằng mình đã từng sống ở đây năm năm trời mà giờ đây mới biết được tên của mọi người, nghề nghiệp của họ và họ đã sống qua mùa đông như thế nào. Ðiều đó như thể cội táo già nua kia đã tụ họp chúng tôi dưới tàng cây của mình với hai mục đích: thắt chặt tình hàng xóm và sẻ chia điều kỳ diệu của trời xuân. Tôi không thể không nhớ đến những lời thơ của Robert Frost: "Hàng cây khép chặt, những nụ chồi non, nao lòng tạo hóa, nở bừng xuân xanh"


Sự nồng ấm của người này lan sang người khác. Cho đến một ngày tôi chợt gặp một người hàng xóm trong cửa tiệm. Anh nói mùa đông này sao dài quá, và than rằng đã lâu rồi không được nói chuyện hoặc gặp một người hàng xóm nào cả. Những ý nghĩ nào đó chợt hiện trong đầu, anh nhìn tôi và nói: "Chúng ta cần phải tỉa cây táo đó lần nữa"



Dịch từ Reader’s Digest


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/06/2013(Xem: 5255)
Trong cuộc đời đã bao lần bực dọc, hờn giận vì những việc thật nhỏ nhoi mà hư đi những chuyện quan trọng, làm mất lòng bạn bè, người thân, mà tâm cũng chẳng vui. Cuộc sống ngắn quá nên một lần nghe cô bạn kể chuyện này, ngẫm nghĩ và ngồi viết lại để mong lúc nào mình cũng sẽ làm được như thế. Bỏ hết những âu lo cho nhẹ nhõm trong lòng. (Thiên Hương).
22/06/2013(Xem: 8808)
Vậy là đã một năm, thời gian trôi quá nhanh nhưng lại thật không nhẹ nhàng khi những buồn thương vẫn còn hằn in trên dấu đá. Giờ này chắc chị đã bắt đầu một cuộc đời nào khác tại một nơi chốn bình yên vĩnh cửu, và tiếng cười của chị, những thương yêu của chị vẫn mênh mang trong một cõi thiên thu nào đó. Trong lúc ở đây, tại thế giới này, chúng em vẫn còn tưởng nhớ, vẫn cảm nhận những yêu thương vời vợi mà chị đã để lại trong đời sống ngắn ngủi của chị, và vẫn nghe trong tâm mình những khắc khoải đớn đau ...
22/06/2013(Xem: 5342)
Buổi sáng, trời hơi se lạnh và ẩm ướt âm u, hồi đêm hình như rất gió và ầm ì những tiếng sấm gợi lại những lo sợ xa xôi của thời còn chinh chiến. Nhìn ra khung cửa, đồi cỏ vẫn trải dài thoai thoải, những khu vườn xung quanh đã rực rỡ những đóa hoa xuân. Tiếng chim hót lảnh lót đầu hiên hòa nhịp dáng dấp nhí nhảnh của những chú chim sà mình xuống hàng rào rồi lại nhẹ cất cánh lên cao. Hồn nhẹ tâng theo những đám mây trời, tạ ơn đời sống, tạ ơn sự bình yên, tạ ơn những mượt mà của tạo hóa.
22/06/2013(Xem: 4638)
Tôi đã đi trên con đường này không biết đã bao nhiêu buổi sáng. Có buổi thành phố còn đang ngái ngủ, chỉ có những chiếc xe rửa đường rì rào lăn bánh, có buổi những toà cao ốc còn tắm đẫm sương đêm làm hai hàng mi long lanh những hạt nước trong suốt của hơi lạnh mùa đông. Và có những buổi như sáng nay, đường phố ngập những chiếc lá vàng và những hàng cây hai bên đường xôn xao đổ lá. Tự dưng, tôi nghe hồn mình chùng xuống vì một thoáng nhớ xa xôi.
21/06/2013(Xem: 4609)
Tháng 12, khi tui còn đi chơi lòng vòng. Sở làm dọn sang địa điểm mới. Ngày bắt đầu đi làm nơi mới cũng hơi bỡ ngỡ. Được cái chỗ làm mới ngay trung tâm thành phố. Đi một chuyến xe lửa 12 phút đã tới, mỗi ngày tiết kiệm được 50 phút cho 2 chuyến xe trams từ City xuống nơi làm cũ và trở về. 50 phút nhiều lắm chớ bộ. Nhưng...
28/05/2013(Xem: 5713)
Ai thật sự đã làm đời bạn khác đi? Hãy thử trả lời đôi điều dưới đây: - Hãy kể tên năm người giàu nhất trên thế giới. Hãy kể tên vài người đoạt vương miện hoa hậu hoàn vũ mấy năm gần đây nhất. Hãy kể tên 10 người đã đoạt giải Nobel hoặc giả Pulitzer
28/05/2013(Xem: 5242)
Một ngày nọ, hai cậu bé đang chơi đùa thì một bà tiên xuất hiện trước mặt và nói: “Ta tặng cho các cháu món quà năm mới” Bà trao cho mỗi đứa một gói quà và biến mất. Carl và Philip mở những gói quà ra và thấy trong đó là những quyển sách xinh đẹp, những trang giấy trắng tinh như tuyết khi lật trang đầu tiên.
14/05/2013(Xem: 4577)
Sống đời hay hành đạo chung qui chỉ là hành trình tìm thấy những cái duyên để mình vui hơn hay buồn hơn, tốt hơn hoặc xấu hơn, lên cao hơn hoặc xuống thấp hơn, và rốt ráo nhất, là nhận diện được cái duyên nào để mình ra khỏi hay trở lui cái vòng lẩn quẩn của cuộc trầm luân. Hắn hồi quận. Như chiếc lá về cội, như giọt nước về sông, như mưa về đất. Đơn giản thế thôi, không gì hơn nữa. Và ba lần bảy ngày làm nên con số hăm mốt nhỏ xíu như giấc chiêm bao trong một giấc ngủ ngày, nóng bức mệt mỏi. Nhỏ, nhanh, ngắn, mà cái gì cũng có đủ. Như một cuốn phim ngắn hoàn chỉnh nhất. Tái ngộ, sơ ngộ và trong đó dĩ nhiên còn là những hạnh ngộ.
20/04/2013(Xem: 9129)
Đào tạo chương trình Tiến sĩ là một trong những hoạt động trụ cột của các đại học. Một chương trình đào tạo Tiến sĩ[i] nổi tiếng sẽ làm vẻ vang cho đại học và một chương trình Tiến sĩ thành công không thể không bắt nguồn từ các quyết định của một cơ cấu tổ chức đại học đa ngành với những chính sách, chủ trương phản ánh khát vọng tìm kiếm các giải pháp cho một tương lai phát triển và ổn định. [i] Tiến sĩ = Doctor of Philosophy. Mỹ viết tắt là Ph.D.. Anh viết PhD (không có dấu chấm sau Ph và D).
10/04/2013(Xem: 5355)
Nhiều khi trong đời có những chuyện vớ vẩn mà cứ bắt mình phải bận lòng đến thê thiết mới lạ. Sáng nay tôi đọc báo thấy giới nhà giàu trong nước có người dám bỏ ra cả tỉ đồng, tức khoảng năm bảy chục ngàn Mỹ kim, để mua vài con cá kiểng loại quý hiếm về nuôi trong nhà cho vui. Ngó ảnh chụp mấy con cá đắt tiền đó, tôi chợt nghĩ đến một chuyện thiệt ngộ.