Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Sách đáng đọc và cần đọc “Nhà máy sản xuất niềm vui”

15/01/201921:53(Xem: 1399)
Sách đáng đọc và cần đọc “Nhà máy sản xuất niềm vui”

Nhà máy sản xuất niệm vui 1
Sách đáng đọc và cần đọc “Nhà máy sản xuất niềm vui”

Con xin chia sẻ với cả nhà về cuốn sách con đã đọc suốt 2 tháng vừa qua. Đó là cuốn “Nhà máy sản xuất niềm vui”. Đấy cũng chính là cuốn sách con được TS Nguyễn Mạnh Hùng, tác giả cuốn sách,  tặng vào ngày cuối cùng của năm cũ 30/12/2018 trong khuôn khổ Tết Thiền tại chùa Thôn Me, Thái Bình. Con đã thích cuốn sách ngay từ chính tựa đề, bởi con có biệt danh là Vui và lại có cả 1 nhà máy sản xuất niềm ‘Vui’ ở trong cuốn sách thì ‘Vui’ còn gì bằng.

“Nhà máy sản xuất niềm vui” là tuyển tập của 29 mẩu chuyện nhỏ rất “đời”, rất thật mà tác giả Nguyễn Mạnh Hùng đã trải nghiệm, từ những tinh hoa Pháp Phật nhiệm màu trên khắp vũ trụ: “Tâm trò xuất, thầy biết”,  “Một ngày thiền ở Làng Mai”, “Ngẫm lời Phật dạy”,… đến những mẩu chuyện nhỏ đầy tính nhân văn như: “Bát mì trứng và bài học quý”, “Vượt lên chính mình”, “Liều thuốc hạnh phúc”,… hay những câu chuyện xúc động mà chính tác giả bộc bạch: “Mẹ về chốn bình an”, “Để đời thêm tươi đẹp”, “Mẹ chồng, bỏ chữ chồng đi, chỉ còn chữ MẸ”,…

Như lời khen tặng của giảng viên Ngọc Lâm, Đại học Văn hóa Hà Nội dành cho cuốn sách: “Tôi thấy sắc màu của những câu chuyện ngụ ngôn”. Thật vậy, mỗi câu chuyện đều không quá dài, câu chữ ngắn gọn dễ hiểu nhưng sau khi đọc mỗi mẩu chuyện nhỏ mà thầy chia sẻ, con lại phải giở quay về vài trang để đọc lại từ đầu. Vì quá hay và chứa đựng nhiều bài học rất nhân văn, sâu sắc.

“Niềm vui” trong cuốn sách này, không chỉ là niềm vui khi có một cơ thể khỏe mạnh nhờ sách “Nhân tố enzyme” hướng dẫn chúng ta tạo thói quen tốt để có một cơ thể khỏe mạnh, mà còn là niềm vui trong tâm hồn, niềm vui của an lạc, của tu tập, của từ bi và giải thoát. Hơn thế, khi áp dụng đúng cách được hướng dẫn trong sách, ta còn có thể tự mình là một “nhà máy sản xuất niềm vui”, không chỉ cho chính bản thân mà còn cho nhiều người xung quanh ta nữa. Tác giả của cuốn sách này không chỉ có một tâm hồn rất thiện, mà còn ban phát, chia sẻ niềm vui tới mọi người.

Con đã khám phá ra những lớp ý nghĩa thật dày, thật sâu sắc mà trước giờ con chưa từng được nghe qua, như ý nghĩa của việc “chắp tay có ngay hạnh phúc”. Con tự thấy hổ thẹn vì chưa tìm thấy khao khát cháy bỏng của bản thân khi đọc mẩu chuyện “Vượt lên chính mình” về một cô bé vì quá mong ước nhìn ngắm chú chim thiên đường mà chầm chậm bước đi và quên mất rằng chân mình bị liệt, Con cảm thấy một niềm vui nho nhỏ vì một (số) đức tính tốt mà con có đã được ngợi ca trong mẩu chuyện “Bát mì trứng và bài học quý”,…

Trước mỗi câu chuyện, TS Nguyễn Mạnh Hùng luôn lồng ghép một câu trích dẫn song ngữ Việt – Anh. Tuy câu chữ không dài, nhưng ẩn sau nó lại là những thông điệp ý nghĩa vô cùng. Con tâm đắc nhất với câu danh ngôn ở trang 132 của nhà văn, nhà triết học Thomas Carlyle: “Để một tiếng cười trở nên vui sướng, nó phải xuất phát từ một trái tim vui sướng, bởi không có lòng tử tế, không thể có niềm vui thật sự”.

Khi con còn nhỏ, tiếng cười của con rất thật, rất vui; vì trong lòng con luôn đầy ắp niềm vui tới trường cùng bạn bè, tình yêu thương và sự chiều chuộng chăm bẵm của cha mẹ, ông bà. Lòng con luôn nhẹ và thảnh thơi vì chẳng phải lo nghĩ điều gì sâu xa, có chăng chỉ buồn vì mẹ bắt đi về ngủ dù vẫn đang ham chơi nhà hàng xóm, hay khi bị bạn giành chiếc kẹo có vị mình thích.

Lớn dần, bài vở và áp lực nhiều lên, bạn bè cũng chẳng còn thân thiện như xưa, ba mẹ hay rầy la, tự bản thân con chưa đủ trưởng thành để cân bằng cuộc sống và học cách ứng xử thật khéo để vừa lòng mọi người, nên tiếng cười của con chẳng được giòn như hồi bé, nhiều khi còn cười trừ, cười nhạt, cười giả tạo trước chốn đông người cho giống mọi người.

Sau khi được thầy dạy học thiền và tu tập, con đã ngộ ra rằng, hạnh phúc không phải thụ động, dựa dẫm vào ngoại cảnh, mà hạnh phúc là do chính mình tạo ra. Những điều khiến con buồn bã, trước giờ cứ mãi trách cứ người ta, hóa ra là do chính tâm phiền muộn, tâm vô minh của bản thân mà thành. Bản thân con nếu cứ hướng thiện, cứ tích cực, cứ tử tế và buông xả, ắt có ngay hạnh phúc, và tiếng cười cũng từ đó mà đẹp, mà thật, mà vui.

Làm thế nào để có tâm thiện? Con đã tìm được lời giải đáp trong mẩu chuyện “Cùng thực hành hạnh Bồ Tát để có niềm vui mỗi ngày”. Đó là hạnh lắng nghe, cảm thông và thấu hiểu. Dù có đang lo âu, muộn phiền, chỉ cần đem tâm về với hơi thở, thả lỏng toàn thân buông thư toàn thân, là con đã có thể nhận được năng lượng bình an của Đức Quan Thế Âm Bồ Tát chảy vào cơ thể. Mẩu chuyện này còn hướng dẫn con gửi năng lượng tích cực tới những người thân đang đau ốm, mỏi mệt nữa. Thật sự rất hữu ích và diệu kì!

Con xin cảm ơn tác giả Nguyễn Mạnh Hùng vì cuốn sách mà thầy đã tặng cho con! Cuốn sách không hề hàn lâm mà mang lại cho con thật nhiều bài học bổ ích. Dù hiện tại, con chưa có thể trở thành “Nhà máy” sản xuất tiền, sản xuất danh vọng hay những yếu tố vật chất khác, nhưng thông qua cuốn sách này, con sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân mình hơn để trở thành một “Nhà máy sản xuất niềm vui” cho bản thân con và thật nhiều người con trân quý.

Con chúc tác giả và mọi người một ngày bình an!

Phùng Thị Hải Minh, phó chủ nhiệm CLB yêu sách Thái Hà

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/04/201421:04(Xem: 5084)
Khi biên soạn tập tài liệu nhỏ nầy, mục đích chính của chúng tôi là nhằm giúp thêm tài liệu cho quý tăng ni học chúng tại Tổ Đình Phước Huệ. Từ trước tới nay trong mỗi mùa an cư tại Tổ Đình, quý tăng ni học chúng đều có học qua các môn: Kinh, Luật và Luận. Ngoài ra, họ còn phải học thêm các bộ môn khác như: lịch sử, nghi lễ, hành chánh v.v... đặc biệt nhất là phần nghệ thuật diễn giảng. Riêng trong mùa an cư của năm 2007, Hòa thượng Tông Trưởng có sai bảo chúng tôi, nên biên soạn tài liệu để hướng dẫn giúp cho học chúng về vấn đề nghệ thuật diễn giảng. Hòa thượng thường nói với chúng tôi, người xuất gia muốn làm giảng sư, không phải chỉ có kiến thức Phật pháp không thôi là đủ, mà nó còn đòi hỏi phải có nhiều khía cạnh khác, nhất là phần nghệ thuật diễn giảng. Hòa thượng cũng thường khuyến khích khuyên bảo học chúng: “sống trong thời đại mới nầy, các vị nên cố gắng trau giồi thêm về những kiến thức ngoại điển để có thể thích nghi với trào lưu tư tưởng của nhơn loại trong việc hoằng
02/04/201419:42(Xem: 5522)
Nhân công trong những quốc gia bị trị của nhiều thế kỷ trước, phần lớn đều bị bóc lột, thậm chí còn bị đánh đập nếu làm sai hoặc không đủ số lượng mà chủ ấn định. Ngày nay, xã hội tiến bộ, số phận của người làm công được cải tiến. Nhưng nhiều hảng xưởng vẫn chưa thu hoạch được lợi nhuận như đã dự trù, vì nhiều yếu tố nội tại của công nhân và cách hành xử mà người chủ cần có.
02/04/201418:54(Xem: 6246)
Kim Dung đã tìm đến Kinh Phật để mong lý giải nguyên nhân cậu con trai Tra Truyền Hiệp tự tìm đến cái chết khi chưa tròn 20 tuổi. Kim Dung, tên thật Tra Lương Dung, là nhà văn đương đại nổi tiếng Trung Quốc. Ông được đông đảo độc giả hâm mộ bởi hàng loạt tiểu thuyết võ hiệp đặc sắc như Thiên long bát bộ, Anh hùng xạ điêu, Thần điêu hiệp lữ, Lộc Đỉnh ký, Tiếu ngạo giang hồ… Kim Dung được mệnh danh là “Thái Sơn, Bắc Đẩu” trong giới tác giả viết tiểu thuyết võ hiệp.
28/03/201407:06(Xem: 4273)
anger-face Cơn giận có nhiều hình thức. Nó len lén nổi lên trong ta. Trước hết là sự mất kiên nhẫn, rồi thì nóng nảy, bực bội, giận dũ và cuối cùng là thù hận. Có cơn giận sôi sục, có cơn giận lành giá, có cơn giận làm bạn run lẩy bẩy, có cơn giận bùng lên như lửa cháy. Và có cơn giận chính mình – chúng ta gọi là tự căm ghét mình.
23/03/201405:29(Xem: 8493)
Bài giảng cuối cùng là câu chuyện đẹp về người thầy, một người bạn, một người chồng và người cha, về giá trị nhân văn cao cả của cuộc sống. Bài giảng của người thầy đã cận kề với cái chết không nói gì về sự ra đi, mà lại là những câu chuyện hài hước, dí dỏm để đúc kết những chân lý sống “nếu bạn dám ước mơ điều gì, bạn sẽ có thể thực hiện được điều đó". Đó là người thầy của Trường Đại học Carnegie Mellon (Mỹ) - Randy Pausch, người đã mang đến một bài giảng có sức sống vượt ra khỏi khuôn khổ nhà trường để đến với công chúng toàn thế giới. Bài giảng cuối cùng thật xúc động, chân tình và đầy ý nghĩa đã được kết tinh lại thành những trang sách có sức lan tỏa đến hàng triệu trái tim người đọc trước khi ông qua đời ở tuổi 47 vào giữa năm 2008 vì bệnh ung thư. Sách đã được dịch ra 35 thứ tiếng.
21/03/201407:35(Xem: 11904)
Những câu kệ, lời văn, tư tưởng, ý nghĩ trong suốt 365 trang giấy của quyển sách nhỏ này là tinh hoa, là kinh nghiệm tu tập, là trải nghiệm cuộc sống từ nhiều nguồn tư tưởng, hệ phái, pháp môn khác nhau, là suối nguồn tư duy, là hạnh nguyện, là sự hành đạo và chứng đạo của những bậc Lạt Ma Phật giáo Tây Tạng, những Tăng sĩ Miến Điện, những vị Thiền sư, những đạo sĩ Ấn Độ giáo, những cư sĩ học giả Đông Tây, và ngay cả những thi sĩ, văn hào, nghệ nhân trên thế giới, tuy nhiên, như nước trăm sông đều chảy xuôi về biển rộng, dù khác nhau trên mặt văn từ, ngôn ngữ hay hình thái diễn đạt, những nguồn tư tưởng tâm linh này đều nhắm chung về một đích hướng là “Yêu thương đời, giác ngộ người trong Từ Bi, Trí Tuệ và An Lạc.”
18/03/201411:02(Xem: 3997)
hật ái ngại khi với tư cách một tác giả lại viết giới thiệu về một tác phẫm do chính mình chuyễn thể. Nhưng trước tấm lòng và sự tận lực cống hiến của êkíp thực hiện nhằm kịp thời dâng lên đức Từ Phụ nhân ngày Đại Lễ Phật Đản Vesak Liên Hiệp Quốc 2558 (2014), nên sau thời gian đắn đo khá lâu đã thôi thúc, đi đến quyết định phải có đôi dòng giới thiệu đến chư tăng ni và Phật tử khắp nơi vở cải lương đặc biệt này.
07/03/201408:43(Xem: 4243)
Chúng tôi lên tham quan Golden Rock, một ngôi chùa tháp rất linh thiêng nằm trên một tảng đá vàng. Đoàn dự kiến 10h tối sẽ về khách sạn. Tuy nhiên, do cảnh quá đẹp, không khí linh thiêng, tinh thần tuyệt vời nên tận gần 24h đêm chúng tôi mới rời Golden Rock để về khách sạn.
25/09/201311:12(Xem: 4448)
Đang nằm bịnh gần...vãng sanh, có tiếng điện thoại reo, giọng của chị bạn thân: - Đi ...tu không? Tôi phều phào: - Chùa nào? - Tu viện Viên Đức. - A, Thọ Bát Quan Trai đấy hả? - Vâng, xe còn một chỗ trống, sáng mai 7 giờ xuất hành, đi không? - O.K.