An Bất An

09/07/202510:56(Xem: 3636)
An Bất An

AN BẤT AN

hoa-sen-223

Lăn qua lộn lại, kéo mền trùm đầu vẫn không sao ngủ được. An ngồi dậy, đi ra đi vào và uống nước mấy lần, tâm trí bất an, song lòng dập dờn như biển, lại thấy nóng như thiêu như đốt. Dẫu biết lo lắng cũng không giải quyết được chuyện gì nhưng không thể không lo lắng. Má An ở quê bị bệnh nghiêm trọng, bác sỹ chuẩn đoán bị ung thư kỳ cuối.

**

Trong lúc này quả thật tâm An chẳng an, gần như bấn loạn lên. An nộp giấy nghỉ phép nhưng văn phòng nhân sự đòi hỏi phải có giấy xác nhận của bác sỹ điều trị. An thừa biết bác sỹ quê mình không rảnh và không dễ sẵn lòng cấp cho cái giấy xác nhận như văn phòng đòi hỏi. An định nghỉ phép hai tháng để về chăm má nhưng tình hình thế này chắc không ổn, chỉ có thể lấy phép thông thường mà thôi. Tuy nhiên An cũng tính đến nước cuối, nếu không xong thì bỏ việc luôn. An nghĩ đến việc nghỉ việc để về với má. Má đã mang nặng đẻ đau, nuôi dưỡng An suốt cả đời, giờ má bệnh, về chăm má một thời gian ngắn có là bao. Ngặt một nỗi còn vợ con, cơm áo gạo tiền cũng không phải chuyện chơi. Sống ở đời này không thể ăn gió uống trăng mà sống! Dù căng thật nhưng An sẵn sàng cho bước đường khó khăn nhất.

Không ngủ được, lòng bất an, tinh thần phiêu hốt. An ngồi dậy mở Facetime thấy tin nhắn từ cô bạn văn chương và cũng là cô em trân quý như em gái. Hồng Trân viết:

- Anh về với má đi, kẻo không sau này hối hận! mất việc cũng không chết đói đâu mà lo!

Rõ ràng Hồng Trân đọc được nỗi khó xử trong lòng An, chưa kịp trả lời thì Hồng Trân viết tiếp:

- Em biết lòng anh đang rối bời. Em đã trải qua giai đoạn này rồi, tám năm trước má em cũng bị ung thư, kế đến ba em mất… Phải nói là quãng thời gian đó như địa ngục. Em khủng hoảng và căng thẳng cực độ khi nhìn thấy ba má lần lượt qua đời mà không làm gì được, hoàn toàn bất lực! Anh hãy về với má đi anh, thời gian không còn nhiều đâu!

- Ừ, anh đã xin nghỉ phép và đang mua vé máy bay để về. Em gái anh từ Canada đã về cả tuần nay rồi. Nhà anh neo đơn nên hai an hem sắp xếp lệch thời gian để có được nhiều thời gian cho má hơn.

- Khi nào anh về nhắn tin cho em biết. Em sẽ ra quê anh thăm má anh.

Bất chợt lòng An lại nhồi thêm một cơn sóng. An biết Hồng Trân là một cô gái trẻ đẹp, có lòng nhân hậu, có sự cảm thông sâu sắc với người. Hồng Trân còn là một cây bút trẻ tài năng và là một nghệ nhân kim hoàn. Hồng Trân muốn gặp An, hai kẻ đồng điệu trong tâm hồn, cùng đam mê chữ nghĩa, yêu cái đẹp… Hồng Trân muốn ghé thăm má An, An cảm kích lắm nhưng lòng AN bất an. Chuyến này về có vợ và con gái cùng đi, liệu Hồng Trân gặp vợ An thì chuyện gì sẽ xảy ra? An hiểu rõ vợ mình như lòng bàn tay, một người đàn bà tận tụy, chung thủy nhưng hạn hẹp và ghen tuông rất dữ dội. Thật sự mà nói thì An cũng đã từng ngoại tình, dối gạt cô ấy nên giờ cô ấy chẳng tin An cũng là lẽ tự nhiên. Hồng Trân với An hoàn toàn là bạn bè trong sáng, chỉ là tình anh em, tình bạn văn chương… Nhưng làm sao cô ấy tin được? lúc nào cô ấy cũng nghĩ trai gái gặp nhau chỉ để lên giường. Có lần cô ta đã chửi mắng và nhục mạ Mai, một cô bạn giáo viên của An. Mai có con gái cũng trạc tuổi với con gái An, ngày cuối tuần cả hai chở con ra công viên chơi. Con gái về nhà hồn nhiên kể chuyên, thế là vợ An lồng lộn lên như thể An đã ăn nằm với Mai. Cô ấy nặng lời quá đáng khiến cho Mai đau lòng và cắt đứt quan hệ bạn bè với An, khóa chặn Facebook của An…

An đang bối rối chưa biết sắp xếp sao cho ổn việc Hồng Trân muốn ra nhà thăm má thì điện thoại cầm tay lại tít tít tin nhắn dồn dập. Em gái An, nhỏ Hiếu gởi tin:

- Anh An ơi! Má đang nằm bệnh viện chờ làm sinh thiết.

Cùng lúc, anh Hai của An cũng nhắn tin:

- Sau khi siêu âm, nội soi, chụp Xray, CT…bác sỹ kết luận ung thư di căn vào thận, gan, xương…và với tuổi già như má thì không thể dùng hóa trị hay xạ trị. Giờ nhập viện nằm không chẳng được có ích gì.

- Còn nước còn tát, không lẽ nằm nhà chờ chết? - Hiếu trả lời.

Anh hai Huấn lại bảo:

- Tuần trước má nằm viện có mấy ngày mà bực bội chịu không nổi nên bỏ về nhà, giờ lại đưa má nhập viện làm gì? Bác sỹ cũng đâu có chữa trị.

- Phải chờ làm sinh thiết xong thì mới có phác đồ điều trị. - Hiếu đáp

Bác sỹ bịnh viện cũng có nói rõ sức khỏe và căn bệnh của má. Họ cũng phân tích những tác hại nguy hiểm của hóa trị và xạ trị. Họ đề nghị gia đình bàn bạc và lựa chọn trị hay không trị.

Nghe anh hai Huấn và em Hiếu nói, An lặng thinh, lòng ngổn ngang chẳng biết nói gì. Theo anh Hai thì cũng có lý mà em Hiếu cũng đúng. Tánh An xưa nay vốn xìu xìu ễnh ễnh giờ đụng chuyện lớn sanh tử như thế này thì làm sao dám quyết. An thật sự u tối vô minh, không biết phải nên như thế nào. Thấy má đang đối diện cái chết mà không biết phải làm gì. An thương má, sẵn sàng đổi mệnh cho má, gánh bệnh thay cho má nhưng làm sao thay được đây? Đoạn trường thật có qua cầu mới hay!

Từ lâu An đã thầm nghĩ sẽ về đưa má đi chơi chỗ này chỗ kia trước khi má yếu, vậy mà bao nhiêu năm nay không làm được, giờ thì muộn mất rồi! Những toan tính của An không thực hiện được vì không tự chủ được tiền bạc. Vợ An nắm chắc tay hòn chìa khóa và cô ấy cũng là thu nhập chính của gia đình. An biết lý thuyết bảo tiền bạc là vật ngoại thân, là phù du… nhưng không có tiền hay không nắm được tiền trong tay thì đời phù du hơn cả bọt nước, thân còn chẳng là của mình thì nói chi trong với ngoài.

An thương má mà chẳng làm gì được cho má. Những buổi Facetime với má hàng giờ, An lắng nghe má nói đủ chuyện trên đời. An cố khêu gợi để má nói cho hết mọi chuyện trong lòng, điều ấy giúp má nhẹ nhõm tinh thần hơn. An lắng nghe tất cả chuyện buồn vui của má. An thương má, ngày nghỉ cuối tuàn có thời gian ngủ trưa nhưng không dám ngủ, nhiều lần cứ chợp mắt là thấy hình bóng má lung linh trong tâm tưởng nên gợi lên bao sóng cồn. An thương má nhưng không làm sao bảo lãnh má qua Mỹ được lại không thể về quê sống với má. Lòng An suốt tháng năm giằng xé giữa đi – về, đàng nào cũng chẳng trọn vẹn, tháng ngày lần lữa trôi qua, tuổi đời chồng chất, công danh sự nghiệp không có, đời sống quẩn quanh, ngày từng ngày mòn mỏi như muốn mục rữa ra. An như con thuyền mặc tình sóng nước đẩy đưa, như chiếc lá phập phều trôi theo dòng.

Đời An coi như bỏ đi, chẳng có giá trị gì, đường đạo không xong, đường đời lở dở. An học thiền nhưng cũng chẳng buông bỏ được, hoàn cảnh bó buộc không còn ăn chơi bay bướm như thuở trước nhưng lòng thèm khát vẫn âm ỉ cháy.

An học thiền để tâm an nhưng an sao được? con người đâu phải gỗ đá vô tri, lại chẳng phải động vật vô tình. Má đau như thế An an sao được? mấy năm trước ba An cũng đau bịnh thập tử nhất sanh. An cũng tan nát ruột gan mà không làm sao về được! An sao được khi thấy má đối diện với thần chết mà mình bất lực!

**

An trở mình trên giường, địa ngục đâu ở dưới đất, lửa ngục đang cháy trong tâm An. An muốn khóc mà không khóc được, muốn hét toáng lên cho uất khí thoát ra mà cổ họng nghẹn đắng, miệng lưỡi khép kín. Đầu An căng như dây đàn, lại ngồi dậy lấy Tylenol uống. An biết lý thuyết là thế, lo lắng chẳng ích lợi gì, chẳng giải quyết được vấn đề. Má ung thư, nghiệp lực đã thế thì dù tâm có an hay bất an cũng thế mà thôi! Thương đến thế nào cũng không thay được nghiệp cho nhau. Trên đời này có chi thiêng liêng cao quý hơn tình mẫu tử? có gì thương yêu sâu đậm hơn tình mẹ con? Thương thế nào thì thương, khi đối diện với già, bệnh, chết thì tất cả chịu bó tay! An thầm cầu nguyện khấn chư Phật ba đời mười phương gia hộ cho má. An niệm chú Đại Bi mong cầu phép nhiệm mầu khó nghĩ bàn từ Bồ Tát. An thầm ao ước máy móc có sự lầm lẫn, bác sỹ chuẩn đoán sai…Trong nỗi bất an, An thầm khấn nguyện và đi vào cơn mộng mị.

Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 0525

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/12/2014(Xem: 25154)
Lãnh đạo tinh thần của người Tây Tạng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, nói với BBC ông cho rằng có thể mình sẽ là người cuối cùng giữ cương vị này. Tuy nhiên ông nói cũng là điều tốt nếu như truyền thống nhiều thế kỷ nay dừng ở "một vị Đạt Lai Lạt Ma được nhiều người tôn kính". Ông cũng cho rằng Anh quốc đã nhẹ tay với Trung Quốc quanh các vụ biểu tình mới đây vì lý do tài chính. Ông nói: "Túi tiền của họ ít nhiều đang trống rỗng, vậy nên họ quan trọng việc quan hệ chặt với Trung Quốc vì lý do tiền bạc". Đức Đạt Lai Lạt Mamới đây đã bị Đức Giáo hoàng từ chối tiếp khi ông tới tham dự một cuộc họp dành cho những người đoạt giải Nobel Hòa bình tại Rome. Vatican giải thích đây là vì "tình hình tế nhị" với Trung Quốc.
15/12/2014(Xem: 11600)
Là người phàm, không ai tránh khỏi những tệ nạn sai phạm tầm thường, tuy nhiên cũng không hiếm những tu sĩ làm chủ được bản thân, không để hành động đi ra ngoài luật nghi của nhà Phật. Và cũng rất may, kẻ phạm giới hoặc tạo ra tai tiếng phần lớn là các tu sĩ trẻ.
10/12/2014(Xem: 9541)
Mấy năm nay tôi hầu như không đọc báo. Báo giấy thì không mua (và cũng không biết mua ở đâu). Báo mạng thì phần lớn là các tin tiêu cực. Tôi chỉ đọc các trang phật giáo mà thôi. Ngoài ra, nguồn thông tin đáng tin cậy nhất, tích cực nhất, hợp với tôi nhất là facebook. Lý do đơn giản rằng tôi chỉ kết bạn với những ai có tư duy tích cực, những ai là Phật tử và những người thích đọc sách. Chính bạn bè trên facebook đã lọc tin giúp tôi rồi.
07/12/2014(Xem: 15644)
Nhân mùa lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) vào ngày Thứ Bảy 22 tháng 11, năm 2014, trong khuôn viên chùa Tuệ Viên tại San Jose, CA, Hoa Kỳ, Hội Phụ Huynh Học Sinh (HPHHS) Trường Việt Ngữ Tuệ Viên đã tổ chức một buổi lễ “Tri Ân Quý Thầy Cô” thành viên hiện đang điều hành trường. Trường Việt Ngữ Tuệ Viên được thành lập vào tháng 2, năm 2012 và trực thuộc chùa Tuệ Viên do Thầy Thích Minh Thiện trụ trì. Dưới sự điều hành của Thầy hiệu trưởng đương nhiệm, Thầy Thích Phổ Hòa, trường bao gồm 14 thành viên trong Ban Điều Hành cùng 70 em học sinh theo học các lớp từ mẫu giáo đến lớp năm. Tại chùa, vào mỗi Thứ Bảy từ 10 giờ sáng đến 12:30 trưa các em được quý Thầy Cô hướng dẫn niệm Phật, thiền tập, tu học Phật pháp, trau giồi Việt ngữ và sinh hoạt tập thể.
06/12/2014(Xem: 13847)
"Mỗi con người là một người tự do, dù đó là con gái hay con trai, phụ nữ hay đàn ông và được tạo dựng vì thiện ích của mọi người trong sự bình đẳng và tình huynh đệ. Chế độ nô lệ mới, dưới những hình thức buôn người, cưỡng bức lao động, mại dâm, buôn bán nội tạng, và bất kỳ mối tương quan nào không tôn trọngxác tín căn bản rằng mọi người đều bình đẳng và có quyền tự do và phẩm giá như nhau, là một tội ác chống lại nhân loại."
03/12/2014(Xem: 12715)
Cho tới hôm nay (30/11/2014), những khóa An Cư Kiết Đông theo truyền thống Làng Mai đã đồng loạt bước vào lịch trình tu tập nghiêm trì đúng 2 tuần lễ. Tăng thần Làng Mai trên khắp thế giới đều khai đàn An Cư Kiết Đồng 3 tháng, bắt đầu từ giữa tháng 11 năm này, qua tới giữa tháng 2, năm kế tiếp. Cũng theo truyền thống, tuy Sư Ông thường ở tại Làng Mai (Pháp Quốc) trong 3 tháng An Cư Kiết Đông, nhưng những Lễ Truyền Đăng, Lễ Thọ Giới, sinh hoạt đặc thù tại Pháp mà Sư Ông hướng dẫn thường được nối mạng trực tiếp tới Tăng Thân khắp nơi để cùng cảm nhận sự hiện diện của Sư Ông. Năm nay, tuy Sư Ông còn đang nằm bệnh viện, nhưng những hình ảnh của Lễ Đếm Thẻ, Lễ Đối Thú An Cư khắp nơi đang phổ biến, cho thấy năng lượng tu tập của Tăng Thân khắp chốn như không hề thiếu sự hiện diện của Sư Ông. Đây là năng lượng hùng tráng mà những ai tham dự khóa tu đều có thể dễ dàng cảm nhận được. Bất giác, nhớ tới một bài viết cũ, tinh thần có liên quan tới sự việc hiện tại, tác giả xin chia sẻ, thay lời c
02/12/2014(Xem: 11979)
Theo tin được phổ biến bởi “Tin Tức Nhân Dân” (People’s News) của Trung Quốc thời có một chuyện bất ngờ xảy ra ở Hong Kong, nghe có vẻ khó tin nhưng lại có thật. Tờ “Tin Tức Thế Giới Hàng Tuần” (Weekly World News) tường thuật rằng có một nhóm nhân công dắt một con trâu vào trong một lò sát sinh để sửa soạn giết thịt làm bíp-tết và hầm ra-gu.
02/12/2014(Xem: 15066)
Springdales. Ngài đã được hiệu trưởng, bà Ameeta Mulla Wattal và hội đồng cùng người sáng lập trường, Rajni Kumar, năm nay đã 90 tuổi, cung đón nồng nhiệt tại trường. Trường Springdales được bà thành lập vào năm 1955 với mục đích đem lại cho người học một chương trình đào tạo toàn diện và một hệ thống giá trị nhân văn bao gồm các giá trị phổ quát như tình yêu thương, chân lý và trí tuệ.
27/11/2014(Xem: 19782)
Gần cả cuộc đời dành cho nghiên cứu và truyền bá Phật pháp, thiền sư Thích Nhất Hạnh đã đúc kết ra triết lý sống, thể hiện trong những câu nói giàu tính suy tưởng và chiêm nghiệm, khiến người ta nhớ mãi.
27/11/2014(Xem: 12034)
Nhìn là cái gì quen thuộc với chúng ta , mà cũng là rất xa lạ. Cái gần nhất có khi lại là cái xa lạ nhất. Có lúc nó hiện ra như dòng thác lũ phiền não nhận chìm con người. Có lúc khơi dậy những nét đẹp của cuộc sống, sự thật và hạnh phúc. Nó trở nên bí mật. Nó gây kinh ngạc, và chính nó là sự kinh ngạc.