60 Năm Ngọn Lửa Vẫn Sáng

04/09/202317:17(Xem: 14021)
60 Năm Ngọn Lửa Vẫn Sáng

60 năm Ngọn Lửa vẫn sáng
60-năm-Ngọc-Lửa-vẫn-sáng-bia-1
60-năm-Ngọc-Lửa-vẫn-sáng-bia-2

Lời nói đầu

        Bồ tát Quảng Đức, người con linh thiêng của “Non Nước Khánh Hòa” đã đi vào lịch sử như một huyền thoại với trái tim bất diệt.
        Hơn hai ngàn năm lịch sử Phật giáo Việt Nam, có lẽ Ngài Quảng Đức là trường hợp hy hữu được tôn xưng lên hàng Bồ tát, điều đó nói lên vị trí độc sáng của Ngài trong thiền sử.
         Nhớ lại những ngày này cách đây 60 năm về trước tại miền Nam Việt Nam, Phật giáo đang trong cơn nguy khốn cùng cực vì sự bức hại tàn bạo của “Ngô triều”, khiến cho cơ đồ ngàn năm của lịch đại Tổ sư có nguy cơ bị tiêu vong. Giữa hoàn cảnh điêu linh đó, một “nhục thân Bồ tát” đã bước ra ngồi giữa ngã tư đường Phan Đình Phùng – Lê Văn Duyệt của đô thành Sài Gòn (nay là Nguyễn Đình Chiểu – Cách Mạng Tháng Tám, quận 3, TP. Hồ Chí Minh) điềm nhiên tự tại châm lửa thiêu đốt thân mình để bảo tồn nền đạo pháp – dân tộc. Đó chính là Bồ tát Quảng Đức.
         Điều mầu nhiệm đã xảy ra, là sau khi lửa tắt tro tàn, trái tim Ngài vẫn còn đó như một minh chứng hùng vĩ rằng, tình yêu thương của người con Phật vẫn luôn hiện hữu, dù có đi qua bao lửa đỏ hung tàn.
        60 năm đã trôi qua, cho một chu kỳ Hoa giáp khép lại hành trình với bao lớp phế hưng đắp đổi, nhưng tấm gương đại hùng – đại lực – đại từ bi của Bồ tát vẫn rực sáng giữa cuộc đời, soi đường cho nhân thế đi về hướng của hiểu biết và yêu thương.
        Để tưởng nhớ 60 năm ngày Bồ tát vị pháp thiêu thân, Tập san văn hóa Quảng Đức thực hiện số đặc biệt chuyên đề: Bồ tát Quảng Đức - Sáu Mươi Năm Ngọn Lửa Vẫn Sáng, với những bài viết của chư tôn đức, các nhà nghiên cứu, học giả và chứng nhân lịch sử về những ngày tháng bi hùng không thể nào quên đó, như một lễ phẩm dâng lên cúng dường Bồ tát.
         Ban biên soạn xin chân thành cảm niệm công đức quý tác giả đã góp bài, tư liệu trong “ấn phẩm” này, trong đó có một vài trường hợp do không thể liên hệ được với tác giả, cũng như chưa thể tập thành tất cả những tư liệu, bút tích… liên quan đến cuộc đời Bồ tát. Chúng tôi xin chân thành cáo lỗi và kính mong chư vị thức giả niệm tình hỷ xả cho.

NAM MÔ ĐẠI HÙNG ĐẠI LỰC QUẢNG ĐỨC BỒ TÁT


Chủ biên
HT. Thích Minh Thông

pdf-download
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/2013(Xem: 16654)
Hôm nay là ngày 4 tháng 6 năm 2002 nhằm ngày 24 tháng 4 năm Nhâm Ngọ tôi bắt đầu viết tác phẩm thứ 34 của mình với nhan đề là: "Cảm Tạ Xứ Đức".
09/04/2013(Xem: 16354)
Tác phẩm thứ 29 nầy được bắt đầu viết vào lúc 7 giờ 30 phút sáng ngày 7 tháng 6 năm 2000, nhằm ngày mồng 6 tháng 5 năm Canh Thìn. Hôm nay trời không đẹp lắm, vì có nhiều cụm mây đen đang phủ kín đó đây phía bên ngoài.
09/04/2013(Xem: 13293)
Trong mùa an cư kiết hạ năm nay (2005) Phật lịch 2549 tại Chùa Viên Giác Hannover, Đức quốc, tôi và tăng chúng độ 30 vị, rất an lạc trong mỗi từng sát na sanh diệt của cuộc đời ở trong 90 ngày ấy.
09/04/2013(Xem: 16384)
Hoa là một loài thực vật tượng trưng cho vẻ đẹp của thiên nhiên mà loài người thường hay trân quý, nhất là những loài hoa hồng, hoa cẩm chướng, hoa mẫu đơn, hoa mai, hoa cúc, hoa huệ...
09/04/2013(Xem: 28888)
Nếu nói 20 năm là một thế hệ, thì những bài viết trong quyển sách thứ 36 nầy đã hơn một thế hệ rồi. Đó là 25 năm của một chặng đường lịch sử mà chúng tôi đã đi qua.
09/04/2013(Xem: 14676)
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật . Cùng tất cả trại sinh ngày Hạnh quý mến, Trong Lục Độ Tập Kinh, có dạy: “Thà mất nước không thà mất hạnh”. Thà mất nước, là thà mất biên cương, lãnh thổ, chứ không thà mất hạnh. Mất hạnh là mất văn hoá, mất nếp sống đạo đức, mất thuần phong mỹ tục, mất nhân tính, mất đi lý tưởng sống. Mất nước là mất biên cương, mất lãnh thổ, mất chủ quyền quốc gia, mà còn Hạnh, nghĩa là còn nền đạo đức của một dân tộc, còn nền văn hoá của một dân tộc, còn thuần phong mỹ tục của một dân tộc, và còn lý tưởng sống của một dân tộc, thì việc mất chủ quyền về chính trị, mất biên cương, mất lãnh thổ của dân tộc, sớm muộn gì cũng có thể phục hồi lại được, nhưng một dân tộc không mất biên cương, lãnh thổ mà mất Hạnh thì vĩnh viễn mất nước. Cũng vậy, người phật tử chúng ta, dù mất sinh mạng, nhưng không mất lý tưởng, thì chúng ta vẫn còn là một con người nguyên vẹn trong lý tưởng giác ngộ.
09/04/2013(Xem: 11042)
Hôm nay là ngày 16 tháng 11 năm 2003 tại vùng núi rừng của Tu Viện Đa Bảo ở Sydney thuộc nước Úc, tôi và tăng chúng ở đây đã gần một tháng nhập thất rồi và công việc của chúng tôi là dịch kinh, hành trì, tu tập, công phu, học tập, chấp tác v.v...
09/04/2013(Xem: 15874)
Nhiều người cho rằng Phật Giáo mang tư tưởng xuất thế nên không chủ trương có gia đình, không khuyến khích kết hôn, cũng tương đồng với việc cho rằng người theo đạo Phật đều phải xuất gia. Thật ra, đây là một quan niệm sai lầm.
09/04/2013(Xem: 13681)
Sống trên đời nầy, ai sinh ra rồi cũng phải có bổn phận, trách nhiệm và quyền lợi đối với chính bản thân mình và đối với cộng đồng xã hội và từ đó luật pháp được đặt ra để bảo vệ cho những quyền lợi và trách nhiệm đó. Nếu người nào vi phạm, tức có luật pháp là cán cân dùng để giải quyết mọi việc trong cuộc đời.
09/04/2013(Xem: 15371)
Trong cuộc sống vốn dĩ mang tính chất vô thường biến đổi nầy, chẳng có gì mang tính chất nhất định cả. Vì vậy chư Phật và chư Tổ Sư đã vì đời mà khuyên nhủ chúng ta rằng: "Không có gì là thực tướng. Tất cả chỉ là mộng huyễn mà thôi".