Bà Bầu Show Tí Hon

16/06/202119:28(Xem: 9235)
Bà Bầu Show Tí Hon
Bà Bầu Show Tí Hon
Trần Thị Nhật Hưng

   Ba-Bau-Show-Ti-Hon

   Chỉ mới 11 tuổi, Trần Anh Nam đã sếp sòng đám con nít cùng trang lứa dọc suốt đại lộ Phan Bội Châu quẹo qua Quang Trung Ngã Tư Chính, bày ra nhiều trò chơi, nghịch phá làm người lớn vừa ngưỡng mộ vừa điên đầu nhưng lại thu hút đám bạn của nó.

   Trần Anh Nam mới nghe tên, ai cũng nghĩ là con trai. Không, cô bé chính hiệu thị mẹt, là con út của một gia đình năm người con gái. Bởi mơ được sinh con trai để có người nối dõi tông đường, nên chưa sinh ra, cha mẹ cô bé đã lo đặt sẵn cái tên con trai, sắm sửa quần áo cũng con trai với hy vọng đứa thứ năm này phải là con trai. Cũng cần nói thêm, thời cô bé được sinh ra, y học chưa văn minh để có thể siêu âm biết trước trai hay gái.

   Cũng bởi quá mơ con trai, người mẹ hấp thụ mọi suy nghĩ cũng như hình thành sẵn trong đầu một cậu bé năng động nghịch ngợm mà người đời gọi là ảnh hưởng thời kỳ thai nghén, nên khi Nam ra đời, tính khí rất giống con trai, đã vậy từ lúc sinh ra đến 6 tuổi, tức mình, cha mẹ Nam cho Nam mặc toàn đồ con trai, tóc cắt húi cua, cho thỏa cái ước mơ có người nối dõi dù không thành. Mùa nóng, Nam thường mặc quần xà lỏn, áo may ô ba lỗ, trông Nam rất ngổ ngáo, tinh nghịch, nhưng rất dễ thương. Trong xóm sát nhà có tiệm cắt tóc, mỗi khi Nam chạy ngang, ông thợ thấy con bé ngồ ngộ, ông thường trêu Nam, cầm cái kéo nhắp nhắp đòi cắt...chim của Nam. Con bé sợ hãi nhưng không vừa gì, thoát chạy xa rồi, còn quay lại, vạch quần, thách thức:

- Chim nè...chim nè...

   Rồi bỏ chạy.

   Lớn dần lên, khi bắt đầu đi học, Nam mới được cha mẹ... chuyển hệ cho mặc đúng giới tính. Nhưng bản chất tính tình như con trai dường như đã ăn sâu vào máu thì không thể một sớm một chiều thay đổi được. Bên cạnh tính khí hiếu động, luôn sáng tạo những trò phá làng phá xóm, Nam lại có khiếu đặc biệt văn nghệ, say mê văn nghệ. Chừng đó tuổi, nó có thể soạn vũ, kịch, tập và diễn chung với các bạn. Nam chả bao giờ chịu ngồi yên mà không... quậy lên cho xóm làng xôn xao. Do vậy lần này, Nam đầu nêu bày ra một trò mới, rủ rê những bạn thân tình có khả năng văn nghệ cùng nhau tổ chức một show ca nhạc với đủ mọi tiết mục ca, vũ, nhạc, kịch, cải lương không thiếu bộ môn nào. Nam, ngoài là bầu show còn kiêm luôn đạo diễn, thiết kế trang phục, diễn viên và còn nghĩ cách... kinh doanh để cho “đoàn“ có thu nhập!

   Không thể diễn khơi khơi cho mọi người coi... chùa, Nam quyết định bán vé vào cửa. Vé được cắt nhỏ từ giấy tập vở, trên đó đóng con dấu lấy từ mộc in tiệm bánh kẹo của cha mẹ Nam, có chữ ký của Nam và ghi rõ ràng các hạng:

Vé hạng nhất: 7 sợi dây thun.

Vé hạng hai: 5 sợi.

Vé hạng ba: 3 sợi.

  Còn nhỏ đâu đứa nào có tiền. “Tài sản“ của chúng chỉ là những sợi dây thun thu được qua những cuộc chơi búng dây thun hằng ngày.

  Nam và các bạn trong đoàn thay phiên nhau đi phát hành vé, chỉ trong ngày là vé bán sạch trơn.

 

   Đêm ca nhạc diễn ra vào tối lúc 20 giờ, khi ông Khang, ba Nam tối nào cũng đến nhà bạn đánh tổ tôm (một loại bài giải trí của người miền Bắc), bà Khang bận lê la hàng xóm đi thâu sở hụi.

   Khán giả loi nhoi kéo đến chật nhà có tới 30 đứa, tụ tập ngay gian phòng khách bên cạnh cầu thang. Trước đó, Nam và bạn trong đoàn đã lo dọn dẹp, mượn ghế đẩu lối xóm, sắp xếp mấy con ngựa (băng ghế nhỏ thường để kê các khay làm bánh mì), lo xa nữa, để chu toàn, Nam còn dặn khán giả khi mua vé: “Nhà mày có ghế đẩu không, nếu có, thì mang theo nhé!“ nhờ vậy buổi ca nhạc ổn định, ai cũng có ghế ngồi.

 

   Mở màn chương trình, Nam chỉnh tề với chiếc áo đầm đỏ mẹ mới mua. Nó đứng trên sân khấu, sân khấu kê từ hai bục gỗ của các cậu thợ làm bánh đủ cho 3 người đứng múa. Nam cầm... micro làm giả từ cây bút chì trên đầu vê một cục giấy đen tròn cất giọng thân tình:

- Xin chào khán giả. Cám ơn sự ủng hộ của... tụi bay. Chương trình văn nghệ của... tụi tao sẽ được bắt đầu ngay bây giờ. Xin cho một tràng pháo tay cổ vũ các... nghệ sĩ!

  Sau lời nói của Nam, chẳng những tiếng vỗ tay... ngợp trời mà có đứa từ khán giả giơ cả hai tay lên trời hoan hô nhiệt liệt.

   Nam tiếp tục giới thiệu:

- Mở màn chương trình, xin giới thiệu giọng ca của... Thẩm Thúy... Hiền!

    Hiền từ bên hông cầu thang bước ra trong chiếc áo đầm xanh. Có tiếng lao nhao từ khán giả:

- Con này là Đỗ Thị Hiền, chứ Thẩm “Thúy”gì!

- Nó là Thẩm “Thúi” thì có. Mẹ nó than, nó ngủ đái dầm ngày một.

   Tiếng của Nam lại cất lên:

- Tụi bay có im đi không, để... Thẩm Thúy Hiền còn hát.

   Đặt cái tên này cho Hiền cũng có lý do. Các nghệ sĩ thực thụ xưa nay Nam luôn nghe có tên đệm, lúc thì Trang Thanh Lan, Bạch Lan Thanh, Phương Hồng Quế, Thẩm Thúy Hằng, hay ít ra cũng là Thanh Minh, Thanh Nga, Thanh Lan, Bạch Tuyết.... chứ có ai giới thiệu trơn tru một chữ “Hiền” đâu, do vậy để cho kêu và thuận với Thẩm Thúy Hằng, nó đặt cho Hiền là Thẩm Thúy Hiền nghe cho suôi tai, thế thôi.

   Bên dưới, khán giả... khó tính vẫn luôn phản đối:

- Thẩm Thúy Hằng của người ta đẹp giàn trời. Còn Thẩm Thúy... Hiền của mình làm như là em gái ruột của cô Hằng mà xấu như... ma!

   Hiền vốn rất hiền đúng như tên của nó. Nghe chê, Hiền chẳng lên tiếng nói năng gì. Đứng trên sân khấu, nhận cái micro... giả của Nam trao cho, sau khi cúi đầu chào, Hiền tự giới thiệu nhạc phẩm “Sang Ngang” của Đỗ Lễ, và Hiền cất tiếng hát:

 - Thôi nín đi... anh, gần hết đêm rồi, buồn chi nữa... anh! Mai bước sang ngang…

  Có tiếng phản đối cất lên từ khán giả:

- Hát sai bét rồi. Bài này tao biết lời. Không phải nín đi... anh mà là nín đi... em!

Hiền ngưng hát, nhỏ nhẹ giải thích:

- Tao là con gái mờ! Tao phải dỗ… anh nín, chứ... em sao được.

   Nói xong, Hiền lại cất tiếng hát. Hiền vốn hát rất hay nổi tiếng trong xóm và cả trong trường học. Mỗi khi trường có chương trình sinh hoạt lớn, nhỏ nào đều có Hiền tham gia, hát cho mọi người nghe, nhất là vào dịp cuối niên học. Còn nhỏ mà giọng Hiền na ná giọng ca sĩ Hoàng Oanh, ngọt ngào, trầm lắng rất truyền cảm, rất thu hút lòng người. Trong lớp, có lần bị kêu dò bài mà Hiền không thuộc, vị thầy hoan hỉ nói Hiền hát một bài rồi cho về chỗ, khỏi bị ăn... trứng lộn!

   Hiền hát hay vậy, nên chỉ sau một lúc, Hiền đã êm ái… khóa bao cái miệng lao nhao ồn ào từ khán giả, chúng im lặng ngẩn ngơ hóng tai nghe Hiền hát.

   Giữa khi bao đứa trẻ im phăng phắt dán mắt chăm chú hướng về sân khấu say sưa lắng lòng thưởng thức lời ca tiếng hát của Hiền, chúng không để ý có tiếng bước chân của anh Tấn, người hàng xóm sát bên cạnh nhà Nam, anh vô tình lang thang lạc vào thế giới của bọn trẻ và cũng ngẩn ngơ đứng im khi nghe tiếng hát của Hiền. Anh không ngờ con nhỏ hát hay đến vậy, chạm trúng vào trái tim anh. Máu văn nghệ trong anh trỗi dậy, đợi cho Hiền hát xong, anh vỗ tay thật lớn át cả tiếng vỗ tay hoan hô cùng với những tiếng hét bis…bis…yêu cầu hát nữa của khán giả. Bắt chước ca sĩ chính hiệu, Hiền cúi đầu chào tỏ sự cám ơn, chưa kịp tiếp tục giới thiệu hát bài thứ hai, anh Tấn vội cất tiếng:

- Khoan đã. Đợi anh về lấy cây đàn, sẽ đàn cho hát.

  Lúc anh trở qua với cây mandolin, sân khấu bị gián đoạn ồn như một cái chợ. Hiền vẫn còn đứng trên sân khấu đợi anh, ngơ ngác như nai vàng đang đạp trên lá vàng khô. Từ khán giả, có tiếng cất lên:

-Chương..chương..trình..sao..sao..thiếu..M..M..C..C..pha..pha..trò. Biết..biết..vậy..nhờ..nhờ..tao,..tao…làm..M..M..C cho !

- Mày cà găm mà đòi gàm MC. Mày mà gới thiệu thì ca sĩ hôm khau mới hát được. Chẳng thà để cau gàm cho!

Đứa khác phản đối:

- Cà lăm với ngọng mà đòi làm MC. Tụi bay có ngồi im  đi không. Ồn ào quá!

 “Hội trường” bỗng nhiên như một cái chợ cãi nhau ì xèo. Anh Tấn nhảy lên sân khấu, lên giây đờn, đờn từng tứng tưng vài giây, rồi cất tiếng hỏi Hiền:

- Bài kế tiếp em hát bài gì?

- Dạ, em sẽ hát bài…Hiền ngập ngừng rồi nói tiếp:

- Bài không tên số…mấy, em cũng quên mất.

- Thôi, cứ gọi bài không tên số…không đi!

- Đâu được. Ông nhạc sĩ mà biết, ổng…la em chết!

- Thôi, bài nào cũng được. Cứ hát đi, rồi anh đàn theo.

 Thế là Hiền cất tiếng hát:

  Nhớ anh nhiều, nhưng chẳng nói.

  Nói ra nhiều, cũng vậy thôi.

  Ôi đớn đau cũng nhiều rồi.

  Một lời thêm, càng buồn thêm, còn hứa gì.

  Anh Tấn vừa đờn vừa còm ròm:

- Đây là bài Không Tên Cuối Cùng của Vũ Thành An. Còn nhỏ mà sao lại hát những bài này. Lãng mạn quá!

 Hiền phụng phịu, cãi :

- Em nghe từ radio của ba em và em thuộc.

  Biết đám con nít này chỉ là những con vẹt bắt chước theo thói quen chứ đầu óc không ý tưởng gì, anh Tấn không nói nữa, thả hồn đờn theo bài hát.

   Hiền hát…chay không đờn, không trống đã hay, giờ có thêm nhạc đệm, tiếng hát của nó truyền cảm lúc thánh thót du dương lúc trầm bổng lên xuống đưa khán giả như lạc vào…cõi trên! Không đứa nào ồn ào lên tiếng phản đối nữa ngoài tiếng vỗ tay hoan hô và bis..bis.. khi Hiền chấm dứt bài hát. Nam lại xuất hiện giới thiệu một màn độc vũ kích động do Thanh Du trình diễn.

   Thanh Du chính là chị kế hơn Nam một tuổi. Ngay hồi thai nghén Thanh Du, cha mẹ cô bé cũng đã nhen nhuốm niềm khát khao mơ ước Thanh Du sẽ là con trai, tuy không quyết liệt như lúc sinh Nam nhưng Thanh Du cũng ảnh hưởng ít nhiều lúc thai nghén Du nên khi sinh ra cũng nghịch phá không kém gì Nam. Du cũng có khiếu văn nghệ, là trợ lực mạnh mẽ cho Nam để hai chị em phối hợp nhau bày ra đủ trò. Và hôm nay chương trình giành cho Du độc vũ trong điệu nhảy tuýt qua nhạc phẩm Let´s Twist Again để Du biểu diễn cái te độc đáo mà không đứa nào trong nhóm làm được. Tách rộng hai chân ra, đầu gối thì khép lại rồi từ từ đưa thân người nằm bẹp xuống sàn, nhún nhẩy một lúc mới trỗi dậy. Nhạc tuýt sôi động qua giọng ca trứ danh của Chubby Checker làm căng thẳng mọi dây thần kinh không chỉ cho người nhảy mà cả cho người nghe. Bọn trẻ con từ khán giả không chịu nổi, đồng loạt đứng dậy nhún nhún theo tiếng nhạc phát ra từ máy casette. Một vài đứa hăng tiết vịt, còn nhảy lên sân khấu biểu diễn cùng Du. Anh Tấn cũng không chịu được, vừa nhún nhẩy vừa cầm đàn mandolin khảy theo, anh hăng quá, sức mạnh của lực đã làm dây đàn bị đứt khiến cho tiết mục kế tiếp tam ca AVT anh Tấn không đàn được nữa cho ba nghệ sĩ giả bà già dùng khăn quàng cổ bịt đầu hát  “Ba bà đi bán lợn xề, ba bà đi bán lợn xề, ấy thế mới gặp ngày hôm nay là ngày thứ 6, ba bà lóc chóc, ba bà lóc cóc, ba bà trở về lon ton…ờ..ớ..ờ..ơ.. “.

    Chương trình tiếp tục, trở lại không khí nhẹ nhàng êm dịu qua vũ khúc “Tiếng Hát Mường Luông“ do Hiền hát cho ba cô sơn cước tí hon trong đó có Nam biểu diễn. Ba cô sơn nữ rất duyên dáng xinh đẹp khi được tô má hồng, môi son quẹt từ giấy đỏ gói nhang và trong những bộ “xà rông“ thiết kế từ ba bộ quần áo của các chị em Nam…

    Bà Khang, thân mẫu Nam gốc Bắc. Rời quê nhà vào Nam, bà mang theo hồn quê qua thói quen và tập tục miền Bắc thể hiện trong cách ăn mặc dân giả thường là màu nâu và quần đen. Những áo cánh lá nâu đơn giản sát nách cổ tròn đã là nền làm nổi bật những sợi “dây chuyền“ kết từ những đóa hoa sứ trắng nhụy vàng, thòng tới bụng. Một vòng hoa trên đầu, và cả cho hai cổ tay, cổ chân. Những hoa sứ này cũng là kỳ công nhóm bạn Nam hái và lượm từ sân vườn nhà trong thành phố. Còn chiếc xà rông đen, lấy từ chiếc quần đen ống rộng thùng thình, cho hai chân xỏ vào một ống, ống còn lại vắt lên lưng giả làm chiếc gùi. Nhạc hay, múa đẹp, vũ viên đẹp không chê vào đâu được, cứ đưa bọn trẻ con đang lơ lửng ở…cõi trên, rơi cái bịch xuống…xứ thượng!

    Chương trình đa dạng thay đổi liên tục, hết tân rồi đến cổ, cổ nhạc, thể hiện qua trích đoạn tuồng cải lương “Tình Cô Gái Huế“ mà hằng ngày phát ra từ máy hát của tiệm uốn tóc sát nhà Nam khiến đám trẻ nghe thuộc vanh vách.

  Tối nay, chúng diễn lại tuồng đó, chỉ một đoạn ngắn kể lại cuộc tình của cô gái Huế vô Sài Gòn kiếm sống yêu nhầm anh Hoàng đến mang thai nhưng mẹ anh không bằng lòng, không chấp nhận, chỉ mong anh lấy con gái phú hộ mà bà quen biết. Chúng ta hãy nghe đám trẻ hát:

-Mẹ (Nam thủ vai): Mầy hãy gấp xua đuổi, con này ra khỏi cửa, nếu không làm theo lời, chắc tao bỏ đi tao từ mày ngay cho vừa lòng bay.

- Cha (Thanh Du đóng): Bà đừng có sôi nổi, chuyện đâu còn có đó, để con mình giải bày, tôi mong bà hãy…vui lòng.

- Cô gái Huế (Bích Nga, bạn hàng xóm của Nam, quì gối, xuống câu vọng cổ): Con  trăm lạy mẹ, ngàn lạy mẹ. Con xin thú thật với mẹ vì trong người con đã có giọt máu của anh… Hoàng!

   Nga vừa dứt câu thì bà Khang, mẹ Nam, lù lù từ đâu về tới. Bà trố mắt ngạc nhiên trong nhà hôm nay sao con nít ở đâu mà tụ tập đông quá trời. Bà lại vừa nghe câu “trong người con đã có giọt máu của anh Hoàng“ bà tá hỏa tam tinh, đứa nào trong 5 con gái bà chửa hoang đây (?). Đó là nỗi ám ảnh lo sợ của bà khi bà sinh toàn con gái. Ngoài Bắc của bà, gái mà chửa hoang là tội tày trời, chẳng những nhục nhã cho cha mẹ gia đình làng nước mà người con gái còn bị bôi vôi trát trấu đóng bè thả trôi sông cho quạ mổ. Bà sợ lắm. Hoảng hồn, bà lên tiếng :

- Đứa nào?..Đứa nào…mang giọt máu của thằng Hoàng?

  Nam đang diễn, đứng dậy, đến ôm bụng mẹ, nhõng nhẽo:

- Tụi con chỉ diễn tuồng thôi mà!

- Tuồng gì ở đây. Nhà mình đâu phải là rạp hát. Nhà mình bán bánh kẹo, cho con nít vô đây lấy hết bánh kẹo ăn thì sao.

  Nam vẫn phụng phịu :

- Đâu có đứa nào lấy bánh kẹo đâu.

- Dẹp hết. Rồi bà xoay qua lũ con nít :

- Về nhà hết không!

   Một số đứa sợ hãi, bỏ về hết nửa “rạp“, còn một nửa đứng ngơ ngác chờ. Bà Khang la xong một hồi rồi bỏ lên gác, Nam quay lại đám bạn, nói:

- Tụi tao còn màn hài kịch, mình kéo xuống dưới bếp diễn.

 Tụi con nít còn lại biểu đồng tình:

- Ờ, phải coi tiếp chớ, không thì trả lại…nửa tiền vé!

 Nói rồi, cả đám lục tục xách ghế kéo xuống bếp, lấy bệ giếng làm sân khấu. Trong ánh sáng lờ mờ hắt ra từ bóng đèn tròn nhà bếp, soi rõ đám khán giả trẻ con ngồi bu quanh đang dõi mắt chờ xem kịch.

  Vở hài kịch nội dung có một cặp vợ chồng, ông chồng muốn cùng vợ đi coi hát mà người vợ lại không muốn đi. Năn nỉ thế nào cũng không, áp đặt, cãi nhau đều không tốt, ông mới đưa ra một kế, nội trong ngày cả hai sẽ thi “làm thinh“, ai lên tiếng trước thì coi như người đó thua. Thua thì phải theo ý người thắng. Bà vợ bằng lòng.

   Kịch này, Thanh Du thủ vai chồng. Bích Nga vai vợ. Còn Nam đóng vai con. Kịch bản không viết ra giấy, do ba đứa ngồi lại bàn nội dung rồi khi diễn tự ứng xử.

   Bích Nga vốn gốc Huế, con của một thầu khoán giàu có. Nó nói được hai giọng vừa Huế, vừa Nam. Nga bụ bẫm trắng bóc, thân hình tròn trịa đúng như thơ Hồ Xuân Hương tả cái bánh trôi “Thân em vừa trắng lại vừa tròn” chính là Bích Nga vậy. Đã vậy con bé trông rất sang trọng quí phái nữa, nhưng hiềm nỗi tính khí lại con trai, lại cũng có khiếu văn nghệ nên rất thân với Nam và Du, hầu như bày trò nào cũng đều có Nga tham gia.

   Hôm nay Nga xuất sắc trong vai diễn làm mẹ của Nam, khi Nam về nhà thăm cha mẹ mà thấy hai ông bà cứ ngồi im không nói, Nam cũng nghĩ cách giả bộ lên kinh phong giật giật rồi té xuống bất tỉnh.

   Cha mẹ nào mà chẳng thương con, nhưng thể hiện tình cảm thì mỗi người mỗi khác. Cha thường cứng rắn, mẹ thì yếu lòng, nhất lại người cha vốn biết con mình ranh mãnh như… ông, do vậy ông vẫn ngồi yên cười ruồi nhìn vợ mình tất bật, run rẩy, lo lắng lấy dầu xoa nắn đứa con khi nghĩ con bịnh. Trước tình trạng đó, Nga quýnh quáng, muốn khóc, muốn la hét nhưng vẫn còn nhớ là mình đang thi…làm thinh với chồng, nên nó cứ chạy loăng quăng, khịt mũi liên tục mà không dám khóc thành tiếng. Chính chỗ đất diễn này, Nga diễn xuất thần đã làm khán giả cười lăn, cười đến tè…trong quần, khiến có đứa nín không nổi, tìm chỗ thoải mái…xả!

   Vở kịch được kết thúc khi Nga hét lên, mắng chồng: «Con bịnh gần chết thế này mà ông còn ngồi đó thi thố đòi đi coi hát hả?»

   Sau vở kịch hài, không ai tuyên bố bế mạc nhưng lũ con nít biết đã vãng tuồng, và thấy cũng…đã rồi, lẳng lặng từng đứa ra về hỉ hả vui cười, trả lại nhà bếp cũng như nhà ông bà Khang không gian bình lặng như thường nhật của nó.

   Số…dây thun thu được cho đêm diễn, coi như “tài sản” bao công lao đóng góp của Nam và nhóm bạn sẽ được Nam sử dụng, chia thế nào, xin đợi ở một truyện ngắn khác « Lợi Hòa Đồng Vui » sẽ kể cống hiến Quí vị cũng qua ngòi bút của Trần Thị Nhật Hưng.

 Kính chúc Quí vị một ngày thật vui.

 

 Trần Thị Nhật Hưng.

 

 

 



***
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/02/2021(Xem: 14764)
Thơ tụng tranh chăn trâu của thiền sư Phổ Minh gồm tất cả mười bài thơ “tứ tuyệt” cho mười bức tranh chăn trâu với các đề mục sau đây: 1. Vị mục: chưa chăn 2. Sơ điều: mới chăn 3. Thọ chế: chịu phép 4. Hồi thủ: quay đầu 5. Tuần phục: thuần phục 6. Vô ngại: không vướng 7. Nhiệm vận: theo phận 8. Tương vong: cùng quên 9. Độc chiếu: soi riêng 10. Song mẫn: cùng vắng
20/02/2021(Xem: 16234)
Kinh Hoa Nghiêm được giải thích là kinh đầu tiên khi Phật đạt chánh đẵng chánh giác sau 49 ngày thiền định. Sau đó người giảng kinh Hoa Nghiêm cho chư thiên và bồ tát là giảng bằng thiền định tâm truyền tâm nên im lặng suốt 21 ngày. Kinh Hoa Nghiêm nói về Tâm. Kế đến Kinh Lăng Già Phật cũng giảng cho Ma vương và ma quỷ sống trong hang động ở đỉnh núi Lăng Già. Phật giảng bằng tâm truyền tâm ấn nên không có nói bằng lời và giảng về Thức vì Ma vương không còn uẩn sắc nữa mà chỉ còn là tâm thức. Kinh Lăng già là giảng về Duy Thức Luận. (bài viết của cư sĩ Phổ Tấn)
20/02/2021(Xem: 12226)
Washington: Theo báo cáo của The Economist, Trong nỗ lực mới nhất nhằm thắt chặt vòng vây Tây Tạng, Trung Cộng đang buộc người Tây Tạng ít quan tâm đến tôn giáo của họ hơn, và thể hiện nhiệt tình hơn đối với chế độ độc tài của Đảng Cộng sản Trung Quốc do Tập Cận Bình lãnh đạo tối cao. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tăng cường nỗ lực phủ nhận vai trò của Đức Đạt Lai Lạt Ma ra khỏi đời sống tôn giáo của người dân Tây Tạng để xóa bỏ danh tính của họ. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã cưỡng chiếm Tây Tạng vào giữa thế kỷ 20 sau thập niên 1950, và kể từ đó đã kiểm soát khu vực cao nguyên tại Trung Quốc, Ấn Độ, Bhutan, Nepal, và Pakistan tại châu Á, ở phía bắc-đông của dãy Himalaya..
17/02/2021(Xem: 11101)
Nội dung tác phẩm dựa trên một bức tranh nổi tiếng có tên là “Thanh minh thượng hà đồ” (nghĩa là “tranh vẽ cảnh bên sông vào tiết Thanh minh”) của nghệ sĩ Trương Trạch Đoan vào thời nhà Tống cách đây hơn 1000 năm. Thiên tài Albert Einstein đã từng nói: “Nghệ thuật thật sự được định hình bởi sự thôi thúc không thể cưỡng lại của người nghệ sĩ sáng tạo”. Và một nghệ sĩ điêu khắc người Trung Quốc – Trịnh Xuân Huy đã chứng minh điều đó qua kiệt tác nghệ thuật của ông trên một thân cây dài hơn 12 mét. Chắc chắn bạn sẽ phải ngạc nhiên về một người có thể sở hữu tài năng tinh xảo đến như vậy!
17/02/2021(Xem: 11653)
Một quán chiếu về những ánh lung linh trên bề mặt một hồ nước gợn sóng lăn tăn bởi làn gió nhẹ. Một con sông khổng lồ của si mê tin tưởng sai lầm tâm-thân là tồn tại cố hữu tuôn chảy vào hồ nước của việc hiểu sai cái "tôi" như tồn tại cố hữu. Hồ nước bị xáo động bởi những làn gió của tư tưởng phiền não chướng ngại ẩn tàng và của những hành vi thiện và bất thiện. Sự quán chiếu ánh trăng lung linh biểu tượng cho cả trình độ thô của vô thường, qua sự chết, và trình độ vi tế của vô thường, qua sự tàn hoại từng thời khắc thống trị chúng sanh. Ánh lung linh của những làn sóng minh họa tính vô thường mà chúng sanh là đối tượng, và quý vị thấy chúng sinh trong cách này. Bằng sự ẩn dụ này, quý vị có thể phát triển tuệ giác vào trong vấn đề chúng sinh bị kéo vào trong khổ đau một cách không cần thiết như thế nào bằng việc điều hướng với tính bản nhiên của chính họ; tuệ giác này, lần lượt, kích hoạt từ ái và bi mẫn.
16/02/2021(Xem: 7605)
Nói về pháp khí, nhạc khí của Phật giáo là nói đến chuông, trống và mõ. Trong ba pháp cụ đó. Tiếng chuông chùa đã gợi nguồn cảm hứng không ít cho những văn, thi sĩ. Hiện nay rất ít tài liệu nói về nguồn gốc của chuông, trống và mõ. Sự kiện trên khiến các học giả nghiên cứu về chuông, trống, mõ gặp trở ngại không nhỏ. Tuy thế dựa vào bài Lịch sử và ý nghĩa của chuông trống Bát nhã do thầy Thích Giác Duyên viết đã đăng trong Thư Viện Hoa Sen, khiến chúng ta biết được người Trung Hoa đã dùng chuông vào đời nhà Chu ( thế kỷ 11 Trước CN – 256 Trước CN ). Riêng việc chuông được đưa vào các chùa chiền ở Việt Nam từ thời nào người viết không biết có tài liệu nào đề cập đến không?
14/02/2021(Xem: 8672)
Pháp Hoa kinh là vua của các kinh vì ở vào thời kỳ thứ 5 trong lịch sử đạo Phật. Lúc bấy giờ là cuối đời thọ mạng của đức Phật nên kinh giảng của người mang toàn bộ tính chất của đạo Phật do người thuyết pháp. Có hai cốt lỏi của kinh Pháp Hoa là Phật tánh và Tri kiến Phật. Phật tánh đã được tóm lược trong bài Nhận biết Phật tánh cùng tác giả. Tri là biết, kiến là thấy, biết thấy Phật là gì? Biết là tuệ giác người dạy cho chúng ta và thấy là thấy đại từ bi của Phật. Đó là trí tuệ và từ bi là đôi cánh chim đại bàng cất cao bay lên trong tu tập. Chúng ta nghiên cứu trí tuệ của toàn bộ đạo Phật một cách tổng luận để tư duy, về phần từ bi chúng ta đã hiểu qua bài Tôi Học kinh Pháp Hoa đồng tác giả. Trí tuệ đạo Phật có gồm hai phần triết lý đạo Phật và ứng dụng. Tri kiến Phật là nắm hết các điểm chính của đạo Phật theo lịch sử của thời gian. Chúng ta hãy đi sâu về tuệ giác.
14/02/2021(Xem: 8025)
Ta hãy tự thoát ra khỏi thân mình hiện tại mà trở về lúc ta mới được sanh ra. Trong phút giây đặc biệt đó ta là gì? Ta vừa được chào đời, được vỗ mông để bật tiếng khóc là phổi ta hoạt động, mọi chất nhớt trong miệng được lấy ra và không khí vào buồng phổi: ta chào đời. Thân ta lúc đó là do 5 uẩn kết tạo từ hư không, 5 uẩn do duyên mà hội tụ. Cơ cấu của thân thể ta là 7 đại đất nước gió lửa không kiến thức. Cơ thể ta mở ra 6 cổng (căn) để nhập vào từ ngoài là 6 trần để rồi tạo ra 6 thức.
14/02/2021(Xem: 10509)
Nhân đọc bài về tuổi già của Đỗ Hồng Ngọc Bác sĩ y khoa, tôi mỉm cười. Mình cũng thuộc tuổi già rồi đấy!! Các bạn mình cũng dùng chữ ACCC= ăn chơi chờ chết vì vượt qua ngưỡng tuổi 70 rồi. Vậy theo BS Ngọc là làm như vậy cũng thực tế đó nhưng có thật là hạnh phúc tuổi già không? Bạn có đủ hết, con cái thì hết lo cho chúng được nữa rồi, chúng tự lo lấy chúng. Tiền bạc thì hết lo được nữa rồi có bấy nhiêu thì hưởng bấy nhiêu.
14/02/2021(Xem: 8493)
Phật giảng thuyết có ba phương cách: a. Giảng trực tiếp như các kinh đạo Phật Nguyên thủy, b. Giảng bằng phủ định, từ chối là không và phủ định hai lần là xác định tuyệt đối. c. Giảng bằng biểu tượng, đưa câu chuyện cánh hoa sen hay viên ngọc trong túi người ăn mày để biểu tượng hoá ý nghĩa sâu xa của kinh. Phương cách thứ ba này là kinh Pháp Hoa. Có nhiều biểu tượng nhưng nổi bật nhất là cánh hoa sen là biểu tượng kinh Pháp Hoa.