Cúng Dường Tam Bảo

06/10/202018:25(Xem: 9582)
Cúng Dường Tam Bảo

Tạp bút

 CÚNG DƯỜNG TAM BẢO

Cúng Dường Tam Bảo-1

          Người vợ chuẩn bị đâu vào đó ngăn nắp bài bản phần tịnh tài để người chồng mang đi theo đoàn "hành hương thập tự" (lễ bái cúng dường mười chùa). Mười phong bì. Mỗi phong bì có 3 tờ tiền polymer mệnh giá 200 nghìn đồng, vị chi là sáu trăm nghìn, mười chùa tổng cộng sáu triệu đồng.

         Người chồng vui mừng, hí hửng đến điểm tập trung tại chùa từ sáng sớm, lòng rất nôn nao háo hức vì là lần đầu tiên ông được tham dự chuyến hành hương bái Phật lễ Tăng, vãng cảnh chùa chiền, lại còn được bà xã đồng thuận bằng sự hoan hỷ chân thành, khuyến khích chồng gieo duyên với Tam Bảo đặng học tu hướng thiện, tạo phước tích đức.

          Sáng đi sớm, chiều xế về. Người vợ hỏi thăm chồng ngay:

         "Sao, vui không?"

         " Vui lắm! Có điều…"

         “Điều chi làm ông băn khoăn lo nghĩ?”

         Ông chồng lắc đầu, không nói, chỉ lẳng lặng lây ví da rút ra ba tờ 200 nghìn đồng đặt lên bàn. Bà vợ ngạc nhiên:

         “Ủa? Tiền gì vậy?

         “Tiền cúng dường thừa lại tui mang về.”

         “Ui, bộ không đến đủ 10 chùa sao? Đến có 9 thôi à?”

         “Đủ 10 chứ!”

         “Đủ 10 thì sao lại dư một bì, mà bì thư ông quăng đâu rồi lại để tiền trần trần ra như vậy kỳ quá nè?”

          “Đây là 3 tờ tui rút bớt lại từ 3 phong bì…”

          “Trời đất! Sao ông lại rút bớt tiền mình đã phát tâm cúng dường?”

          “Tui hỏi bà cho rõ cái vụ này đây. Có phải bà dặn tui là phong bì đựng tịnh tài cúng dường Tam Bảo hay không?”

          “Thì rõ vậy rồi, cúng dường Tam Bảo, sao giờ này còn hỏi lại?”

          “Cúng dường Tam Bảo là cúng dường gì?”

          “Là cúng dường Ba Ngôi Báu!”

          “Ba Ngôi Báu là gì?”

          “Là Phật Bảo, Pháp Bảo và Tăng Bảo!”

          Ông chồng khẩy cười, nói:

         “Đoàn hành hương đến đủ 10 chùa, nhưng có 3 chùa trong số 10 đó không đủ Ba Ngôi Báu, nên tui rút bớt lại mỗi bì 1 tờ!”

         “Hở???Sao mà không đủ Ba Ngôi Báu?”

         “Ba ngôi chùa đó không có Tăng Bảo.”

         “Là sao?Chùa không có Tăng, Ni à?”

          “Đúng vậy. Chỉ có Ban Hộ Tự, Ban Điều Hành, Ban Tổ Chức Đạo Tràng, Ban tùm lum tá lả… do mấy cụ mấy bác cao niên, mấy cư sĩ lão làng, cư sĩ đại gia nắm hết quyền hành của một chốn già lam thánh chúng thôi!”

         “Ồ… vậy sao?Sao lại không có Tăng Ni trú trì kỳ vậy ta?”

         “Tui nghe vài đạo hữu nói cho biết, cũng có thời gian mấy chùa này thỉnh Tăng về trú trì rồi, nhưng vị trú trì chỉ về ngồi đó làm bù nhìn thôi, chứ mọi quyền hành liên quan đến thu chi xuất nhập đều do mấy cái Ban của chùa nắm hết, cho nên mấy vị trú trì không thể an nhiên tự tại hoằng pháp gì được, muốn làm gì đều phải thông qua Ban, vậy là các vị Tăng đó ở một thời gian rồi chuyển dời đến chùa khác, hoặc trở vè với tịnh thất của mình để tiếp tục tu hành…”

          “Ui chao… vụ này tui không rõ rành gì đâu, để hôm nào tui xin tham vấn chư tôn đức giáo phẩm họa may mới rõ biết!”

          “Ừ thì vậy. Tui thấy không đủ Tam Bảo, nên tui rút bớt 1 tờ, coi như là cúng dường Nhị Bảo thôi, mà làm vậy tui có mang tội không?”

         “Nam mô Phật! Tui thấy ông có lý, chắc không có tội tình gì đâu. Nhưng…  lần đầu tiên tui nghe từ Nhị Bảo thấy kỳ khôi quá nè!”

 

        Mượn chuyện của vợ chồng già kể ra nghe cho vui, nhưng cũng để cho chúng ta nghiền ngẫm lại, và đặt thử câu hỏi:

         “Có bao nhiêu ngôi chùa đang tồn tại mà chỉ có Nhị Bảo,  không có Tăng Ni trú trì?”

        Mấy cái Ban Bệ gìn giữ bảo vệ chùa chiền, hộ pháp hộ tự đều rất đáng quý, đáng trân trọng và tán dương phước đức. Nhưng quý Ban đó dù có đông đảo thành viên cư sĩ, Phật tử thuần thành cũng không thể cao quý bằng một vị Tăng hoặc Ni tài đức viên dung, đạo hạnh sáng ngời được. Và, ngưỡng mong quý Ban đó hãy buông bỏ, gột rửa những gì mà bao lâu nay mình cứ khư khư khăng khăng cho là “chùa của tôi, chùa của chúng tôi, chùa của làng tôi”, rồi cứ ôm ghì lại để quản lý chặt chẽ, kiểm soát nghiêm minh với những nội quy điều lệ khô cứng và lạnh lùng như của đời sống tục phàm. Xin hãy thành tâm thành tín cúng dường cả ngôi chùa lên Giáo Hội, Tỉnh Hội, để vào một ngày đẹp trời thuận duyên thuận pháp sẽ có một vị Tăng hoặc Ni đạo hạnh uy nghi được bổ nhiệm về “Trú Pháp Vương Gia, Trì Như Lai Tạng”, chứ cứ giữ hoài tình trạng “Nhị Bảo” thì chướng quá, không được viên toàn trang nghiêm.

        Cứ đồng tâm đồng lực mà Cúng Dường Tam Bảo cả một chốn thiền tự tịnh tu đi, chuyện còn lại là của Tỉnh Hội, thông qua Giáo Hội.

       Tôi còn nhớ, di nguyện của cố Ni trưởng Thích Nữ Tâm Hải, pháp hiệu Chánh Lượng, tổ khai sơn lập tự Chùa Hang Hải Ấn là “cúng dường toàn bộ ngôi  tự viện” này lên Tỉnh Hội Phật Giáo Khánh Hòa. Đã là di nguyện của bổn sư truyền giới, nên chư Ni pháp tử đã y giáo phụng hành, không một lời than phiền kêu ca. Sau đó, ngay trong tang lễ trang nghiêm của Ni Trưởng, khi ban đạo từ, cố Đại lão Hòa thượng Thích Trí Nghiêm đã nhắc lại di nguyện của Ni Trưởng, rồi quyết định ngay và luôn rằng Tỉnh Giáo Hội  chấp thuận và ghi nhận sự phát tâm cao cả để giác linh vị khai sơn lập tự được thỏa nguyện, nhưng Chùa Hang Hải Ấn được  trao trả về cho Ni chúng trong môn phong gìn giữ, duy trì thờ phụng. Từ đó đến nay, chư Ni môn đồ pháp quyến của cố Ni Trưởng đã đảm nhận trú trì, trùng tu ngôi Tam Bảo ngày càng khang trang tráng lệ, phát triển tông môn, xứng đáng là hàng hậu duệ  truyền đăng tục diệm phổ độ chúng sinh.

        Nam mô Tam Bảo chứng minh!

 

Tâm Không – Vĩnh Hữu

       

Cúng Dường Tam Bảo-3Cúng Dường Tam Bảo-2

***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/09/2015(Xem: 31225)
Nói đến giáo lý Phật giáo là nói đến chữ Tâm. Ngay sau khi thành đạo, đầu tiên đức Phật thuyết về tâm (kinh Hoa Nghiêm), rồi đến khi sắp nhập Niết-bàn, Phật cũng đã dặn dò hàng đệ tử phải chế ngự tâm (kinh Đại Bát Niết Bàn, kinh Di Giáo). Phật pháp lấy tâm làm gốc. Có thể nói mà không sợ lầm lẫn, tất cả những điều đức Thế Tôn đã dạy, được hai phái Tiểu thừa, Đại thừa kết tập lại trong Tam tạng, đều nói đến chữ “tâm”. Đệ tử của Phật, thực hành theo những gì đức Phật đã giáo hóa, cho dù tu học theo tông phái, pháp môn nào, cũng không ngoài bốn chữ: “tu tâm dưỡng tánh”. Vậy tìm hiểu chữ tâm cho thấu đáo, khảo sát, thẩm cứu, thường xuyên quán chiếu về tâm, trộm nghĩ đó cũng là điều lý thú và hết sức cần thiết đối với hành giả, đấy chứ.
01/09/2015(Xem: 11501)
Khi ở trong ngôi nhà Nhật, sống với người Nhật trên đất nước Nhật và, được chủ nhà mời đi tắm, khách mới ngỡ ngàng nhận ra: Người Nhật không chỉ có “cung đạo”, “kiếm đạo”, “trà đạo”, “võ sĩ đạo”…, mà còn có “tắm đạo”! Cơm chiều xong khách được chủ nhà trao cho một cái túi vải lớn hơn bàn tay, thêu hoa văn xinh xắn, đầu túi có dây gút, bên trong có cái khăn tay, tuýp kem đánh răng nhỏ, bàn chải và một hộp bằng đầu ngón tay cái đựng chút chất dẻo màu hồng. Chủ nhà còn trao tận tay khách bộ Yukata (giống Kymono nhưng mỏng hơn dành mặc mùa Hè), hướng dẫn cách mặc, rồi giúp khách bới tóc gọn gàng. Nhìn mình tươm tất trong gương, khách thưa: “Chúng ta đi tiếp khách à?”. Chủ thân thiện: “Hây, mời khách đi tắm tập thể ạ.”. Điếng hồn chưa!
28/08/2015(Xem: 19500)
Con đường của Đức Phật là con đường xuất thế, từ bỏ mọi ham muốn và quyền lợi thế tục. Vì vậy, người ta ngạc nhiên khi thấy những Phật Tử thuần thành, nhất là giới xuất gia, lấy lập trường trên những vấn đề chính trị. Ngày 14 tháng Năm vừa qua, một số các vị lãnh đạo Phật giáo ở Mỹ, trong đó có vị Trưởng lão đáng kính, Thầy Bodhi, đã có một buổi họp ở Nhà Trắng để thảo luận những vấn đề quan trọng, khẩn cấp và hiện đại, trong đó có vấn đề thay đổi khí hậu. Sự kiện này đã gây ra một số phẫn nộ trên mạng; thật ra đây không phải là việc khó làm. Một số lập luận rằng tu sĩ Phật Giáo phải hoàn toàn tránh xa lãnh vực chính trị. Tuy nhiên, việc tăng sĩ tham gia vào chính trị không có gì là khác thường. Ở Thái Lan, có một đạo luật dành cho Tăng đòan. Tăng sĩ nước này đã từng tham gia các cuộc biểu tình trên đường phố, đấu tranh cho quyền lợi của mình. Dường như không có trường hợp tăng sĩ Thái Lan biểu tình đấu tranh cho quyền lợi của bất cứ ai khác .
21/08/2015(Xem: 14239)
Chùa Đa Bảo an vị trên ngọn Núi Cô Tiên, thuộc khóm Đường Đệ, phường Vĩnh Hòa, phía Bắc thành phố Nha Trang, được xây dựng vào năm 1996, do Đại đức Thích Giác Mai trụ trì. Những năm trước đây, vùng núi này đìu hiu quạnh quẽ, đường xá đi lại vô cùng gian nan khăn khó, nên rất ít ai được biết đến một tịnh thất đơn sơ mộc mạc hiện hữu trên ngọn núi cao dốc đứng này..
15/08/2015(Xem: 15726)
Đây là cuốn sách thứ 4 của cư sỹ sau 3 cuốn trước “Bài học từ người quét rác”, “Tâm từ tâm”, “Hạnh phúc thật giản đơn”. Cuốn sách là những trải nghiệm thật trong cuộc sống và công việc của ông.Mong rằng mỗi bài viết trong cuốn sách này giúp bạn đọc nhận ra gì đó mới mẻ, có thể là chiếc gương để soi lại chính mình.Và biết đâu ngộ ra được một chân ý cũng nên.Xin trân trọng giới thiệu lời mở đầu của chính tác giả cho cuốn sách mới xuất bản này.
30/07/2015(Xem: 13530)
Lúc hồi còn học ở Thừa Thiên, Các ôn Trưởng Lão thường dạy các Thầy các chú không nên ham biết mật ngữ trong chú nói gì mà cứ nghiệm hiểu đề danh của “Chú” là biết hết cả rồi. Chú tâm mà thọ trì do Tâm cảm tha thiết là Ứng quả rõ ràng. Dịch ra rồi, tất cả mầu nhiệm sẽ biến mất hết. Thú thật lời dạy chí thiết đó, chúng tôi tuy không dám không tin, nhưng lòng vẫn còn muốn khám phá ! Điều hiểu tất đã hiểu, vì ngay nơi đề danh như : Bạt Nhứt Thiết Nghiệp Chướng Căn Bản Đắt Sanh Tịnh Độ Đà La Ni”. Đề Danh qúa rõ, “Nhổ bỏ hết cội gốc phiền não chướng nghiệp tất sanh về Tịnh Độ” Gọi tắt là Vãng Sanh Tịnh Độ Thần Chú.
29/07/2015(Xem: 13745)
.. Phần lớn những cuộc tranh chấp ở đời thường xoay quanh ''những chiếc ghế ''. Lúc đầu, ghế tượng trưng cho chức vụ, chức năng. Dần dần, nó tượng trưng cho chức quyền, chức tước. Ai cũng thích ghế cao và bảo vệ ghế của mình. Con người vẫn bị ám ảnh bởi những chiếc ghế. Chiếu trên, chiếu dưới chẳng phải là chuyện xưa ở đình làng. Ngày nay vẫn có những người cố chiếm cho bằng được chiếc ghế cao để ung dung hưởng thụ hoặc vênh váo với đời.
27/07/2015(Xem: 11327)
Hãy nói về những kẻ không nhà, đứng nơi đầu đường, ngủ nơi góc phố. Lo toan không? khổ đau không? – Khó ai biết; chỉ thấy khi ngửa tay xin ăn thì gương mặt phải lộ ra vẻ thảm thương, tội nghiệp; và khi ngồi co ro nơi ghế đá công viên, hay dưới gầm cầu, thì cả thân người, cả thân phận, như bị gánh nặng của trời cao phủ xuống, nén xuống, tưởng chừng không bao giờ có thể vươn mình lên được.
26/07/2015(Xem: 12336)
Tôi bước xuống sân bay Cần Thơ vào một chiều nắng đẹp. Tôi ít có dịp dùng sân bay ở quê nhà vì các chuyến bay quốc tế tôi thường về Tân Sơn Nhất và ở đây không có chuyến bay kết nối đến Cần Thơ. Ấn tượng đầu tiên là sân bay sạch sẽ, dịch vụ tốt, nhân viên thân thiện, wifi miễn phí chạy êm ru. Tôi đặc biệt thích không gian mở với tầm nhìn phóng ra vườn cây xanh mướt phía ngoài. Sân bay nhỏ nhưng tươm tất, có thể nói là sạch nhất trong số những sân bay mà tôi từng biết ở Việt Nam, và cả ở các sân bay quốc tế trong khu vực Đông Nam Á. Cho điểm 10 dịch vụ cũng không phải là quá hào phóng cho một sân bay địa phương như ở đây.
24/07/2015(Xem: 16671)
Sau khi tìm thấy chú chó bị dán băng keo bịt mõm tại huyện Ba Tri, Bến Tre vào tối 22/7, đoàn cứu trợ từ Sài Gòn đã tức tốc chạy về Bến Tre để chữa trị cho chú chó. Trong quá trình gỡ băng keo ra khỏi mõm chó, nhiều người đã xót xa và bật khóc nức nở.