Cầu Pháp

06/10/202018:19(Xem: 7580)
Cầu Pháp

CẦU PHÁP
Cầu Pháp

         Khi đã trải qua những cuộc đua tranh đấu đá đầy hứng khởi và háo hức đến nỗi tưởng là không bao giờ mệt mỏi chán nhàm suốt một quãng đời cầm bút nắm cọ vung văng tung tác thì bất chợt một khoảnh khắc đất trời như bất động với một màn sương mờ u ám giăng trùm rồi ngay sau đó bừng lên sáng lòa và chao nghiêng cùng hàng trăm tinh tú nhảy múa theo nhịp điệu thật dịu dàng mà vô cùng trật tự trong bài bản bình an.


       Khi một ngày đó nhàn nhã ung dung đột nhiên cúi gục đầu để đôi mắt nhìn ngay dưới chân mình đang lúc nhúc lổn ngổn những gì được cho là thành công kỳ tích sặc mùi danh thơm lộc béo qua bao năm tháng đã thay hình đổi dạng trở thành rác rến hôi tanh vô nghĩa thì bất chợt dòng trôi cuồn cuộn ồn ã ì ầm trước mắt bỗng dưng như ngừng chuyển lắng đọng khoe bày một cảnh sắc lạ lùng với vật nổi sao chìm lềnh bềnh nhớp nhúa rồi khô queo đặc quánh lại dưới cái nắng vàng vọt dịu hiền hắt xuống từ không trung mênh mang vô tận...


       Khi đang đắm chìm vào những giây phút hồi tưởng dài dằng dặc với những cuộc khai quật bới bươi rất ư là hăm hở đầy tự mãn để hai bàn tay thô nhám sần sùi bốc hốt từng bụm từng nắm chữ nghĩa ngôn từ hoa mỹ trộn thô tục trong các thùng bồ lu chậu dung chứa kiến thức đã nhặt nhạnh lượm lặt nhồi nhét được trong suốt thời gian hành tẩu giang hồ thì bất chợt một tiếng chuông đồng ở tận đâu đó ngân vang truyền về rúng động địa thiên để đánh thức tâm thức đang ngủ vùi bật dậy mà bàng hoàng phải hươ tay trong vô vọng chộp níu lại những con chữ dòng thơ và cả âm thanh nhịp vần nối tiếp nhau tung bay theo cơn gió lộng đi thật xa tứ tán muôn phương chỉ chừa lại một trang giấy trắng trinh nguyên không lưu mảy may vết mực.

       Đó chính là những khi kẻ phàm phu tục tử bỗng nhận ra mình bao năm qua là một đứa hoang đàng xấc xược với vị thế của một con ếch ngồi dưới đáy giếng nhìn vòm trời chỉ tròn vo nhỏ nhắn mà hóng nắng ngóng mưa để rồi chộp lấy cơ hội thuận duyên mà nhảy vọt lên trên ngọn dừa cao ngất nga ngất nghểu rồi nhìn xuống dưới mắt không người thật ngạo mạn kiêu căng nhưng thực chất chỉ là một giấc mơ dài huyễn ảo chông chênh lắt lẻo không chút bình an và giá trị gì giữa cuộc chơi nhân thế sòng phẳng trả vay.

      Đó cũng chính là những giây phút chiêm nghiệm cuộc sống lẫn thúc liễm thân tâm nghiêm túc nhất nhất cho kẻ hậu sinh ít học giữa cái học bao la vô bờ nay phải đứng dậy thở dài thõng thượt cùng lúc với hai tay buông xuôi thả bỏ dần dần những món vật được nắm giữ mà bao lâu nay được dán nhãn gắn mác "là của mình" ngay trên nẻo lộ vừa phẳng phiu vừa gồ ghề để bắt đầu cuộc hành trình quay về với hướng đi lên và chỉ đi lên đến những nơi chốn thanh cao đầy dị thảo kỳ hoa tỏa ướp hương thơm cho pháp thể muôn vạn cao nhân mà cầu được giáo truyền phương pháp chuyển hóa nghiệp duyên của một kiếp còn đang trôi lăn thoi thóp từng ngày giữa dòng đời đảo điên ác dữ áp đảo thiện hiền…

        Đó cũng chính là những giờ phút thảnh thơi thư thả sau khi trút bỏ ra sau lưng những toan tính âu lo đầy phiền não của đời thường cứ hoài bám đeo gọi réo lặp đi lặp lại như điệp khúc đơn điệu chán chường để dành hết thời giờ cho những bước chân tập tễnh e dè vào ra lên xuống chốn tịnh yên đạo hạnh hằng ngày đều đặn cơm chay thanh đạm và tiếng kinh chú án om hòa cùng âm thanh chuông mõ dặt dìu dìu dắt cho sinh linh thuận duyên quay trở về lỗi nẻo thanh thoát mà vững tin ôm lấy niềm hi vọng hướng đến một ngày mai an lành tươi sáng giữa dòng chảy vô thường.

       Nam mô Cầu Sám Hối Bồ Tát Ma Ha Tát!

Tâm Không – Vĩnh Hữu

 




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2025(Xem: 4562)
Khi nào bạn thấy tâm và cảnh vốn là không, bạn sẽ thấy bất kỳ nơi nào cũng là Niết Bản. Lời dạy đó là từ một bài thơ của Thiền sư Tuệ Trung Thượng Sĩ (1230-1291) khi ngài dạy ý chỉ Thiền tông cho vua Trần Nhân Tông. Lời dạy đó cũng là đúc kết từ nhiều Kinh khác nhau do Đức Phật truyền dạy.
10/02/2025(Xem: 7735)
Trong tạng kinh Nikàya (Pali), cụ thể là Kinh Tương Ưng Bộ Samyutta Nikàya, Tương Ưng Nhân Duyên, những gì Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật chứng ngộ, thấy biết như thật tương ưng với những gì chư Phật quá khứ đã chứng ngộ và thấy biết như vậy. Thế Tôn gọi đó là TÙY TRÍ (Tùy trí chư Phật quá khứ: thấy biết giống như chư Phật quá khứ đã thấy, đã chứng ngộ). Đấng Thiện Thệ cho rằng những ai Tùy Trí như vậy sẽ có Pháp Trí (tức là Pháp Trí như vậy do Tùy Trí Chư Như Lai mà có, nên tràn đầy ánh quang minh hay Pháp Quang).
06/02/2025(Xem: 9976)
XUÂN VÀ CON ĐƯỜNG CỦA BỒ TÁT ĐI Pháp thoại Hòa thượng Thích Thái Hòa giảng cho Phật tử ngày mùng 2 tết Giáp Thìn, tại Tịnh Nhân Thiền đường, Tự viện Phước Duyên - Huế Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam mô Đương Lai Hạ Sanh Từ Thị Di Lặc Tôn Phật.
05/02/2025(Xem: 7189)
Trời xuân ấm vạn nẻo đường Đất xuân ấm giữa vô thường thế gian; Non xuân đứng giữa núi ngàn, Nước xuân chảy giữa muôn vàn điệu ru;
05/02/2025(Xem: 6697)
Trong cuộc sống chúng ta thường lẫn lộn giữa thực tế và ước mơ, thế nhưng ước mơ cũng có thể giúp chúng ta nhìn vào thực tế một cách thực tế hơn, hoặc ngược lại thì thực tế đôi khi cũng có thể khơi động và làm sống lại các ước mơ của mình trong quá khứ. Câu chuyện mà tôi sắp thuật lại dưới đây nêu lên các ước mơ của một người mẹ hiện lên với mình như một sự thực, và các ước mơ của một người con mãi mãi vẫn là ước mơ.
05/02/2025(Xem: 7192)
NẾN VU LAN THẮP SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong truyền thống Phật giáo, lễ Vu lan là ngọn nến hiếu hạnh thắp sáng giữa đời thường để cho ai có mắt thì được thấy, có trí thì được sáng tỏ, có tâm thì cảm và có tình, thì tình thêm sáng đẹp, rộng và sâu.
05/02/2025(Xem: 9017)
CÁC PHÂN KHOA PHẬT GIÁO Tôi viết bài này, xin chia sẻ đến những ai muốn quan tâm đến lãnh vực giáo dục trong Phật giáo, nhưng chưa có điều kiện để nghiên cứu.
04/02/2025(Xem: 4508)
Có một bài thơ khó hiểu trong Thiền Tông. Bài thơ có tên là Ngũ Vị, có khi gọi là Động Sơn Ngũ Vị, và có khi gọi là Ngũ Vị Quân Thần. Bài thơ khó hiểu phần vì dùng nhiều chữ xưa cổ, nhiều hình ảnh thi vị, và vì chỉ cho một số chặng đường tu học trong Thiền Tông. Bài này sẽ tham khảo nhiều giải thích để làm sáng tỏ bài thơ này.
03/02/2025(Xem: 5734)
Đầu Xuân nghe nhạc phẩm "Xuân nầy con không về" do con mình từ xa gửi về, gợi nhớ lại những năm tháng lao lý. Lần đầu tiên trong đời vào nằm trong nhà lao ở vùng hiu quạnh nơi rừng xanh xa lạ. Một cuộc đời tù mà không có tội trong buổi giao thời của đất nước sang trang. 30 năm làm tu sĩ, trãi qua nhiều Tỉnh thành, từ thôn quê đến phố thị, qua bao mùa Xuân trên đất nước chiến chinh, cũng bao lần nghe nhạc Xuân, kể cả nhạc phẩm "Xuân nầy con không về", thế mà lòng không khỏi xúc động khi nghe văng vẳng giữa đêm khuya, từ nhà dân, có lẽ xa lắm, vọng lại.