Nghiệp báo Phi thời

15/09/202013:55(Xem: 9893)
Nghiệp báo Phi thời

hoa cuc (25)

Nghiệp báo Phi thời

 

"Phi thời": không hợp thời.

 

Trong thực tế, có trường hợp người thiện gặp ác báo, và ngược lại người ác lại gặp thiện báo - điều nầy làm cho một số người sanh ra nghi ngờ sự công bình của luật nhơn quả. Thật ra, họ phải hiểu rằng luật nhơn quả hoạt động xuyên qua nhiều kiếp người, nên đôi khi thấy có vẻ nghịch lý. Đó là vì việc thiện đời nầy có khi không đủ để bù trừ việc ác trong quá khứ, nên quả ác vẫn tới, nhưng nhẹ hơn - ngược lại việc ác đời nầy không đủ để triệt tiêu việc lành trong quá khứ nên quả thiện vẫn hiện ra, tuy bị suy giảm.

 

Có lần Đức Phật hỏi ngài A-nan: "Một số ngưới suốt đời hành thiện nhưng khi chết lại bị đọa địa ngục; trái lại có người suốt đời làm ác nhưng khi chết lại được sanh cõi trời. Con có biết lý do tại sao không?" Ngài A-nan trả lời: "Bậc đại sư tôn quý, xin Ngài hãy giải thích lý do cho chúng con". Đức Phật bảo: "Người lành bị đọa địa ngục là vì việc thiện đời nầy chưa kết trái trong khi ác báo từ đời trước đã trổ quả. Ngược lại người ác được sanh thiên là vì việc ác đời nầy chưa kết trái trong khi quả thiện từ đời trước đã chín muồi. Thiện nghiệp và ác nghiệp ảnh hưởng lẫn nhau trong nhiều đời, trước khi chúng trổ quả. Cũng như món nợ nào quan trọng phải được trả trước. Do đó, người tu hành phải siêng năng thường ngày, không được lơ là hay biếng nhác."

 

Người tu thường phải đối mặt với ba chướng ngại: chướng ngại do nhiễm ô, chướng ngại do nghiệp xấu và chướng ngại do quả báo - trong đó chướng ngại do nghiệp là nguy hiểm nhất. Tuy nhiên, khi y mới bắt đầu tu thì thường không có gì xảy ra, nhưng khi càng tu thì càng gặp nhiều chướng ngại. Đó là bởi vì đa số chúng ta, sống trong thời Mạt pháp nầy, có rất nhiều nghiệp chướng - nếu không thì chúng ta đã sanh vào thời Tượng pháp hay Chánh pháp rồi. Tuy nhiên, không phải vì tu hành nên làm cho chướng ngại nổi lên - mà bởi vì có hiện tượng gọi là "Chuyển nghiệp": nghiệp nặng biến thành nghiệp nhẹ, nghiệp tương lai trở thành nghiệp hiện đời (cho trả nợ sớm hơn), Giả sử như ta có 10 phần nghiệp ác, do tu hành nên giảm được 7, chỉ còn có 3. Và thay vì sẽ phải trả nghiệp đó (10 phần) trong tương lai, nhờ tu hành nên chỉ phải trả nghiệp nhẹ (3 phần) trong hiện đời - nhờ đó mà ta có thể sớm được giải thoát. Thí dụ như Đại luận sư Giới Hiền trong một kiếp trước là vị quốc vương đã gây nhiều cuộc chiến tranh để chinh phục các nước láng giềng. Do nghiệp sát sanh quá nặng, ngài sẽ phải đọa địa ngục khi thiện báo làm người kiếp nầy chấm dứt. Tuy nhiên, nhờ Đại sư tinh tấn tu hành và hoằng truyền Chánh pháp, nên nghiệp ác địa ngục chuyển thành những cơn động kinh hằng ngày, làm cho Đại sư cảm thấy như bị nhiều đao thương đâm chém vào cơ thể. Sự đau đớn kinh hoàng nầy kéo dài đến hai năm, trước khi chấm dứt. Xem thêm "Giới Hiền luận sư."

 

Thích Phước Thiệt trích mục “Nghiệp báo Phi thời”, Từ điển Phật học Thích Phước Thiệt,
Trang nhà Quảng Đức.


***
Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2025(Xem: 4653)
Khi nào bạn thấy tâm và cảnh vốn là không, bạn sẽ thấy bất kỳ nơi nào cũng là Niết Bản. Lời dạy đó là từ một bài thơ của Thiền sư Tuệ Trung Thượng Sĩ (1230-1291) khi ngài dạy ý chỉ Thiền tông cho vua Trần Nhân Tông. Lời dạy đó cũng là đúc kết từ nhiều Kinh khác nhau do Đức Phật truyền dạy.
10/02/2025(Xem: 7815)
Trong tạng kinh Nikàya (Pali), cụ thể là Kinh Tương Ưng Bộ Samyutta Nikàya, Tương Ưng Nhân Duyên, những gì Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật chứng ngộ, thấy biết như thật tương ưng với những gì chư Phật quá khứ đã chứng ngộ và thấy biết như vậy. Thế Tôn gọi đó là TÙY TRÍ (Tùy trí chư Phật quá khứ: thấy biết giống như chư Phật quá khứ đã thấy, đã chứng ngộ). Đấng Thiện Thệ cho rằng những ai Tùy Trí như vậy sẽ có Pháp Trí (tức là Pháp Trí như vậy do Tùy Trí Chư Như Lai mà có, nên tràn đầy ánh quang minh hay Pháp Quang).
06/02/2025(Xem: 10192)
XUÂN VÀ CON ĐƯỜNG CỦA BỒ TÁT ĐI Pháp thoại Hòa thượng Thích Thái Hòa giảng cho Phật tử ngày mùng 2 tết Giáp Thìn, tại Tịnh Nhân Thiền đường, Tự viện Phước Duyên - Huế Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam mô Đương Lai Hạ Sanh Từ Thị Di Lặc Tôn Phật.
05/02/2025(Xem: 7876)
Trời xuân ấm vạn nẻo đường Đất xuân ấm giữa vô thường thế gian; Non xuân đứng giữa núi ngàn, Nước xuân chảy giữa muôn vàn điệu ru;
05/02/2025(Xem: 6785)
Trong cuộc sống chúng ta thường lẫn lộn giữa thực tế và ước mơ, thế nhưng ước mơ cũng có thể giúp chúng ta nhìn vào thực tế một cách thực tế hơn, hoặc ngược lại thì thực tế đôi khi cũng có thể khơi động và làm sống lại các ước mơ của mình trong quá khứ. Câu chuyện mà tôi sắp thuật lại dưới đây nêu lên các ước mơ của một người mẹ hiện lên với mình như một sự thực, và các ước mơ của một người con mãi mãi vẫn là ước mơ.
05/02/2025(Xem: 7851)
NẾN VU LAN THẮP SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong truyền thống Phật giáo, lễ Vu lan là ngọn nến hiếu hạnh thắp sáng giữa đời thường để cho ai có mắt thì được thấy, có trí thì được sáng tỏ, có tâm thì cảm và có tình, thì tình thêm sáng đẹp, rộng và sâu.
05/02/2025(Xem: 9179)
CÁC PHÂN KHOA PHẬT GIÁO Tôi viết bài này, xin chia sẻ đến những ai muốn quan tâm đến lãnh vực giáo dục trong Phật giáo, nhưng chưa có điều kiện để nghiên cứu.
04/02/2025(Xem: 4576)
Có một bài thơ khó hiểu trong Thiền Tông. Bài thơ có tên là Ngũ Vị, có khi gọi là Động Sơn Ngũ Vị, và có khi gọi là Ngũ Vị Quân Thần. Bài thơ khó hiểu phần vì dùng nhiều chữ xưa cổ, nhiều hình ảnh thi vị, và vì chỉ cho một số chặng đường tu học trong Thiền Tông. Bài này sẽ tham khảo nhiều giải thích để làm sáng tỏ bài thơ này.
03/02/2025(Xem: 5938)
Đầu Xuân nghe nhạc phẩm "Xuân nầy con không về" do con mình từ xa gửi về, gợi nhớ lại những năm tháng lao lý. Lần đầu tiên trong đời vào nằm trong nhà lao ở vùng hiu quạnh nơi rừng xanh xa lạ. Một cuộc đời tù mà không có tội trong buổi giao thời của đất nước sang trang. 30 năm làm tu sĩ, trãi qua nhiều Tỉnh thành, từ thôn quê đến phố thị, qua bao mùa Xuân trên đất nước chiến chinh, cũng bao lần nghe nhạc Xuân, kể cả nhạc phẩm "Xuân nầy con không về", thế mà lòng không khỏi xúc động khi nghe văng vẳng giữa đêm khuya, từ nhà dân, có lẽ xa lắm, vọng lại.