Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Phiếm Luận Về... Bị Chọc Cười

05/09/202014:54(Xem: 6156)
Phiếm Luận Về... Bị Chọc Cười
PHIẾM LUẬN VỀ... BỊ CHỌC CƯỜI
         Trước, lúc mà Cạp mỗ ngẫu hứng chĩa một ngón tay vào ngoáy rốn pho tượng ngài Bố Đại Hòa Thượng (được cho là hóa thân của đức Di Lặc Tôn Phật) ở một ngôi chùa miền quê thanh vắng, để cho người bạn chụp ảnh lưu niệm, xem lại ngay trên máy, liền bật cười và quất ngay mấy câu lục bát:
Ta cười suốt tháng quanh năm
Cười ba vạn kiếp số hằng hà sa
Cù léc rốn, xức cù là?
Dụng công chi rứa bởi ta vốn cười!
Phiếm Luận Về-1
         Ngài vốn đã cười bất tận bất tử bất đình bất cùng rồi, mà mình còn tốn công bỏ sức cù léc chi nữa? Mình không sờ đụng vào, ngài cũng đã và đang và sẽ còn cười dài dài kia mà. Thấy có phải là vô duyên không?! Quá dzô dziên!
         Vậy nên, hôm nay Cạp mỗ chỉ ngứa miệng ngứa bút mà nói chuyện phiếm về cái sự mình bị chọc cho cười. Bị chọc cho cười, đó là do mình đang buồn, đang không vui không buồn, hoặc đang không cười, nên mới gọi là chọc. Chứ mình đang cười ha hả, cười hô hố, cười khằng khặc rồi thì ai còn dzô duyên chọc nữa làm chi?
         Người ở cái thế đang không cười, mà bị người khác chọc cho cười, sẽ rơi vào các trạng thái: mắc cười, buồn cười, nực cười và tức cười.
       - Mắc cười, là mình đang buồn nghĩ gì đó nên không cười, mà người khác nói gì đó, mần gì đó làm cho mình muốn cười, muốn thôi, chứ nở hay bật nụ cười lên cũng không nổi, nó mắc kẹt lại, dính lại ở cái chỗ nó dừng, hoặc nó định trồi lên mà tụt xuống lại, nó muốn ào ra mà lại thụt vô trong đâu đó mất tiêu luôn.
       Hồi nọ, Cạp mỗ còn rúc trong căn nhà cũ ở hẻm phố trung tâm, do lười chạy xe đi xa hơn một khúc, nên cứ lết chân ra một tiệm thuốc Tây ở ngoài mặt tiền đại lộ gần nhà mà mua thuốc mỗi khi trong nhà có người ho hen cảm sốt, đau bụng đau đầu thông thường, mặc dù biết cái tiệm thuốc này nổi tiếng là "bán mắc như quỷ". Mua riết thành quen, quen với chị dược sĩ chủ tiệm, không chỉ quen mặt mà còn quen nghe chị ta "tám" chuyện... đi chùa nữa. Bẳng đi một thời gian chừng  hai, ba tháng sau, Cạp mỗ mới từ nhà đi ra tiệm mua thuốc đau bao tử, lúc đó đang rêm đau quá, phải uống Phosphalugel cầm ngay thôi. Mới thấy mặt Cạp mỗ bước vô tiệm, đứng bên quầy, chị dược sĩ reo lên:
        "Ối trời ơi... sao lâu rồi chẳng ra mua thuốc?"
        Nghe hỏi một câu quá dzô dziên mà mình... nghẹn họng, muốn cười mà cười không nổi, đơ cả cái mặt, và quên cả cơn đau dạ bao dày tử luôn. Mắc cười ghê!
       - Buồn cười, là mình đang buồn mà cũng ráng cười, cũng hé môi hở răng nở được nụ cười, tuy không toe toét, không bật lên âm thanh, nhưng cũng là... đã cười. Mới sáng nay, lúc mở cái bóp da xẹp lép ra để rút tiền mua thuốc lá, Cạp mỗ thấy một mảnh giấy nhỏ xếp đôi nằm xen giữa CMND và bằng lái xe, rút mở ra xem thử, ui ui... "Coupon khuyến mãi đặc biệt" của Pharmacity, tiệm thuốc Tây mới khai trương hồi giữa tháng 8 mà Cạp mỗ đã vô tình chui đầu vô mua chai gel rửa tay sát khuẩn với khăn giấy ướt, cốm bổ cho trẻ em (cho cháu ngoại cưng đó mà!). Xếp bỏ vô bóp rồi quên béng luôn rồi. Phiếu giảm giá trị giá 30.000 đồng. Giá trị đến ngày... 30/8/2020. Hây dà... bữa nay đã là ngày 04/9 rồi, hết hạn khuyến mãi rồi, uổng ghê, tiếc ghê trời, bữa đó đến giờ trong nhà chẳng có ai bịnh gì để mình đi mua thuốc. Buồn cười quá đi thôi!
      - Nực cười, là lúc mình đang sẵn cảm thấy nóng nảy nực nội, không thoải mái thư thái, mà có chuyện gì đó, ai đó chọc cho mình... cười. Thường thì là nhìn thấy, nghe thấy những chuyện tréo ngoe éo le, chướng tai gai mắt, nên mình không nhịn được cười. Thí dụ như: 
"Nực cười châu chấu đá xe
Tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe nghiêng!"
hay trong Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du:
 "Dại chi chẳng giữ lấy nền
Tốt chi mà rước tiếng ghen vào mình?
Lại còn bưng bít giấu quanh
Làm chi những thói trẻ ranh nực cười!"
  
        - Tức cười, là mình tức giận, tức tối, tức rực, tức tức... mà cười. Phải vậy không ta?Phải hay không cứ đọc tiếp rồi tính.
        Mới năm não năm nào, chuyện một vị đại đức ở chùa Từ Tôn Hòn Đỏ bị "lộ" một clip sex động trời động đất, động rung cả các trang mạng. Háo hức hớn hở, một chị phóng viên báo liền chụp giựt đăng ngay lên trang báo tỉnh nhà online, làm thiên hạ độc giả bị giựt cơ giựt gân tưng tưng tứng tứng... Nhưng ngay sau đó, Tỉnh Hội Phật Giáo gửi điiện khẩn khiếu nại vì tin đưa chưa được kiểm chứng, chưa rõ thực hư, có khả năng là vu khống, là mưu đồ phỉ báng làm tổn thương đến Phật giáo. Ngay lập tức, các cấp trên đã xử lý đẹp, ngay và luôn, buộc chị phóng viên đó gỡ ngay tin bài có kèm clip xấu, nghe đâu phạt 20 triệu đồng, và treo bút 1-2 tháng gì đó. Cái tội thày lay nhanh nhảu, cựa tí là bưng bê thông tin của kẻ khác về, làm như mình là người phát hiện, tự mình thực hiện phóng sự nóng sốt để lập công vậy!Chuyện vỡ lỡ ra rùm beng khi nhân vật nữ trong clip sex đang ở hải ngoại xa xôi đã đâm đơn, nhờ luật sư kiện cái kẻ phát tán chuyện riêng tư bí mật phòng the của mình với người yêu, do cái anh người yêu đã lưu kỷ niệm rồi làm mất laptop hay điện thoại gì đó, lâu rồi Cạp mỗ không nhớ chính xác lắm, nên clip mới bị lộ ra ngoài. Còn chuyện anh người yêu bị cắt ghép cái đầu của ai đó không có tóc, nhìn giống như một sư tăng, thì người khởi kiện chưa cần tính đến vào lúc đó... Nghe biết chuyện mà... tức cười ghê! Tức vì mưu ma kế quỷ hại người quá ư là độc hiểm, cười vì có quá nhiều người ngây thơ ngu ngơ bị lừa gạt, bị làm mờ mắt, mờ cả lương tri, và nhất là những người thày lay nhanh nhảu làm bừa hùa ẩu. Câu chuyện này đáng lẽ ra là kinh nghiệm xương máu cho những người cầm bút viêt báo, đáng tiếc là nó không được trở thành kinh nghiệm để… rút!
      Gần sát rạt đây nhất, mấy ngày vừa qua, chuyện linh cốt ở chùa Kỳ Quang 2 ở Gò Vấp cũng đã làm rúng động các trang báo mạng, thông tin và hình ảnh tràn ngập trên FB, Zalo... Tức cười ghê. Ủa, sao tức cười? Thì tại Cạp mỗ đọc xem được tin nên tức giận, tức tối, tức rực... Ủa, tức mà sao cười được? Cười được là vì thấy nhiều anh hùng bàn phim ngồi một chỗ tham gia phát tán, bình luận, phán xét, chửi bới, nhục mạ người khác quá. Ghê!
     Có một vài người từng xưng và từng được xưng tụng là ký giả chuyên nghiệp, vậy mà cũng a dua nhảy vô lên tiếng, phán xét. Tức cười là mấy ký giả này cũng chỉ "nghe nói", "nghe thấy" đâu đâu đó đó trên "lưới mạng nhện" như thiên la địa võng, rồi cóp về, trích dẫn về dán lên tường của mình, đặng dễ bề thực hiện quyền tự do ăn nói, tự tiện phát ngôn.
      Tức cười nữa là chuyện nó đang diễn ra như vậy rồi, đang còn diễn tiếp như kia kia, chứ đâu có bị cho "chìm xuồng", mà chư vị anh hùng bàn phím lại cứ lo lắng sốt ruột share về, phát tán cho rộng ra thêm, trong khi Thành Hội Phật Giáo, chính quyền, cơ quan hữu trách và cả Giáo Hội Phật Giáo Trung Ương cũng đều quan tâm vào cuộc để xử lý theo đúng pháp luật và giới luật. Không phải là phần việc của mình, thậm chí còn không có cửa hở cho mình chen vào để bép xép, hãy ngồi yên mà theo dõi sát sao đi!
        Cạp mỗ còn thấy tức tức mà cười cho mấy vị ký giả chuyên nghiệp, tức tức vì thấy tiếc uổng cho phương danh kỳ cựu của họ, còn cười là vì thấy họ ngây ngô như mới vào nghề vậy. Phải chi tự mình phát hiện, tự mình đi điều tra, thực hiện một phóng sự để phục vụ bạn đọc, bênh vực lẽ phải, vạch trần xấu sai… thì mình có quyền đăng hay truyền tải phát tán cho bàn dân thiên hạ đọc xem để biết; đằng này, là thông tin của người khác, mình ngồi ở xa tuốt đầu này, biết gì trắng đen phải trái, biết gì đầu đuôi đúng sai… mà sao chép, mà trích dẫn, trích mà trích khúc giữa mới ác chứ, hỏi có đáng tức cười không nè? Nếu cứ tác nghiệp kiểu lơ tơ mơ như vậy, các vị ký giả đó sẽ mãi mãi là “ký giả”. Chừng nào mà chính mình thực hiện, thì mới nên… ký thiệt. Tức cười ghê!
        Tất cả các pháp đều đang diễn ra, nếu xét thấy sự việc không can dự gì đến mình, xin quý vị cứ ngồi yên giùm, lắng nghe để thấu hiểu, nhìn kỹ để rõ sự thật, và suy gẫm kỹ để giật mình biết mình là gì, và là ai giữa cái thế giới xô bồ hỗn độn này.
       Thôi nè, phiếm đàm gì mà dài quá chừng, ai đâu mà rảnh đọc, đọc rồi không biết sẽ buồn cười, mắc cười, tức cười, hay tức tức cười đây?
       Cạp mỗ buồn, mắc, tức và tức tức cười xong rồi, nay xin mở rộng cửa, banh rộng tường nhà ra, sẵn sàng tiếp đón bất cứ chư vị anh hùng bàn phím nào ghé vô bình luận, chấp nhận một cách hoan hỷ nếu quý vị nào muốn phản biện, tranh cãi về mấy cái trường hợp đáng cười do bị chọc trên.
         Còn chư vị nào đọc hết phiếm luận này mà không cười nổi một nụ hé răng, xin vui lòng alo cho Cạp mỗ qua messenger nóng, zalo nóng, Cạp mỗ hân hạnh đón tiếp. vinh dự được “tám”!
Vĩnh Bò Cạp
(Cựu thành viên Làng Cười Nha Trang)
Phiếm Luận Về-6Phiếm Luận Về-5Phiếm Luận Về-4Phiếm Luận Về-3Phiếm Luận Về-2
***
Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/03/2014(Xem: 9203)
Mặt trời lên ở phương Đông, giữa trưa ở tại đỉnh đầu rồi ngả dần về phương Tây và mất bóng. Ngày nào cũng theo chu trình đó mà đi. 21/3 mỗi năm, mặt trời ở thiên đỉnh xích đạo. Những tia sáng mặt trời chiếu vuông góc với tiếp tuyến bề mặt trái đất ở xích đạo. Sau đó nó di chuyển dần lên chí tuyến Bắc và ở thiên đỉnh chí tuyến Bắc vào ngày 22/6.
09/03/2014(Xem: 9685)
minh_hoa_quang_duc (160) Lòng tham bắt rễ từ sự mong muốn có được của mỗi con người. Nó là một nhu cầu thực tế bởi do nghiệp duyên quá khứ ràng buộc nên ta mới được sinh ra trên cõi đời này. Nghiệp thì có tốt, có xấu chứ không một chiều như nhiều người lầm tưởng. Một em bé vừa chào đời cất tiếng khóc oa oa vì muốn có sữa mẹ, khi nó đói khát thì khóc lên đòi vú mẹ, một thời gian sau nó còn biết nắm bầu vú bên kia để thỏa mãn sự muốn có của mình.
09/03/2014(Xem: 8293)
Trong cuộc sống của chúng ta cần phải có nhiều người biết nghĩ đến tình thương để sẵn sàng giúp đỡ, sẻ chia, bao dung người khác khi có việc cần thiết. Một người phụ nữ khi bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy 3 ông già đang ngồi phía trước hành lang của nhà mình. Người phụ nữ liền cung kính chào 3 cụ già và niềm nở mời các cụ vào nhà nghỉ để dùng trà nước.
09/03/2014(Xem: 10902)
Phật pháp có thể giúp chúng ta có sự hiểu biết chân chính về sự tốt xấu, phải quấy, đúng sai của cuộc sống. Con người thế gian thường có cái nhìn đối với đời sống không ngoài hai vấn đề là bi quan và lạc quan. Bi quan là sao? Bi là buồn chán, thương xót. Bi quan là quan niệm nhìn đời sống trên thế gian này
09/03/2014(Xem: 8064)
Do người ta đánh mất chính mình nên bị tham lam, ích kỷ, tham muốn quá đáng chi phối rồi sinh ra sân giận, thù hằn, ghét bỏ mà tìm cách giết hại lẫn nhau. Có một chú tiểu sau nhiều năm tu học ở chùa mới cung kính thưa hỏi hoà thượng: “Thưa sư phụ, con người ta sợ nhất cái gì?” Hoà thượng hỏi lại vị đệ tử: “Vậy theo con thì sợ nhất cái gì?” “Dạ thưa sư phụ, có phải là sự cô độc không ạ?” Hoà thượng lắc đầu: “Không đúng!” “Dạ thưa sư phụ, vậy là sự hiểu nhầm chăng?” - “Cũng không đúng!” - “Là sự tuyệt vọng?” - “Càng lại không đúng!”
09/03/2014(Xem: 7758)
Tại một lớp học nọ có tổ chức chương trình quà tặng cuộc sống nhằm hướng dẫn cho các em học sinh nâng cao trình độ hiểu biết trong đối nhân xử thế. Thầy giáo yêu cầu mỗi học sinh mang theo một túi ni lông sạch và một túi khoai tây đến lớp. Sau đó, chương trình được bắt đầu bằng một bài thực tập, mỗi em học sinh nếu không tha thứ lỗi lầm cho người nào đó thì hãy chọn ra một củ khoai tây viết tên người đó rồi bỏ nó vào túi ni lông. Vài ngày sau, nhiều em học sinh mang cả túi ni lông nặng trĩu.
09/03/2014(Xem: 30735)
Ajahn Chah sinh năm 1918 trong một ngôi làng phía Bắc Thái Lan. Ngài xuất gia sa di từ lúc còn nhỏ và trở thành một vị tỳ khưu năm hai mươi tuổi. Ngài theo truyền thống hành đầu đà của các sơn tăng trong nhiều năm; hằng ngày mang bát xin ăn, chuyên tâm hành thiền và đi khắp nơi để truyền bá giáo pháp. Ajahn Chah hành thiền dưới sự chỉ dẫn của nhiều thiền sư danh tiếng
07/03/2014(Xem: 10656)
Chúng tôi lên tham quan Golden Rock, một ngôi chùa tháp rất linh thiêng nằm trên một tảng đá vàng. Đoàn dự kiến 10h tối sẽ về khách sạn. Tuy nhiên, do cảnh quá đẹp, không khí linh thiêng, tinh thần tuyệt vời nên tận gần 24h đêm chúng tôi mới rời Golden Rock để về khách sạn.
01/03/2014(Xem: 11074)
Sau mấy ngày họp mặt tại Hamburg, 8 chị em chúng tôi kéo nhau về chùa Viên Giác, Hannover vào chiều ngày 15.02.2014 để dự lễ Rằm Tháng Giêng và lễ ra mắt sách "Những Cây Bút Nữ 2" theo chương trình của Hòa Thượng Phương Trượng đã ấn định. Chúng tôi được ĐĐ. Thích Hạnh Lý xếp cho 3 phòng ngủ đặc biệt ở Tây Đường. Sau chuyến hành trình với nhiều hành lý cồng kềnh, nên đêm đó 8 chị em chúng tôi đã tìm được một giấc ngủ bình an.
23/02/2014(Xem: 13377)
Tôi nói đến việc đạt đến đời sống hạnh phúc như thế nào trong phạm vi thế tục. Tôi thật vui mừng có cơ hội để nói chuyện với nhiều người ở đây. Trước tiên tôi muốn cảm ơn ban tổ chức cũng như ông thống đốc
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]