Từng ngày vui Đạo

16/10/201908:44(Xem: 8759)
Từng ngày vui Đạo



Phat ngoc thai lan (4)

Từng ngày vui Đạo 

 Còn nhớ trong kinh thường dạy " Ở nơi nào mà giáo lý Đức Phật chưa được truyền đến thì người ta cứ  tranh chấp nhau và không thể mở rộng tâm mình".

Dù cho anh em, cha mẹ có sống chung với nhau nhưng mỗi người đều sống tách biệt trong thâm tâm của mình . Họ luôn sống trong cô độc vì  họ không có ai để nương tựa ( niềm tin ) và luôn nghi kỵ lẫn nhau nhưng .....một khi Phật pháp truyền đến hết thảy họ đều có thể trở thành bè bạn hay một người thân đích thực và một người vốn cô đơn nay bổng trở nên hạnh phúc vì chung quanh có nhiều bạn tốt,  người thương tin yêu . 

Như vậy phải chăng "  Một người có niềm tin sâu sắc nơi tính cao thượng của Tam Bảo và sống một đời sống trong sạch , khi đối diện với mọi chướng ngại giông bão cuồng lưu của cuộc đời  sẽ không sợ hãi ?" 

Đức Thế Tôn nói rằng " Một người đã tu dưỡng được nhiều Đức hạnh và sống một đời chính trực không cần phải sợ hãi gì cả" .

Mấy ngày qua tin tức từ quê nhà VN , những chuyện tranh chấp nhà cửa ruộng đất của mấy đứa cháu tôi rồi thì lại nghe đến nhiều hậu quả khác sau đó như người này  thì huyết áp cao và người cháu khác phải vào nhà thương vì lo lắng rồi xỉu ....làm tôi cảm thấy chán nản  cho một kiếp người nếu như không được may mắn bước vào đường Đạo hay nói một cách rõ ràng là Phật Pháp . 

Hơn  thế nữa  chúng  ta có thể biểu hiện tỉnh thức, trí tuệ và thương yêu  qua chính mình.....còn đang suy nghĩ vu vơ  chợt  một vài ánh nắng hiu hắt còn sót lại khi hoàng hôn buông xuống xuyên qua song cửa ..một vài vần thơ trong đầu bổng hiện ra làm tôi chơi vơi ...miên man  nhớ  lại quá khứ   ....những ngày còn niên thiếu chưa biết gì về Đạo và đã có những lúc thật bồng bột sôi nổi nhất thời ...

Chiều níu nhẹ sợi nắng vàng hiu hắt 

Gợn chút buồn hoài niệm quá khứ xưa 

Không gian kia, phủ ngập những trận mưa 

Đã rửa sạch bụi nhiễm ô...mọi lối 

Bôn ba mãi ...tuổi đời nay cằn cỗi 

Dù chống chèo vững chãi giữa muôn trùng 

Còn lại gì ..ngoài trống vắng chập chùng 

Nhờ Phật pháp ...sống từng ngày vui Đạo 

Đây cõi trần gian ....mộng, huyễn, giả tạo 

Nên hững hờ ...nhìn tranh chấp hơn thua, 

Thắng bại gì ..cũng nếm đắng, cay, chua....

Đừng  tiêu phí tư lương ....khi cần đến ! 

Ai cũng một lần phải về ....đến bến

Hạnh phúc là khi ...thanh thản ung dung

Mở rộng trái tim ...ngôn ngữ khiêm cung

Bao người chờ đón  ...với nụ cười rạng rỡ !!!!

                            HH 

Và khi xem lại một bài viết cũ của danh tài Phạm công Thiện về lời nói sau cùng của  Einstein vào lúc cuối đời " Sự phân biệt giữa thời quá khứ, hiện tại , tương lai chỉ là một ảo tưởng ngoan cố " và đã giúp tôi nhớ lại vài câu chuyện nhân sinh gần đây khi lướt thoáng qua mạng   đã  thường gợi ý như sau : 

             * Một cuộc đời xứng đáng không phải là chỉ trải qua một cuộc sống bình an, tĩnh lặng mà chính là sự SÁNG TẠO MỘT CÁI GÌ ĐÓ TỐT ĐẸP HƠN .

Khi một người nỗ lực để trở thành một người tốt hơn do tu tập thì sự tận lực này là sự sáng tạo về điều tốt .Khi người ấy làm điều gì vì lợi ích của người khác thì đây là sự sáng tạo một tiêu chuẩn cao hơn của sự thiện lành 

            ** Sự sáng tạo chắc chắn sẽ mang theo nó nhiều đau khổ và khó khăn, tuy nhiên người ta sẽ nhận thấy cuộc  đời đáng sống hơn khi người ta nỗ lực vì điều gì thiện ( và người nỗ lực tích cực sẽ cảm thấy niềm vui sâu xa hơn trong đời người ) 

Đặc biệt nhất,  theo khoa học gần đây đã chứng minh rằng " Niềm hỷ lạc trong Tâm có thể chuyển hoá các chất hoá học trong thân một cách tích cực và tốt lành " 

Như vậy những yếu tố làm tăng cường sức khỏe được khởi động trong thân khi những chất kích thích tố làm hồi phục sức khỏe được tiết ra ( là kết quả của sự tập trung và chú ý về phẩm chất tâm linh của mình trong thời điểm lâm bịnh ) 

Và như thế việc khuyến khích một người đặt niềm tin vào Phật pháp khi gặp nghịch cảnh hoặc khi bước vào ngưỡng tuổi nào đó là một chuyện sáng tạo tốt đẹp cho mọi người ( theo thiển ý nhỏ bé của tôi) mà hiện nay những bậc xuất gia chân chính đang thực hiện .

Phật giáo không những chỉ dạy ta lý tưởng Vĩnh cữu và lớn lao của con người mà còn dạy lý tưởng của con người trong cuộc sống hằng ngày 

Cả hai lý tưởng đó đều là giáo lý rất sâu xa và thâm thuý

Đừng nghĩ rằng các sự việc không bao giờ xảy ra như chúng ta mong muốn .

Phải chăng chúng ta cần hình thành những lời nguyện trong suốt cuộc đời của ta .

Khi thực hành  để thành tựu ước nguyện như thế , ta khám phá giá trị của đời người và làm phong phú cuộc sống hằng ngày của ta 

Nếu chúng ta không ước nguyện bằng một thái độ thờ ơ và chúng ta cố gắng nỗ lực và kiên định quyết để thành tựu các ước nguyện ấy trong tâm thức với bất cứ giá nào và trong suốt một thời gian dài thì ước nguyện ấy cuối cùng sẽ được thành tựu . 

Và dù cho mình chỉ ước nguyện học được phần nào những lời dạy của Đức Phật trong biển Pháp mênh mông của Ngài thì ngày cuối đời hẳn sẽ vô cùng thanh thản 

" Một ước vọng tha thiết sẽ làm phát sinh năng lực lớn lao....." điều này chính tôi đã thực nghiệm và minh chứng được trong suốt nhiều năm qua và kính xin được chia sẻ cùng các bạn trong niềm vui của người học Đạo 

Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2013(Xem: 16872)
Thưa Quý chư Tôn Đức Tăng Ni, các anh chị và các bạn , vào thứ 6 tuần này (2/8/2013), chương trình "100 ngàn - Vạn mái ấm" sẽ tổ chức chuyến đi trao nhà kết hợp với khảo sát xây dựng tại tỉnh Đồng Nai. Thân mời các bạn tham dự cùng chương trình nhé. Các bạn liên lạc qua sdt 0168 296 4406 - gặp Lan Anh để đăng ký tham gia và vui lòng đăng ký trước ngày thứ 5 nhé. Mọi thông tin chi tiết, các bạn theo dõi sau đây nhé. Thời gian: 7am đến 17pm. Ngày thứ 6, 2/8/2013 Địa điểm: xã Xuân Bắc, Đồng Nai Chi phí: 200 000 / người. Bao gồm: - Ăn sáng - Ăn trưa - Trái cây vườn, nước uống, khăn lạnh - Chương trình giao lưu, sinh hoạt giữa các thành viên & ban tổ chức. Lịch trình: - 6h45: tập trung tại Trung tâm triễn lãm Tân Bình, đường Hoàng Văn Thụ, quận Tân Bình. - 7am: xuất phát - Chương trình giao lưu trên xe. - 9h30: đến nơi - 10am: tiến hành lễ trao nhà cho gia đình người nhận - 11
30/07/2013(Xem: 14913)
Con xin mạn phép Thầy Thích Huệ Viên, kể lại chuyện này cho mọi người nghe, mong thầy hoan hỷ. Thưa quý vị, nếu quí vị tin, đó là phước báu của quí vị, nếu quí vị không tin là sự thật cũng không sao, chuyện này có thể chứng minh bằng người thật việc thật. Bạn cứ đến chùa xem thử, chứng kiến những điều tôi đã trải qua trong mười ngày qua.
29/07/2013(Xem: 31174)
1:- Quá trình hình thành và phát triển: - Nguồn gốc Tự viện, ngày tháng thành lập PHV, người tiếp quản ban đầu. - Thành phần Ban Giám Viện, Ban Giáo Thọ, Hội Đồng Chứng Minh, số lượng Học Tăng, nhà Trù, cơ sở vật chất v.v… các thời kỳ, trước 1963, sau 1963 đến 1975
29/07/2013(Xem: 11354)
Đức Thế Tôn thường dạy rằng sau những ngày tháng vân du hoằng hóa độ sanh ở các làng mạc xa xôi, chư Tôn đức tăng ni mỗi năm trong ba tháng mùa mưa nên trú một chỗ cùng nhiếp thân khẩu ý, chuyên tu thiền định, trưởng dưỡng giới định tuệ, nuôi lớn đạo tâm trong tinh thần thanh tịnh lục hòa của tăng già.
27/07/2013(Xem: 12460)
Tôi đang huân tập một đức tính: Hễ có ai chửi tôi, nhục mạ, bôi lọ tôi…tôi sẽ nhẫn nhục không trả lời. Nếu buộc phải trả lời tôi sẽ dùng lời lẽ ôn hòa, không dùng lời thô tục, hung dữ…để trình bày rõ sự việc, để mọi người được biết…mà không làm tổn thương đến người đang công kích hay thù hận tôi. Đức Phật dạy rằng “Muôn loài chúng sinh đều bình đẳng”. Nếu con hổ có thể gầm, con sư tử có thể rống…thì con chim cũng có thể hát ca, con suối có thể reo, thậm chí loài côn trùng nhỏ bé cũng có quyền cất lên tiếng nỉ non giữa canh khuya. Ai cũng có quyền cất lên tiếng nói mà không một ai có quyền ngăn cản miễn sao tiếng nói đó không làm tổn hại tới người khác, không làm xáo trộn sự an vui của cộng đồng.
27/07/2013(Xem: 14779)
Đi chùa lễ Phật, ở nhà ăn chay, tụng kinh niệm Phật, ra ngoài đời hoạt động thiện nguyện, đóng góp cho xã hội là sinh hoạt nền tảng cần có của một Phật tử chân chính. Những hoạt động trên có tác dụng rất lớn khiến bản thân thanh tịnh, tâm hồn hướng thượng, gia đình hạnh phúc, vun trồng cội phúc cho mình và cho con cháu. Song đó chỉ là những điều kiện cần nhưng chưa đủ
27/07/2013(Xem: 14437)
Mẹ tôi là một góa phụ đã bảy mươi mốt tuổi, người đã sống một mình kể từ khi Ba tôi mất cách đây mười chín năm. Sau khi Ba tôi qua đời, tôi đã di chuyển 2500 dặm để đến California, nơi tôi bắt đầu xây dựng mái ấm gia đình và lập nghiệp ở đây. Khi tôi quay về lại quê nhà cách đây năm năm, tôi tự hứa với chính mình sẽ dành nhiều thời gian cho Mẹ. Nhưng vì bận rộn công việc và ba đứa con, tôi đã không có thời gian nhiều để thăm Mẹ ngoài những dịp nghỉ lễ hay gặp mặt gia đình.
26/07/2013(Xem: 25552)
Thuyết Luân Hồi & Phật Giáo Tây Phương (Rebirth and The Western Buddhism), nguyên tác Anh ngữ của Martin Wilson, Việt dịch: Thích Nguyên Tạng
26/07/2013(Xem: 11759)
Bác đi tu từ bao giờ tôi không biết. Khi tôi có hiểu biết thì đã thấy bác là một ông thầy chùa. Khi tôi hiểu biết thêm một chút nữa thì cả gia đình bác đã có một ngôi chùa riêng. Trước đó bác tụng kinh gõ mõ trong ngôi nhà thờ của dòng họ mà bác là người vai trưởng được cai quản. Tôi phải nói là bác tôi vừa là một ông thầy chùa nhà quê, vừa… mù chữ. Có lẽ ông không biết một chữ a, b, c nào cả. Nhưng ông biết “chữ nho”. Bác tụng niệm ê a bằng “chữ nho”.
26/07/2013(Xem: 14686)
Nguyễn Du khi cho Kiều đi tu phía sau vườn của nhà Hoạn Thư, chỉ cho cô thọ tam quy ngũ giới. Nhiều Thầy của chúng ta phản đối, cho là Nguyễn Du không hiểu luật xuất gia cho nên nói như vậy, vì người xuất gia, theo luật, thấp nhất là thọ mười giới sa-di. Sự phản đối này thiếu cơ sở lịch sử về vấn đề truyền thọ giới và thọ giới ở nước ta.