Từng ngày vui Đạo

16/10/201908:44(Xem: 7978)
Từng ngày vui Đạo



Phat ngoc thai lan (4)

Từng ngày vui Đạo 

 Còn nhớ trong kinh thường dạy " Ở nơi nào mà giáo lý Đức Phật chưa được truyền đến thì người ta cứ  tranh chấp nhau và không thể mở rộng tâm mình".

Dù cho anh em, cha mẹ có sống chung với nhau nhưng mỗi người đều sống tách biệt trong thâm tâm của mình . Họ luôn sống trong cô độc vì  họ không có ai để nương tựa ( niềm tin ) và luôn nghi kỵ lẫn nhau nhưng .....một khi Phật pháp truyền đến hết thảy họ đều có thể trở thành bè bạn hay một người thân đích thực và một người vốn cô đơn nay bổng trở nên hạnh phúc vì chung quanh có nhiều bạn tốt,  người thương tin yêu . 

Như vậy phải chăng "  Một người có niềm tin sâu sắc nơi tính cao thượng của Tam Bảo và sống một đời sống trong sạch , khi đối diện với mọi chướng ngại giông bão cuồng lưu của cuộc đời  sẽ không sợ hãi ?" 

Đức Thế Tôn nói rằng " Một người đã tu dưỡng được nhiều Đức hạnh và sống một đời chính trực không cần phải sợ hãi gì cả" .

Mấy ngày qua tin tức từ quê nhà VN , những chuyện tranh chấp nhà cửa ruộng đất của mấy đứa cháu tôi rồi thì lại nghe đến nhiều hậu quả khác sau đó như người này  thì huyết áp cao và người cháu khác phải vào nhà thương vì lo lắng rồi xỉu ....làm tôi cảm thấy chán nản  cho một kiếp người nếu như không được may mắn bước vào đường Đạo hay nói một cách rõ ràng là Phật Pháp . 

Hơn  thế nữa  chúng  ta có thể biểu hiện tỉnh thức, trí tuệ và thương yêu  qua chính mình.....còn đang suy nghĩ vu vơ  chợt  một vài ánh nắng hiu hắt còn sót lại khi hoàng hôn buông xuống xuyên qua song cửa ..một vài vần thơ trong đầu bổng hiện ra làm tôi chơi vơi ...miên man  nhớ  lại quá khứ   ....những ngày còn niên thiếu chưa biết gì về Đạo và đã có những lúc thật bồng bột sôi nổi nhất thời ...

Chiều níu nhẹ sợi nắng vàng hiu hắt 

Gợn chút buồn hoài niệm quá khứ xưa 

Không gian kia, phủ ngập những trận mưa 

Đã rửa sạch bụi nhiễm ô...mọi lối 

Bôn ba mãi ...tuổi đời nay cằn cỗi 

Dù chống chèo vững chãi giữa muôn trùng 

Còn lại gì ..ngoài trống vắng chập chùng 

Nhờ Phật pháp ...sống từng ngày vui Đạo 

Đây cõi trần gian ....mộng, huyễn, giả tạo 

Nên hững hờ ...nhìn tranh chấp hơn thua, 

Thắng bại gì ..cũng nếm đắng, cay, chua....

Đừng  tiêu phí tư lương ....khi cần đến ! 

Ai cũng một lần phải về ....đến bến

Hạnh phúc là khi ...thanh thản ung dung

Mở rộng trái tim ...ngôn ngữ khiêm cung

Bao người chờ đón  ...với nụ cười rạng rỡ !!!!

                            HH 

Và khi xem lại một bài viết cũ của danh tài Phạm công Thiện về lời nói sau cùng của  Einstein vào lúc cuối đời " Sự phân biệt giữa thời quá khứ, hiện tại , tương lai chỉ là một ảo tưởng ngoan cố " và đã giúp tôi nhớ lại vài câu chuyện nhân sinh gần đây khi lướt thoáng qua mạng   đã  thường gợi ý như sau : 

             * Một cuộc đời xứng đáng không phải là chỉ trải qua một cuộc sống bình an, tĩnh lặng mà chính là sự SÁNG TẠO MỘT CÁI GÌ ĐÓ TỐT ĐẸP HƠN .

Khi một người nỗ lực để trở thành một người tốt hơn do tu tập thì sự tận lực này là sự sáng tạo về điều tốt .Khi người ấy làm điều gì vì lợi ích của người khác thì đây là sự sáng tạo một tiêu chuẩn cao hơn của sự thiện lành 

            ** Sự sáng tạo chắc chắn sẽ mang theo nó nhiều đau khổ và khó khăn, tuy nhiên người ta sẽ nhận thấy cuộc  đời đáng sống hơn khi người ta nỗ lực vì điều gì thiện ( và người nỗ lực tích cực sẽ cảm thấy niềm vui sâu xa hơn trong đời người ) 

Đặc biệt nhất,  theo khoa học gần đây đã chứng minh rằng " Niềm hỷ lạc trong Tâm có thể chuyển hoá các chất hoá học trong thân một cách tích cực và tốt lành " 

Như vậy những yếu tố làm tăng cường sức khỏe được khởi động trong thân khi những chất kích thích tố làm hồi phục sức khỏe được tiết ra ( là kết quả của sự tập trung và chú ý về phẩm chất tâm linh của mình trong thời điểm lâm bịnh ) 

Và như thế việc khuyến khích một người đặt niềm tin vào Phật pháp khi gặp nghịch cảnh hoặc khi bước vào ngưỡng tuổi nào đó là một chuyện sáng tạo tốt đẹp cho mọi người ( theo thiển ý nhỏ bé của tôi) mà hiện nay những bậc xuất gia chân chính đang thực hiện .

Phật giáo không những chỉ dạy ta lý tưởng Vĩnh cữu và lớn lao của con người mà còn dạy lý tưởng của con người trong cuộc sống hằng ngày 

Cả hai lý tưởng đó đều là giáo lý rất sâu xa và thâm thuý

Đừng nghĩ rằng các sự việc không bao giờ xảy ra như chúng ta mong muốn .

Phải chăng chúng ta cần hình thành những lời nguyện trong suốt cuộc đời của ta .

Khi thực hành  để thành tựu ước nguyện như thế , ta khám phá giá trị của đời người và làm phong phú cuộc sống hằng ngày của ta 

Nếu chúng ta không ước nguyện bằng một thái độ thờ ơ và chúng ta cố gắng nỗ lực và kiên định quyết để thành tựu các ước nguyện ấy trong tâm thức với bất cứ giá nào và trong suốt một thời gian dài thì ước nguyện ấy cuối cùng sẽ được thành tựu . 

Và dù cho mình chỉ ước nguyện học được phần nào những lời dạy của Đức Phật trong biển Pháp mênh mông của Ngài thì ngày cuối đời hẳn sẽ vô cùng thanh thản 

" Một ước vọng tha thiết sẽ làm phát sinh năng lực lớn lao....." điều này chính tôi đã thực nghiệm và minh chứng được trong suốt nhiều năm qua và kính xin được chia sẻ cùng các bạn trong niềm vui của người học Đạo 

Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/03/2015(Xem: 15581)
Giới luật và Phẩm Hạnh Huynh Trưởng
31/03/2015(Xem: 25892)
Dianne Perry, (sau này được biết đến qua pháp danh Tây Tạng của cô là Tenzin Palmo) là một vị ni cô người Anh đầu tiên, đã ẩn cư thiền định suốt 12 năm trong một hang động cao 12.300 bộ trên dãy Hy Mã Lạp Sơn, cách ngăn khỏi thế giới trần tục bởi những rặng núi phủ đầy tuyết trắng quanh năm. Tenzin Palmo đã sống một mình và tu tập trong động tuyết này. Cô đã chạm trán với những thú rừng hoang dã, đã vượt qua những cơn lạnh khủng khiếp, những cái đói giết người, và những trận bão tuyết kinh hồn; cô tự trồng lấy thực phẩm và ngủ ngồi trong cái hộp gỗ rộng cỡ 3 bộ vuông (theo truyền thống Tây Tạng, các vị tu sĩ đều tọa thiền trong một cái hộp gỗ như vậy). Cô không bao giò ngủ nằm. Mục đích của Tenzin Palmo là chứng đạo trong hình tướng một người nữ.
29/03/2015(Xem: 28512)
Giảng về diệu lý Bát Nhã của Bộ Kinh Kim Cang là pháp môn bình đẳng. Chúng ta phần đông đều không hiểu cho nên đầu lại thêm đầu, tướng lại thủ tướng đem cái pháp bình đẳng biến thành không bình đẳng.
28/03/2015(Xem: 12456)
Thuyết pháp là hạnh cao quý của người hoằng pháp vì họ là sứ giả của Như Lai, mang ánh sáng của chánh pháp rải đều khắp nhân gian khiến cho muôn người được hưởng cam lồ vị - sống hạnh phúc, chết bình an, hưởng an lạc ở nhàn cảnh, hay giải thoát, niết bàn. Hiện nay, sinh hoạt thuyết pháp phát triển sôi nổi ở nhiều nơi trong nước và hải ngoại.
26/03/2015(Xem: 11347)
Từ khi lộ ánh trăng thiền Tri ân sâu nặng cơ duyên cuộc đời Vô ngôn sáng giữa muôn lời Dấn thân thế sự, chẳng rời Tánh Không. ---
23/03/2015(Xem: 15560)
Từ xa xưa đã có hiện tượng cư sĩ tham gia tu tập Thiền, Tịnh Độ và học tập nghiên cứu Phật Học; nhưng thời cổ đại, việc cư sĩ tại gia học Phật là hành vi tự phát riêng lẻ, không có tổ chức đoàn thể đại chúng cùng tu tập. Trong quá trình lịch sử phát triển của Phật giáo Trung Quốc, các cư sĩ có vai trò rất tích cực trong việc học và hoằng dương đạo Phật, trải qua nhiều thời đại đã xuất hiện không ít những vị cư sĩ có cống hiến lớn lao với đạo. Đến thời nhà Thanh, do mạng mạch truyền thừa bị gián đoạn do đó khiến Phật Giáo suy yếu. Sau đó có cư sĩ Dương Nhân San phát tâm gánh vác, vận động lập ra hình thức đoàn thể cư sĩ để phục hưng Phật giáo. Tiến hành các hoạt động kết tập, in ấn, phát hành kinh điển, mở trường lớp, nghiên cứu Phật giáo, bồi dưỡng nhân tài, cải cách hưng long Phật giáo, đó chính là thời kỳ đầu phát triển của Cư sĩ Phật giáo.
20/03/2015(Xem: 15006)
Nhà sư Alan Piercey là một tu sĩ Phật giáo làm việc tại bệnh viện ở Burnie và cũng từng tham gia bán chocolate để gây quỹ. Đối với những cư dân ở bờ biển Tây bắc Burnie (Tasmania, Úc), thầy được biết đến với nhiều tên gọi, nhưng cái tên phổ biến nhất được lấy từ một bộ phim hoạt hình nổi tiếng. “Pháp danh tôi là Shih Jingang” (phát âm là Cher Gin Gun) - thầy nói. “Thế nhưng hầu hết mọi người sống quanh bệnh viện khu vực Tây bắc tại Burnie này gọi tôi là Sifu (sư phụ).
19/03/2015(Xem: 12178)
Đây không phải là lần đầu tiên tôi được Thọ Bát, được làm “Ni Cô chải tóc bên dòng suối“ một ngày một đêm đâu các bạn ạ! Từ bao năm nay hễ chùa Linh Thứu có lên lịch trình Thọ Bát là có mặt tôi, cho dù ngày ấy tuyết phủ ngập chùa, hay mưa dầm giăng lối. Nhưng chẳng bao giờ tôi tu trọn vẹn được đầy đủ 24 giờ tinh khôi cả, cứ buổi cháo chiều vừa dùng xong tôi đã tìm đường ra xe về nhà để sáng mai lên chùa sớm cho kịp buổi công phu khuya. Hay nhiều khi không thể tham dự được tôi cũng cố lên chùa nghe cho được bài Pháp mới thật hả dạ. Tất cả cũng chỉ vì Gia Duyên còn ràng buộc như câu các Thầy truyền giới vẫn thường đọc trong những buổi Thọ Bát Quan Trai, nên sự thể mới như vậy mà thôi.
19/03/2015(Xem: 11052)
Những Nguyên Nhân Của Hành Động Nầy các Tỳ Kheo, có ba nguyên nhân bắt nguồn của hành động. Ba nguyên nhân nầy là ba nguyên nhân gì? Đó là: lòng tham lam, lòng thù hận, và sự si mê (tham, sân, si). [32] Một hành động khi làm với lòng tham lam, sinh ra từ lòng tham lam, gây ra bởi lòng tham lam, phát sinh ra từ lòng tham lam, sẽ chín muồi bất cứ nơi nào người nầy tái sinh; và bất cứ khi nào hành động chín muồi, người nầy nhận lấy kết quả của hành động, ở trong đời nầy, hoặc là trong đời sau, hoặc là trong những đời kế tiếp sau đó. [33]
19/03/2015(Xem: 14046)
Theo quan điểm của Phật giáo “hạnh phúc” là sự đoạn trừ tâm tham ái, để hiểu rõ vấn đề này, người viết xin chia sẻ quý vị quan điểm này như sau: Chúng ta đang sống trong cõi Ta-bà như mảnh vườn hoang luôn bị chế ngự bởi dục vọng khổ đau, bệnh tật, sầu hận, chết chóc… Con người bao giờ cũng muốn vươn lên từ đời sống thấp hèn để tìm một cái gì đó cao đẹp và an lạc hơn đằng sau bức tường đầy sự hấp dẫn của ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy) mà con người cảm nhận qua tri giác hay còn gọi là tham ái.