Tình Quê Dạt Dào

03/08/201922:52(Xem: 9138)
Tình Quê Dạt Dào
dongque3_thuymac

TÌNH QUÊ DẠT DÀO 

Đức Lạt Ma nỗi tiếng của Tây Tạng là Yeshe Rinpoche (Thầy của Lạt Ma Zopa Rinpoche) từng dạy : "khi bạn tìm hiểu về Đạo Phật là bạn đang tìm hiểu về con người thật của chính bạn, về tâm trí bản chất của chính mình." Mãi đến bây giờ tôi mới chiêm nghiệm được điều sâu xa đó, thì ra trong tôi vẫn còn ẩn hiện một tình quê dạt dào từ lâu đã ẩn tàng dưới đáy sâu tâm thức.  

Cha tôi là một nhà văn chuyên viết về chuyện đồng quê và đã từng đoạt  giải thưởng văn chương về phóng sự đồng quê ấy vậy mà từ lúc sơ sanh cho đến  ngày định cư tại nước thứ ba tôi chưa một lần về quê để sống trọn vẹn với tình cảm thật sự của người con nơi quê cha đất tổ... và cũng phải đợi đến lúc về hưu tôi mới hiểu được thế nào là một nỗi thương nhớ và tình cảm dạt dào của người dân quê.

Từ khi được gia nhập vào đại gia đình của tu viện Quảng Đức mà hầu hết các Phật tử đều đến từ những tinh thành thuộc Trung phần... cùng quê với HT Hội Chủ Giáo Hội Phật giáo Úc và Tân Tây Lan Thích Bảo Lạc và HT Phương trượng  chùa Viên Giác Thích Như Điển hay TT Viện Chủ Thích Tâm Phương và TT Trụ Trì Thích Nguyên Tạng của tu viện Quảng Đức và qua những lần tiếp xúc hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp qua các cuộc đàm thoại trên Viber của những đoàn viên tôi chợt thấy ấm lòng lạ kỳ...

Gần đây hơn hết ... chỉ một bài thơ của HT THÍCH BẢO LẠC viết dưới tên Sông Thu mà có biết bao những văn nhân cùng quê với HT mong muốn hoà nhịp tâm tình mình với những vần thơ họa mà trangnhaquangduc vẫn  còn đang tiếp nhận và online... dù đã có rất nhiều...

Thì ra... Ký ức luôn còn đó, ở sâu trong tâm trí, chỉ cần một lời nhắc, mọi cảm xúc lại ùa về nguyên vẹn như chỉ mới ngày hôm qua.

Còn nhớ thuở nhỏ vì nhà tôi cư ngụ tại trung tâm thành phố Saigon(quận 2) nên các anh chị họ hàng từ dưới quê thường lên trú ngụ tá túc để theo học các trường Đại Học  trong nhiều năm và  ba tôi hào phóng lắm... ông đã  bao tất cả chi phí... nhưng riêng tôi có lẽ bản tính xấu ác có nhiều quá trong căn cơ nên tôi không thấy thân cận một cách thâm tình đậm đà như những người bạn quê tôi quen sau này... Phải nói là  từ ngày tôi được phục vụ tại một bịnh viện lớn và tiếp xúc với thân nhân các bịnh nhân tại miền quê khắp nơi đổ về và tôi mới thấy được tính dễ thương, thật thà chất phác của người dân quê đó và trong tôi đã hoàn toàn đổi khác... nhất là từ khi đi định cư tại nước thứ ba... mỗi lần nghe giọng nói tiếng Việt thì lại thấy ấm lòng lạ kỳ (chắc hẳn các bạn biết mình được một gia đình bảo lãnh về miền quê của Queensland trong ba năm trời... không có một gia đình người Việt nào nơi ấy... thành phố Mackay).

Theo kết quả mới nhất từ các bằng chứng, khoảng 40% sự khác biệt giữa cá tính và lối sống của chúng ta  khi lớn lên chính là yếu tố môi trường. Dù thích hay không, thói quen hàng ngày của chúng ta có tác động mạnh mẽ đến bộ não, giúp định hình cấu trúc và thay đổi cách ta suy nghĩ...

Chính vì thế  khi dọn xuống Melbourne  bấy giờ tôi mới hiểu vì sao những cộng đồng Việt Nam tại  xứ người (không kể người Trung Quốc mang hai dòng máu Việt -Trung) thì hầu hết người dân thành công về mọi phương diện chính là những người xuất xứ từ Hội An, Đà Nẵng, Huế, Nha Trang và Rạch Giá vì họ còn giữ được tình người của miền quê mà họ sống .

Phải nói đạo lý căn bản của con người ai ai cũng cần phải nhớ về nguồn cội và tri ân và báo ân là hai đức tánh căn bản của đạo làm người. 

Và mỗi người trong chúng ta với nhân duyên trùng trùng làm sao người dân  trong một làng một huyện  một xã hay ít nhất cùng ngồi chung một lớp học lại không có những kỷ niệm êm đềm ấm áp...

Việc tham gia tụ tập và tu học tại  một ngôi chùa hay một tự viện cũng chỉ là một phần nhỏ trong những việc... nhằm  mục đích để báo đáp thâm ân phần nào trong muôn một trong những giao tế mà ta đã có với nhau trong quá khứ hay dĩ vãng.

Tuy tất cả chỉ là hình thức, nhưng nếu không có hình thức thì cũng không ai biết được cái phẩm chất của nội dung là gì. Hình thức bên ngoài chỉ là biểu hiện những gì nội dung bên trong muốn nói, dù biết rằng... tất cả, rốt lại cũng chỉ là ảo ảnh vang bóng mà thôi.

Có nhiều lúc, thật tình tôi đã thở dài chán nản vì trong lòng quá mệt mỏi. Cũng có lúc, thật tình muốn nổi loạn một lần vì đã quá bất mãn với phương hướng sống của những người thân nếu không nhờ Đạo Phật đã cứu vãn tôi trước những bế tắc và tuyệt vọng ấy... nhất  những lời vàng từ những bậc cao tăng qua các pháp thoại... những thiện hữu tri thức rất đầy tình quê... mộc mạc và chân thành. 

Cám ơn những lời khuyên như thế này... rất thường xuyên mà tôi đã được nghe, nửa như khuyên nhủ nửa như sách tấn đã đến từ những người bạn quê tuy không cùng trình độ tri thức và giáo dục nhưng tất cả đã giúp tôi tự mình quét sạch, những rác do mình tự tạo mà không ai có thể cầm chổi quét giùm tôi hoặc gió bão cũng không thể cuốn hết đi được cho tôi...

  • "Tâm con vốn như một mặt hồ phẳng lặng. Cớ sao con lại cứ muốn cho nó phải gợn sóng lên? Không ai đem phiền não đến cho con. Mọi thứ do chính mình buộc phải chính mình tự cởi. Cuộc đời vốn dĩ là vậy. Phải trái là lẽ dĩ nhiên của nó. Con đã không làm chủ chính bản thân con mà để cho trần cảnh sai khiến tâm mình thì phiền não cũng chính con là kẻ đã tạo
  • Trong lòng mệt mỏi tự mình biết
  • Con đường của mình tự mình đi
  • Hiểu đời tâm tĩnh lặng 
  • Thấu đời tâm bình đẳng
  • " Đau khổ hay hạnh phúc cũng là do con mà thôi. Không ai có thể đem đến cho con được điều này. Khi đau khổ con hãy hiểu rằng trong đó đã có ẩn chứa sự hạnh phúc, đau khổ sẽ là phương tiện đưa con đến hạnh phúc. Cũng như thất bại cũng là phương tiện đưa con đến thành công nếu con thật bình tâm để nhìn ra nó. Đừng cho rằng mọi thứ đều đã kết thúc mà con hãy coi nó như một bàn đạp, một phương tiện để con nhìn nhận lại mọi thứ mà vươn lên. Nếu con nghĩ rằng có ai đó nghịch duyên với con, luôn cản đường con, con cũng hãy cảm ơn họ vì chính họ mới là người giúp con rèn luyện tâm ý của mình. Chính họ mới thật sự là người giúp bàn chân con vững chãi hơn nếu con biết nhìn lại tâm mình.”

  • “Con hãy chấp nhận thực tế. Hãy xả bỏ tất cả những gì mình cho là vướng bận. Xem cuộc đời như hoa. Ai ai cũng tốt thì mình sẽ có được sự bình yên. Đừng nhìn vào lỗi của người khác mà hãy tự nhận lúc nào mình cũng sai. Lỗi của người khác là lỗi của mình. Khi đó con sẽ có được tâm hồn thoải mái để đứng giữa cuộc đời đầy sóng gió vây quanh này.”

Tôi còn nhớ triết học gia  có nói rằng "hiện tượng, sự vật luôn vận động, tiến hóa theo hình trôn ốc. Nó lặp lại, nhưng đồng thời nó mang trình độ cao hơn "do đó việc tình cảm dạt dào nhớ quê, nhớ về kỷ niệm có lẽ sẽ tiến theo lũy thừa với số tuổi của chúng ta và như vậy phải tự tập cho mình một thói quen trong tâm thức như sau:

*Đừng bao giờ phán đoán một cái cây trong một mùa, cũng như đừng bao giờ phán đoán một con người trong một giai đoạn ngắn. 

*Đừng để sự khắc nghiệt của một mùa hủy diệt tất cả mầm sống của những mùa còn lại, cũng như đừng để những khoảnh khắc khó khăn hủy diệt cả một thời gian tốt đẹp chắc chắn sẽ đến vào một lúc nào đó. 

*Đừng vội vã phán đoán bất cứ ai hay bất cứ việc gì, sự tiếp xúc ngắn ngủi không thể giúp bạn hiểu rõ một người và một phán đoán sai lầm có thể khiến bạn mất đi những người bạn tốt, những cánh tay đắc lực. 

Bây giờ tôi mới thấy giá trị cao cả và mục đích tối thượng của việc học Phật, không cần phải đọc hết Tam Tạng kinh điển để có một trí thức siêu việt gì quá xa vời mà chỉ cần sống với một tấm lòng, một tình chân quê dạt dào để tập trung vào những vấn đề thực tiền của con người,  vào cách hướng dẫn cuộc sống, cách điều hoà thân tâm và tạo một đời sống an bình hạnh phúc đến cho mọi người... và cho chính bản thân ta.

Kính xin cám ơn những bậc cao tăng hiện đời đã giúp tôi tìm lại tình quê đang dạt dào sống lại trong tôi từ giây phút này...

   Xin sống lại... những ngày xưa thân ái, 

   Kỷ niệm làng quê... ôi nhớ thế nào 

   Thăng trầm đến đi... tình cảm dạt dào 

   Chỉ nhìn nhau thôi... không cần lên tiếng 

   Đã nói trong tâm... nghìn muôn câu chuyện...

Cư sĩ Huệ Hương 

Mùa Vu Lan 2019 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/08/2013(Xem: 21183)
Mao_HiepChuongNói đến pháp phục của Phật giáo, chúng ta thường đề cập đến pháp phục của người xuất gia, bao gồm pháp phục nghi lễ và pháp phục thường nhật. Pháp phục Phật giáo được xem là hình thức thể hiện thân giáo, đó là pháp tướng bên ngoài của người xuất gia nên các chế tài trong luật nghi quy định rất rõ về các hình thức của pháp phục.
16/08/2013(Xem: 11714)
Trong số tất cả những cảm xúc tiêu cực tai hại của chúng ta, sân hận rõ ràng là cái càm xúc nguy hiểm nhất vì nó không chỉ gây hại cho người khác mà có lẽ nó gây hại cho chính chúng ta nhiều nhất.
14/08/2013(Xem: 14223)
Hơn nửa thế kỷ qua nếp sống đạo hạnh sáng ngời của Ôn đã gắn liền với sinh mệnh của Tăng Ni và tín đồ Phật tử, đặc biệt là Tăng chúng ở các Phật học viện Báo Quốc Huế, Hải Đức Nha Trang và Quảng Hương Già Lam Sài Gòn. Ôn đã yêu thương dưỡng dục chúng Tăng như cha mẹ thương yêu lo lắng cho con. Những ai may mắn được gần gũi Ôn, dù nhìn ở góc độ nào cũng nhận ra điều đó.
14/08/2013(Xem: 10133)
Bao năm bon chen, lăn lộn, nếm đủ mùi sóng gió của cuộc đời hầu chu toàn cái trách vụ công dân, làm con, làm chồng, làm cha… nhỏ thì cặm cụi học hành thi cử, lớn lên lo công ăn việc làm, công danh sự nghiệp; lập gia đình rồi thì lo con cái ăn học, dựng vợ gả chồng; hết con lại đến cháu nội, cháu ngoại,
13/08/2013(Xem: 23024)
Hôm nay chúng tôi được quý ôn, quý thầy trên cho phép và tạo điều kiện cho chúng tôi gặp gỡ đại chúng và quý Phật tử có nhân duyên. Trong hai năm qua, từ các buổi học về Câu xá, học Luật, các thầy, các chú đã có nghe tiếng nói của tôi rồi, nhưng nay mình mới có dịp để nói chuyện với nhau.
13/08/2013(Xem: 13669)
Tôi lớn lên bên cạnh người mẹ Nhật. Bà là một Phật tử. Cha tôi là người Anh gốc Nga, theo đạo Do Thái. Tôi đã tìm hiểu về nhiều tôn giáo, phong tục và văn hóa với tư cách cá nhân, trong vai trò của người làm mẹ, làm báo và người đi tìm chân lý. Hiện giờ tôi thực sự hạnh phúc hơn vì tôi đã biết chấp nhận bản thân, và người khác như họ là, và nhận thức mỗi ngày là một ngày mới, ngày đặc biệt, và tôi mãi mãi hàm ân về điều đó.
13/08/2013(Xem: 15053)
Khi dịch xong kinh Trường A-hàm năm 1962 tôi cảm thấy có một vài thắc mắc tuy thông thường nhưng sẽ không tránh khỏi xuất hiện một cách mau lẹ đến ít nhiều quý vị đọc kinh này. Ðể giải thích phần nào những thắc mắc đó hầu tránh khỏi cái nạn vì nghẹn bỏ ăn, ở đây xin nêu vài ý kiến theo trường hợp này:
13/08/2013(Xem: 13882)
Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
11/08/2013(Xem: 14152)
Qua tiếp xúc, chúng tôi biết nỗi ưu tư lớn của quí vị là “Làm sao áp dụng được Phật pháp một cách chín chắn vào đời sống của mình?”. Phật tử cũng nhận biết rõ nếu như chỉ hiểu Phật pháp, dù hiểu nhiều, hiểu sâu sắc, nhưng thiếu phần áp dụng chúng ta cũng không thể gọi là người thâm nhận hoặc hưởng được giá trị thiết thực của Phật pháp.
10/08/2013(Xem: 18299)
Nói đến hạnh nhẫn nhục thì có lẽ không ai trên cõi đời này – nhất là giới giàu sang phú quý, thanh thế uy quyền – nhẫn nhục bằng Đức Phật khi còn tại thế. Ngài nhẫn nhục chỉ vì mục đích tối thượng là tìm ra chánh đạo, giải thoát sanh tử cho mình và cho mọi người, mang lại thanh bình, an lạc cho chúng sanh. Nhẫn nhục ở đây không mang ý nghĩa ráng sức chịu đựng hay “cố đấm ăn xôi” nhằm đạt đến mục tiêu danh vọng của riêng mình.