01 - Lời Người Dịch

09/02/201920:08(Xem: 8447)
01 - Lời Người Dịch

LỜI NGƯỜI DỊCH

 

 Những người mang kính thường bị chọc quê là nhìn đời qua hai mãnh ve chai, bây  giờ có lẽ phải nói là nhìn đời qua hai mãnh mi ca. Phải chăng từ khi có tác phẩm “Những cặp kính màu” của Võ Đình Cường, thì lại có câu, nhìn đời qua những cặp kính màu. Kính màu hai kính râm, kính mát. Khi trời chói chang nắng gắt mang kính màu vào thì cảm thấy dịu lại. Kính màu thì có nhiều màu sắc, tùy theo sở thích của người dùng.

 

Như ánh sáng trắng mà chúng ta thấy thông thường, ngở rằng chỉ một màu, nhưng khi chiếu qua lăng kính thì có những màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím của cầu vồng. Dĩ nhiên những cặp kính màu của Võ Đình Cường không phải là kính râm, kính mát, mà là kính tâm lý, kính tư tưởng, kính nhận thức.

 

Nhận thức ấy tùy theo mức độ của: tuệ trí, từ ái, bi mẫn.

Nhận thức ấy tùy theo mức độ của: vui, buồn, thương, ghét, ganh, giận, sợ hay của thất tình.

Nhận thức ấy tùy theo mức độ của: tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến hay của những căn bản phiền não.

Nhận thức ấy tùy theo mức độ: nghiệp duyên của chủ thể tương tác với nghiệp duyên của đối tượng.

 

Nhưng bản chất của chúng sanh là sáng suốt như tấm gương tròn sáng của đại viên kính trí, đầy lòng thương cảm của từ bi, tùy mức độ của phàm hay thánh, bồ tát hay Phật. Bản chất hay tấm gương ấy chỉ bị bao phủ bởi thất tình, bởi nhiễm ô cua khách trần phiền não khi được lau chùi sẽ trong sáng trở lại, cho nên gọi phiền não tức bồ đề, hay như Đức Đạt Lai Lạt Ma nói bản chất trong sáng yêu thương ấy như bầu trời bị mây mù che phủ khi mây tan thì lại hiển hiện và không bao giờ bị mai một.

 

Tìm ra bản chất trong sáng của tuệ giác, yêu thương của từ bi là mục tiêu tu tập của Đạo Phật, như trong quyển sách này có tựa đề là How To Expand Love, Widering The Circle Of Love, hay Rộng Mở Từ Ái Như Thế Nào, Phát Triển Phạm Vi Của Yêu Thương, chính là để khơi lại bản chất sáng suốt của Phật tánh là thể, để đem lại từ bi yêu thương là dụng của Đạo Phật.

 

Quyển sách này cũng đã được dịch là Bảy Bước Yêu Thương, trong ấy Đức Đạt Lai Lạt Ma đã giảng dạy những lý thuyết và chỉ ra những phương pháp để chúng ta học hỏi và thực hành để chuyển hóa tâm thức, nhận thức của chúng ta từ hẹp hòi đến rộng rãi, từ luyến ái giới hạn đến từ ái vô hạn, từ phàm đến thánh, và đến lòng từ bi yêu thương của một bậc giác ngộ.

 

Mong rằng những lời dạy của ngài sẽ là kim chỉ nam cho những ai muốn yêu thương và đem lòng yêu thương rộng lớn đến tất cả mọi người.

 

Xin kính dâng tất cả công đức lên tác giả, và cầu chúc mọi người nghiên cứu và thực hành để đem lại hạnh phúc cho chính mình và những người chung quanh. Xin sám hối nếu những lời chuyển ngữ không diễn tả được chân thật nghĩa của Đức Đạt Lai Lạt Ma.

 

Nam mô A Di Đà Phật

Tuệ Uyển – Thích Từ Đức

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/06/2011(Xem: 20014)
Người đời thường nói: “Đời không Đạo, Đời vô liêm sĩ” nghĩa là: “Nếu cuộc đời mà thiếu Đạo Đức thì con người sẽ dã man độc ác không còn nhân cách”. Để giải thích và chứng minh câu này hôm nay tôi xin trình bày đề tài: “Phật Giáo với Đạo Đức”.
17/06/2011(Xem: 9435)
Mọi hình thức thiền định có ý ‎thức không là một sự việc thực sự: nó không bao giờ có thể là. Cố gắng có dụng ý khi thiền định không là thiền định.
14/06/2011(Xem: 13891)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh có những nghiên cứu riêng chỉ ra rằng, Việt Nam có vị Thiền sư Tăng Hội, lớn hơn cả Thiền sư Bồ Đề Lạt Ma - người mà chúng ta đang thờ là Sơ tổ Phật giáo - tới 300 tuổi. Nội dung này nằm trong bài giảng của Thiền sư Thích Nhất Hạnh tại Viện Nghiên cứu Tôn giáo - Hà Nội, ngày 18/1/2005 - "Lịch sử của Phật giáo ngày nay dưới cái nhìn tương tức".
12/06/2011(Xem: 13665)
Trong bối cành một thế giới đang hừng hực nóng từ lò lửa Trung Đông đến biên giới Thái-Miên, câu hỏi về sự hiệu nghiệm của tranh đấu theo phương pháp “Bất Bạo Động” bỗng trở nên quan trọng . Từ “Vô Vi” của Lão Tử đến “Bất Bạo Động” của Gandhi là một con đường dài dẫn chúng ta từ an sinh cá nhân đến tranh đấu cho xã hội. Và nói theo Marx thì có xã hội là có bất công. Nhất là khi nhìn vào cả hai xã hội Cộng sản và Tư bản ngày nay, con cháu của Marx lại càng phải vất vả tranh đấu chống bất công trường kỳ hơn cả Mao, thường trực hơn cả Trotsky, sáng tạo hơn cả Obama.
11/06/2011(Xem: 8499)
Người đàn ông tên Nhật Trung, sinh ra tại đất Long Khánh – Đồng Nai, nhưng sinh sống và lập nghiệp tại 1 vùng đất miền Trung. Ông là chủ 1 nhà hàng có tiếng chuyên phục vụ khách bằng các trò mua vui trên thân xác và tính mạng của những con vật tội nghiệp. Theo như ông kể: Vốn chưa từng biết ghê tay trước nhưng cảnh giết mổ nào, bản thân ông cũng là 1 kẻ “khát” cảm giác tra tấn, hành hạ các con vật để thỏa mãn sự hiếu kỳ của chính bản thân mình.
11/06/2011(Xem: 14976)
Chuyến bay Cathay Pacific Đài Bắc – Hong Kong từ từ hạ cánh. Từ trên cao nhìn xuống, Hong Kong là một thành phố có vô số tòa nhà cao tầng chen chúc mọc. Đồng hồ phi cảng chỉ đúng 11:30 sáng ngày 25 tháng 4. Đoàn xuất sĩ Làng Mai gồm 30 người được Tăng thân Hong Kong đón đưa về tu viện mới ở đảo Lantau. Tổng cộng có một chiếc xe hơi nhỏ và ba chiếc xe buýt 20 chỗ ngồi: một chiếc cho quý thầy, một chiếc cho quý sư cô và một chiếc chở hành lý, còn chiếc xe hơi thì chở Sư Ông (Sư Ông Làng Mai) và thị giả. Ba chiếc xe buýt nối đuôi nhau chạy theo xe Sư Ông hướng về chùa Liên Trì, làng Ngong Ping, đảo Lantau, Hong Kong.
08/06/2011(Xem: 16474)
Ngày nay, y theo lời dạy của Đức Từ Phụ Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, khắp nơi nơi, Chùa chiền, Tu viện, Thiền viện hằng năm đều trang trọng tổ chức chu toàn cho tứ chúng được hội tụ về tham dự mùa an cư, sau đại lễ Phật đản.
03/06/2011(Xem: 13639)
Nghiệp là một khái niệm chủ yếu trong giáo lý Phật giáo mang nhiều khíacạnh tâm lý và triết học siêu hình thật sâu sắc và phức tạp, thế nhưng lại thườngđược hiểu một cách quá máy móc và đơn giản. Bài viết dưới đây sẽ cố gắng trìnhbày khái niệm căn bản này dưới các góc nhìn bao quát, khoa học và triết học hơn.
02/06/2011(Xem: 24078)
AYYA KHEMA sinh năm 1923 trong một gia đình người Do Thái tại Berlin. Bà trốn khỏi Đức sang Tô Cách Lan (Scotland) năm 1938, cùng với 200 trẻ em khác. Sau đó được đoàn tụ với cha mẹ bà tại Trung Hoa. Khi chiến tranh thứ hai bùng nổ, bà và gia đình bị đưa vào các trại giam tù binh của Nhật, và cha bà đã mất tại đó. Sau bà lập gia đình, có được một con trai và một con gái.