Tất cả đều do phúc đức

10/11/201822:32(Xem: 9253)
Tất cả đều do phúc đức

phattunu_1
TẤT CẢ ĐỀU DO PHÚC ĐỨC 

Nào phải đợi đến lúc trung niên khi về đến tuổi thu muộn bạn mới nhận ra rằng cuộc đời mình tất cả đều xoay trong một chữ duyên ., nghĩa là mỗi người tùy nhân duyên nhiều đời, sẽ gặp pháp thuận lợi riêng cho mình.và có thể giải thoát phiền não .

Và càng có phúc đức  thì mới càng gặp nhiều thuận duyên  .

Duyên đến từ bất cứ chuyện nhỏ cũng như chuyện trọng đại trong đời nếu không tạo cho mình một phúc đức đời này thì tương lại không biết sẽ đi về đâu nữa Vì thật ra thời gian không có chỗ  dừng và điểm đến chỉ một khoảnh khác đi qua  hiện tại  đã thành quá khứ và cứ thế cho đến hết đời .... Người may mắn không phải là người đại phú đại quý, không phải là người có quyền có tiền, mà là người đức hạnh, là người thiện lương.

Điều này cũng không trừ  một ai trong bất cứ giới hạn tuổi nào hay trong xã hội nào, gần đây trong một dịp tình cờ được tiếp xúc với một nhóm bạn trẻ (nơi tôi làm việc cho một cộng đồng)  tôi thật bất ngờ khi nghe một vài em tâm sự như sau.

" Em không thể nào đoán được tương lai và hạnh phúc của một ai cho đến ngày người ấy ra đi về thế giới bên kia vì bây giờ em mới được 45 tuổi thế mà em đã nghiệm được như sau :

    • Chưa chắc trong nhiều năm trung học em học rất giỏi nhưng đến ngày thi VCE em sẽ xuất sắc  vì bỗng nhiên em bị bịnh ...
    • Chưa chắc em được điểm cao VCE và vào được ngành em yêu thích rồi ngày ra trường em sẽ thành công nỗi tiếng và có nhiều tiền ...
    • Chưa chắc em thành công như ước vọng rồi sẽ lập gia đình hạnh phúc , có con cái bình an , vợ chồng không cải vã và cuối cúng không  ly dị như các bạn em hiện giờ ...
    • Chưa chắc em được tất cả đều em muốn ở trên rồi tự nhiên khám phá em bị ung thư một cơ quan nào dó ...

Cho nên bây giờ tụi em không còn nhìn đời màu hồng như khi còn 18 tuổi nữa và đã biết  tự nhắc nhở  mình  bằng những lời dạy của các người đi trước :" Bạn đừng để mình chìm đắm trong công việc tích lũy của cải vật chất. Bạn hãy nhớ chúng ta không biết giờ lâm chung của chúng ta đến khi nào và khi đó chúng ta sẽ không mang theo được gì cả". 

Tôi rất ngỡ ngàng và cảm thấy trong lớp trẻ ngày nay cũng có những người với lập trường và  tư tưởng tiến bộ đến thế chả bù với chúng tôi trong quá khứ nhiều năm qua,  vẫn  còn trong đầu mơ màng một cuộc sống vật chất như  biết bao người thường  luôn bám níu vào những điều mà xã hội từ nghìn xưa cho đến bây giờ vẫn tồn tại , luôn  cho rằng " Ta là trung tâm " và luôn chạy theo những ảo ảnh phù du mà tôi là  điển hình cho đến khi đón nhận nghịch cảnh ,thất vọng  chưa xót khi giật mình nhìn lại , và nếu như không có  thuận duyên đến để tìm về  Phật pháp thì không biết ngày nay đời đã đẩy tôi  đi đến hố thẳm nơi nào đó . Có lần tôi đã nhìn được điều đó và đã tập tểnh làm mấy vần thơ để tự răn mình : 

Người chỉ sống với nửa phần sự thật, 

Nửa phần kia ấp ũ với  tương lai .

Dẫu cuộc đời toàn vất vã chông gai ....

Tội nghiệp lắm, tháng tháng ngày tạm bợ .

Dù phải sống ...mà lòng luôn hãi sợ , 

Tóc đổi màu , thân gầy héo xác xơ. 

Vẫn âm thầm mơ đến lụa ...nhung tơ 

Vẫn níu kéo vào danh thơm vướng bận .

Mặc dù từ   lâu tôi vẫn  nghe nói "  số mệnh của mỗi người đều đã được định sẵn từ trước. Rất nhiều khi, chúng ta cho rằng chuyện xảy ra chỉ là ngẫu nhiên, nhưng quả thực, hết thảy đều đã an bài kỹ càng ở trong mệnh."  

Nhưng có mấy ai khi chưa gặp nghịch cảnh mà biết nghĩ như thế và cảm thông điều này nhất là khi còn đang thuận duyên và còn đang vướng mắc vào tình cảm mà  tình  cảm của con người, xét cho cùng là thứ khó thay đổi mà cũng vô cùng dễ thay đổi, đôi khi nhanh như ta trở một bàn tay. Không hẳn là dối lừa, chỉ là mọi thứ đều sẽ thay đổi. Hôm nay là thế đấy, nhưng đến ngày mai mọi thứ đã khác rồi., và cũng phải công nhận rằng  sự trưởng thành của mỗi người cũng không phụ thuộc vào tuổi tác. Có nhiều người trên đầu đã hai thứ tóc vẫn cư xử không khác gì một đứa trẻ con. Tất cả điều nói trên thực ra cũng do một chữ Duyên và tuỳ vào phần phúc đức mà người ấy có . Có duyên thì không cầu mà mọi sự vẫn thành , còn trăm phương nghìn kế mà không có lấy một chút phúc đức thì mọi sự vẫn là không.

Chợt nhớ tới bốn câu thơ của ai đâu đó trên Internet cũng đồng ý nghĩ như tôi khi được biết Phật pháp 

"Hạnh phúc là khi biết được Người

Đôi bàn tay đã biết buông lơi

Tám ngọn gió trần thôi vướng bận

Mặc nắng, mưa... qua giữa cuộc đời.." 

Gần đây nhờ tích cực và miên mật nghe pháp , học pháp và chép các lời luận giải của Cổ Đức để tạo các chủng tử thiện ăn sâu vào tiềm thức tôi vừa  học được quy tắc" hòn bi lăn " để tu tập thu thúc lục căn mình và để đừng vô tình tạo thêm nhiều điều ác nên tôi cũng làm tự làm vài câu thơ để đọc suốt ngày cho đừng quên 

.....

Nhớ đến  quy trình  "một hạt bi lăn"  ...

Thản  nhiên theo trớn trên mặt phẳng bằng , 

Chỉ dừng lại .....khi  vật chi ngăn cản .

Tư duy Tâm nên học theo căn bản , 

Tiếp xúc sáu trần ...bắt chước viên bi .

Chỉ  nhiễm ô khi bám vướng điều gì, 

Hãy nhớ rằng ngoại cảnh đầy quyến rũ 

Và biết rằng vì còn sống trong đời vấn phải còn tiếp xúc với nhiều người vẫn phải đối nhân xử  thế cho nên để tránh nghiệp duyên nhân quả tôi tự hứa với mình phải luôn 

giữ cặp mắt sáng rộng mở, giao lưu với nhiều người bạn tốt, chân thành và học hỏi những điều hay nơi những người mình giao thiệp dù trong Đạo hay đời  và tự nhiên những xích mích nhỏ giữa tôi và một vài người bạn tự nhiên biến mất ...

Nhìn thấu sự tình, bạn sẽ hiểu mình nên làm gì.

Nhìn thấu nhân tình, bạn sẽ biết cách xử thế.

Chợt nhớ lại đâu đó những lời khuyên của những thiện hữu tri thức đã gặp trong các buổi tham vấn " Trong cuộc sống, khó tránh khỏi những chuyện không vừa lòng đúng ý. Xử lý thế nào cho tốt những chuyện đó chính là một khảo nghiệm rất lớn đối với người đức hạnh, cho nên  vào  đêm dài nào đó ngồi tĩnh lại, nhìn vào nội tâm của bản thân mình khi đó, bóng dáng chân thực của mình sẽ hiển lộ ra trước mắt. Thường xuyên suy nghiệm, ta sẽ thấy được bản thân chân thực của mình, cũng nhận ra được đâu là cái tôi giả dối. Và nên nhớ chúng ta càng có tài năng, thì càng nên ẩn giấu và giữ nó lại, chứ không phải bộc lộ ra hết bên ngoài. Do vậy, sự bình tĩnh, khiêm nhường, thận trọng và kiềm chế chính là cách đúng đắn để đối nhân xử thế." 

Với tâm niệm luôn chia sẻ vài nhận định  thô thiển để cùng nhìn  một cách tươi mới hơn cho cuộc đời ...và nhân  được dịp may gần gũi các bạn trẻ tôi đã tìm thấy được một chút về cái tôi của mình,  xin nguyện sẽ cố gắng sửa đổi ngày một tiến bộ hơn trên con đường tu tập ...

Cư Sĩ Huệ Hương 

10/11/2018
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/05/2014(Xem: 13656)
Tôi gặp anh trong lần đến thăm một người bạn ngày cuối tuần. Trông anh phúc hậu, nói chuyện có duyên với dọng nói ấm áp, dễ nghe. Mỗi người chúng tôi kể những câu chuyện của mình, trao đổi về phương pháp và kinh nghiệm tu tập. Anh cũng vậy. Tôi giật mình khi anh nói về gia đình anh. Hóa ra trước mặt tôi là người đàn ông của một gia đình công giáo nòi.
19/05/2014(Xem: 13560)
Rất nhiều người người nói “Tôi muốn được hạnh phúc nhưng lại không biết làm sao”. Họ không hề cảm thấy hạnh phúc hoặc nếu có thì chỉ thoáng thấy hạnh phúc nhưng rồi lại cảm thấy bất toại nguyện và cô đơn hoặc trải qua cảm giác trống vắng trong một thời gian rất lâu. Nguyên nhân ở đâu và cách thức để có hạnh phúc là gì. Liệu chăng có phải là tình yêu thương với tất cả những ai quanh mình, mọi chúng sinh trên thế gian này.
16/05/2014(Xem: 15891)
Tôi nhận được lời mời từ quý thầy huyện Phú Vang tỉnh Thừa Thiên Huế làm khách mời cho khóa tu “Hoa ưu đàm” thật bất ngờ. Nói thật rằng nếu mời tôi nói về quản trị doanh nghiệp hay kỹ năng lãnh đạo thì tôi nhận lời ngay chứ đây là khóa tu có đến hai ngàn Phật tử tham dự.
16/05/2014(Xem: 15294)
Để cảm tạ công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ, nhiều học sinh đã tham gia lễ rửa chân cho mẹ Hàn Quốc vào ngày hôm qua (8/5). Tại các nước phương Tây, Chủ nhật thứ hai của tháng Năm được coi là ngày của Mẹ. Bởi vậy, rất nhiều hoạt động đã được tổ chức trên toàn thế giới để những người con có thể tạ ơn công sinh thành, dưỡng dục trời bể của mẹ.
15/05/2014(Xem: 15357)
Tôi về quê Thái Bình nghỉ ngày cuối tuần. Tự nhiên nhớ đến anh bạn Nguyễn Văn Tứ, người đã và đang mang phương pháp thiền xông hơi ra ứng dụng giúp bà con tu tập và chữa bệnh. Được biết rằng sau tết âm lịch anh đã rời thành phố Biên Hòa ra Thái Bình để bà con quê lúa được hưởng công dụng của phương pháp này. Thế là tôi quyết định lái xe đến tận nơi, một mặt thăm hỏi và động viên anh, mặt khác để mục sở thị và tiếp xúc với bà con nơi đây.
04/05/2014(Xem: 30941)
Hằng năm tại Thụy Sĩ nói riêng, Âu Châu nói chung, nhằm vào lễ Phục Sinh được nghỉ 4 ngày liên tiếp từ thứ 6 đến thứ 2, thiên hạ thường nô nức mua sắm, du lịch hay tiệc tùng ăn nhậu..v.v..và..v.v.. để đền bù và thưởng thức cuộc sống cho bõ những ngày tháng làm việc mệt nhọc mà họ cho là "đi cày" vất vả.
30/04/2014(Xem: 17759)
Vi Tâm xin gửi một bài rất hay, do John Phạm chuyển ngữ, ghi lại cuộc nói chuyện của Bác sĩ Richard Teo Keng Siang (Singapore) với một số sinh viên nha khoa về kinh nghiệm sống của mình. Richard Teo, sanh năm 1972, là một bác sĩ giải phẩu thẩm mỹ, rất ham sống, ham làm việc và …ham làm giầu. Năm 40 tuổi, anh đã
29/04/2014(Xem: 20191)
Dựa theo thuyết Thiên mệnh của Khổng Tử thì thiên mệnh là mạng lịnh của Trời. Thiên mệnh là chủ thuyết rất quan trọng trong triết lý của đạo Nho. Trong đó, Không Tử quan niệm rằng tất cả sự biến chuyển của Trời, Đất cho đến sự sống chết của các loài từ con người đến các loài cầm thú thì Ngọc Hoàng Thượng đế nắm toàn quyền sinh sát trong tay.
22/04/2014(Xem: 14553)
Chúng ta nghe khá nhiều về việc phải tu tập hạnh từ bi nhưng mình cứ loay hoay mãi không biết bắt đầu từ đâu! Có người bảo rằng mình phải học cách sống hy sinh cho người khác thì tâm từ bi mới nở rộ. Nhưng có người lại nói rằng từ bi mà không có trí tuệ là một kẻ dại khờ, ngu dốt. Câu chuyện làm đề tài từ bi thêm hấp dẫn là câu hỏi: 'có nên hay không nên cho tiền người vô gia cư, không nhà, không chốn nương thân (homeless)?'
21/04/2014(Xem: 15427)
Tôi rời Singapore đến đây từ hôm qua và đang bị trúng thực. Suốt đêm hôm qua tôi ốm liệt giường, và ngay trong lúc này thì bao tử vẫn còn không tốt lắm. Cách nay không lâu có một người hỏi tôi như thế này: "Thái độ của người tu tập Phật Giáo trước sự đau đớn trên thân xác và các nỗi đau buồn trong cuộc sống nên là như thế nào?" Tôi nghĩ rằng câu hỏi ấy có thể là một chủ đề lý thú cho buổi nói chuyện tối hôm nay.