Tất cả đều do phúc đức

10/11/201822:32(Xem: 8755)
Tất cả đều do phúc đức

phattunu_1
TẤT CẢ ĐỀU DO PHÚC ĐỨC 

Nào phải đợi đến lúc trung niên khi về đến tuổi thu muộn bạn mới nhận ra rằng cuộc đời mình tất cả đều xoay trong một chữ duyên ., nghĩa là mỗi người tùy nhân duyên nhiều đời, sẽ gặp pháp thuận lợi riêng cho mình.và có thể giải thoát phiền não .

Và càng có phúc đức  thì mới càng gặp nhiều thuận duyên  .

Duyên đến từ bất cứ chuyện nhỏ cũng như chuyện trọng đại trong đời nếu không tạo cho mình một phúc đức đời này thì tương lại không biết sẽ đi về đâu nữa Vì thật ra thời gian không có chỗ  dừng và điểm đến chỉ một khoảnh khác đi qua  hiện tại  đã thành quá khứ và cứ thế cho đến hết đời .... Người may mắn không phải là người đại phú đại quý, không phải là người có quyền có tiền, mà là người đức hạnh, là người thiện lương.

Điều này cũng không trừ  một ai trong bất cứ giới hạn tuổi nào hay trong xã hội nào, gần đây trong một dịp tình cờ được tiếp xúc với một nhóm bạn trẻ (nơi tôi làm việc cho một cộng đồng)  tôi thật bất ngờ khi nghe một vài em tâm sự như sau.

" Em không thể nào đoán được tương lai và hạnh phúc của một ai cho đến ngày người ấy ra đi về thế giới bên kia vì bây giờ em mới được 45 tuổi thế mà em đã nghiệm được như sau :

    • Chưa chắc trong nhiều năm trung học em học rất giỏi nhưng đến ngày thi VCE em sẽ xuất sắc  vì bỗng nhiên em bị bịnh ...
    • Chưa chắc em được điểm cao VCE và vào được ngành em yêu thích rồi ngày ra trường em sẽ thành công nỗi tiếng và có nhiều tiền ...
    • Chưa chắc em thành công như ước vọng rồi sẽ lập gia đình hạnh phúc , có con cái bình an , vợ chồng không cải vã và cuối cúng không  ly dị như các bạn em hiện giờ ...
    • Chưa chắc em được tất cả đều em muốn ở trên rồi tự nhiên khám phá em bị ung thư một cơ quan nào dó ...

Cho nên bây giờ tụi em không còn nhìn đời màu hồng như khi còn 18 tuổi nữa và đã biết  tự nhắc nhở  mình  bằng những lời dạy của các người đi trước :" Bạn đừng để mình chìm đắm trong công việc tích lũy của cải vật chất. Bạn hãy nhớ chúng ta không biết giờ lâm chung của chúng ta đến khi nào và khi đó chúng ta sẽ không mang theo được gì cả". 

Tôi rất ngỡ ngàng và cảm thấy trong lớp trẻ ngày nay cũng có những người với lập trường và  tư tưởng tiến bộ đến thế chả bù với chúng tôi trong quá khứ nhiều năm qua,  vẫn  còn trong đầu mơ màng một cuộc sống vật chất như  biết bao người thường  luôn bám níu vào những điều mà xã hội từ nghìn xưa cho đến bây giờ vẫn tồn tại , luôn  cho rằng " Ta là trung tâm " và luôn chạy theo những ảo ảnh phù du mà tôi là  điển hình cho đến khi đón nhận nghịch cảnh ,thất vọng  chưa xót khi giật mình nhìn lại , và nếu như không có  thuận duyên đến để tìm về  Phật pháp thì không biết ngày nay đời đã đẩy tôi  đi đến hố thẳm nơi nào đó . Có lần tôi đã nhìn được điều đó và đã tập tểnh làm mấy vần thơ để tự răn mình : 

Người chỉ sống với nửa phần sự thật, 

Nửa phần kia ấp ũ với  tương lai .

Dẫu cuộc đời toàn vất vã chông gai ....

Tội nghiệp lắm, tháng tháng ngày tạm bợ .

Dù phải sống ...mà lòng luôn hãi sợ , 

Tóc đổi màu , thân gầy héo xác xơ. 

Vẫn âm thầm mơ đến lụa ...nhung tơ 

Vẫn níu kéo vào danh thơm vướng bận .

Mặc dù từ   lâu tôi vẫn  nghe nói "  số mệnh của mỗi người đều đã được định sẵn từ trước. Rất nhiều khi, chúng ta cho rằng chuyện xảy ra chỉ là ngẫu nhiên, nhưng quả thực, hết thảy đều đã an bài kỹ càng ở trong mệnh."  

Nhưng có mấy ai khi chưa gặp nghịch cảnh mà biết nghĩ như thế và cảm thông điều này nhất là khi còn đang thuận duyên và còn đang vướng mắc vào tình cảm mà  tình  cảm của con người, xét cho cùng là thứ khó thay đổi mà cũng vô cùng dễ thay đổi, đôi khi nhanh như ta trở một bàn tay. Không hẳn là dối lừa, chỉ là mọi thứ đều sẽ thay đổi. Hôm nay là thế đấy, nhưng đến ngày mai mọi thứ đã khác rồi., và cũng phải công nhận rằng  sự trưởng thành của mỗi người cũng không phụ thuộc vào tuổi tác. Có nhiều người trên đầu đã hai thứ tóc vẫn cư xử không khác gì một đứa trẻ con. Tất cả điều nói trên thực ra cũng do một chữ Duyên và tuỳ vào phần phúc đức mà người ấy có . Có duyên thì không cầu mà mọi sự vẫn thành , còn trăm phương nghìn kế mà không có lấy một chút phúc đức thì mọi sự vẫn là không.

Chợt nhớ tới bốn câu thơ của ai đâu đó trên Internet cũng đồng ý nghĩ như tôi khi được biết Phật pháp 

"Hạnh phúc là khi biết được Người

Đôi bàn tay đã biết buông lơi

Tám ngọn gió trần thôi vướng bận

Mặc nắng, mưa... qua giữa cuộc đời.." 

Gần đây nhờ tích cực và miên mật nghe pháp , học pháp và chép các lời luận giải của Cổ Đức để tạo các chủng tử thiện ăn sâu vào tiềm thức tôi vừa  học được quy tắc" hòn bi lăn " để tu tập thu thúc lục căn mình và để đừng vô tình tạo thêm nhiều điều ác nên tôi cũng làm tự làm vài câu thơ để đọc suốt ngày cho đừng quên 

.....

Nhớ đến  quy trình  "một hạt bi lăn"  ...

Thản  nhiên theo trớn trên mặt phẳng bằng , 

Chỉ dừng lại .....khi  vật chi ngăn cản .

Tư duy Tâm nên học theo căn bản , 

Tiếp xúc sáu trần ...bắt chước viên bi .

Chỉ  nhiễm ô khi bám vướng điều gì, 

Hãy nhớ rằng ngoại cảnh đầy quyến rũ 

Và biết rằng vì còn sống trong đời vấn phải còn tiếp xúc với nhiều người vẫn phải đối nhân xử  thế cho nên để tránh nghiệp duyên nhân quả tôi tự hứa với mình phải luôn 

giữ cặp mắt sáng rộng mở, giao lưu với nhiều người bạn tốt, chân thành và học hỏi những điều hay nơi những người mình giao thiệp dù trong Đạo hay đời  và tự nhiên những xích mích nhỏ giữa tôi và một vài người bạn tự nhiên biến mất ...

Nhìn thấu sự tình, bạn sẽ hiểu mình nên làm gì.

Nhìn thấu nhân tình, bạn sẽ biết cách xử thế.

Chợt nhớ lại đâu đó những lời khuyên của những thiện hữu tri thức đã gặp trong các buổi tham vấn " Trong cuộc sống, khó tránh khỏi những chuyện không vừa lòng đúng ý. Xử lý thế nào cho tốt những chuyện đó chính là một khảo nghiệm rất lớn đối với người đức hạnh, cho nên  vào  đêm dài nào đó ngồi tĩnh lại, nhìn vào nội tâm của bản thân mình khi đó, bóng dáng chân thực của mình sẽ hiển lộ ra trước mắt. Thường xuyên suy nghiệm, ta sẽ thấy được bản thân chân thực của mình, cũng nhận ra được đâu là cái tôi giả dối. Và nên nhớ chúng ta càng có tài năng, thì càng nên ẩn giấu và giữ nó lại, chứ không phải bộc lộ ra hết bên ngoài. Do vậy, sự bình tĩnh, khiêm nhường, thận trọng và kiềm chế chính là cách đúng đắn để đối nhân xử thế." 

Với tâm niệm luôn chia sẻ vài nhận định  thô thiển để cùng nhìn  một cách tươi mới hơn cho cuộc đời ...và nhân  được dịp may gần gũi các bạn trẻ tôi đã tìm thấy được một chút về cái tôi của mình,  xin nguyện sẽ cố gắng sửa đổi ngày một tiến bộ hơn trên con đường tu tập ...

Cư Sĩ Huệ Hương 

10/11/2018
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2018(Xem: 15206)
Trang Nghiêm Lễ Xuất Gia Của Đội Bóng Bị Mắc Kẹt Trong Hang Động Ở Thái Lan, Các chú bé vừa được cứu thoát khỏi hang động ở Thái Lan đầu tháng này, một sứ mệnh quốc tế thu hút cả thế giới đã xuất gia gieo duyên nhằm tưởng nhớ đến người thợ lặn tình nguyện đã chết trong thử thách đầy đau khổ giải cứu các chú.
30/07/2018(Xem: 11773)
Một vị cư sĩ hỏi vị Sư: - Bạch Thầy cho con hỏi vì sao có người tu thì an lạc, có người tu lại chẳng an lạc? Vị Sư không đáp mà thủng thẳng hỏi: Chẳng hay tâm của Đạo hữu đang an hay chẳng an? Cư sĩ: Bạch thầy tâm con vừa an, vừa bất an. Vị Sư: Cho tôi hỏi đôi điều, Đạo hữu nghĩ sao cứ thẳng thắn mà đáp. Khi nào Đạo hữu thấy an?
28/07/2018(Xem: 8989)
CHÙA NHỎ MIỀN QUÊ Tôi đứng lặng im trước bức thư pháp đề thơ lộng khung kính treo trên vách của ngôi điện im ắng. Thư pháp của chính Thầy trú trì. Thi phẩm bất hủ của Trương Kế, đã được truyền tụng nhiều đời, đưa tiếng chuông của một ngôi chùa ngân vọng giữa thinh không, rung động xuyên suốt cả không gian và thời gian, khiến cho nhân tâm đang lăng xăng phóng túng phải quay về với thinh thinh lắng đọng.
28/07/2018(Xem: 12775)
Đức Quan Thế Âm Bồ Tát, còn gọi là Đức Quán Thế Âm Bồ Tát, có khi còn gọi là Đức Phật Quan Âm, được Phật tử nhiều quốc gia Châu Á thờ phượng vì hạnh nguyện hóa hiện nhiều thân tướng để cứu độ chúng sanh. Riêng đối với Nhật Bản, nơi nhiều tông phái Tịnh Độ thịnh hành, hình tượng Đức Quan Âm hiện diện trong rất nhiều chùa, trong các tuyến hành hương, và trong văn học. Bạn chỉ cần đi vào bất kỳ ngôi chùa nào tại Nhật Bản, nhiều phần là bạn sẽ gặp tượng Đức Quan Âm, hoặc là nghìn tay nghìn mắt gọi là Senju Kannon (Thiên Thủ Thiên Nhãn Quan Âm), hoặc là một hóa thân của ngài là tượng Đức Chuẩn Đề 18 tay, nhưng thường gặp nhất là tượng Quan Âm Nam Hải trong bộ áo trắng. Chúng ta có thể đọc trong thơ của Basho (1644-1694) hình ảnh nhà thơ đứng nơi gác chuông Chùa Kannon (Quan Âm Tự) nhìn xuống núi, thấy mái ngói chùa trôi nổi trong các chùm mây hoa anh đào: Mái ngói Chùa Quan Âm trôi dạt xa trong mây của các chùm hoa anh đào.
27/07/2018(Xem: 13213)
Chúng tôi được Tiến sỹ Nguyễn Mạnh Hùng, Chủ tịch công ty sách Thái Hà thông báo về khóa tu tại chùa Cự Linh, tỉnh Hải Dương Thầy là khách mời của khóa tu trong buổi sáng và buổi chiều sẽ hướng dẫn thiền. Khóa tu có đến 600 bạn trẻ mà chủ yếu là học sinh trung học cơ sở và trung học phổ thông. Tôi là một trong số các bạn may mắn nhất của CLB yêu sách Thái Hà được đi cùng thầy Hùng. Thầy Hùng lái xe đưa chúng tôi đến một chương trình quá đặc biệt làm tôi vô cùng ấn tượng. “Khóa tu mùa hè.” Tại sao lại là mùa hè nhỉ? Câu hỏi này luôn vấn vương trong đầu tôi. Tại sao bây giờ ở rất nhiều chùa, các quý thầy, quý sư cô đều tổ chức khóa tu cho các bạn học sinh, sinh viên nhỉ? Tôi được biết, riêng thầy Hùng đã có hơn chục khóa tu mùa hè mời đến chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm của mình và hướng dẫn thiền cho các bạn tu sinh rồi. Tôi giật mình nghĩ rằng mùa hè là mùa có nhiều ánh sáng mặt trời nhất, là mùa mà bắt đầu có nhiều loại cây bắt đầu kết trái, bởi thế nó mang lại nhiều năng lượn
27/07/2018(Xem: 16568)
Người không hiểu đặt câu hỏi “Tại sao cá đã bắt lên rồi lại đem thả, như thế có giả tạo không?; “Sao không đem tiền cho người nghèo mà đi cứu mấy con cá?” Chúng tôi xin phép được giải thích rõ hơn cho hành động Phóng Sinh: Cũng có những người thiếu hiểu biết và rất tiêu cực còn chê người là ngu vì họ nghĩ nên dùng tiền mua cá để đem cho nhà mồ côi, viện dưỡng lão, trại phong cùi hay người nghèo Phi Châu thì thực tế hơn v.v. Ngư phủ đi bắt cá lên bờ để bán cho người mua về giết rồi ăn thịt chúng. Nhưng thực tế có bán và ăn hết những thuỷ sản bị bắt lên bờ không, hay là sẽ còn thừa bị chết vì bắt lên nhiều quá làm cho một phần thặng dư chúng sanh sống trong nước bị chết uổng phí và chẳng được đóng góp thân thể của chúng để nuôi cho loài người được sống hạnh phúc; Hay chúng bị thúi rữa rồi đem bỏ?
26/07/2018(Xem: 13556)
Sự sợ hãi là tập tính của con người khi mà những gì bất lợi xảy ra thì kéo theo sự sợ hãi bị ảnh hưởng liên lụy tác động đến mình. Nhưng sợ hãi có mặt tích cực của nó trong vấn đề tu tập hành trì đạo pháp mà không phải ai cũng biết, sợ hãi là nếp tốt là đạo hạnh của sự lương thiện trong tâm hồn cao thượng. Vậy sự sợ hãi trong tu tập hành đạo như thế nào?
26/07/2018(Xem: 13691)
TUỆ TRÍ CỔ XƯA VÀ TƯ TƯỞNG HIỆN ĐẠI Nguyên tác: Ancient Wisdom and Modern Thought Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma, Mumbai 2011 Chuyển ngữ: Tuệ Uyển Tôi thật sự cảm thấy vinh dự lớn để nói chuyện với quý vị. Đặc biệt tại trường đại học, vì đây là trường Đại học Bombay rất nổi tiếng. Tôi luôn cảm thấy vui mừng khi gặp gở với các sinh viên. Tôi tin rằng thế hệ trẻ hơn – những người tuổi dưới 30 hay là 20 – là thế hệ thật sự của thế kỷ này, thế hệ có thể tạo nên một tình trạng mới cho thế giới này một lần nữa.
26/07/2018(Xem: 9593)
5h sáng. Sớm tinh mơ. Tôi đã thức dậy, mở toang hết cửa cổng để đón tất cả nhân duyên của ngày mới còn đang lãng vãng lân la bên ngoài vào nhà. Khu vực ngoại thành này, tầm 8h -9h vẫn còn yên tĩnh, còn nghe được tiếng chim ca, tiếng gà cục tác, huống hồ chỉ mới vào thời khắc đón ánh bình minh dịu dàng từ hướng Đông... Gian phòng thờ đã lên đèn. Ánh hào quang sau thánh tượng đức Phật rọi soi ấm áp huyền diệu. Hoa đăng, hương trầm, bánh trái đã thiết bày trên các bàn thờ theo đúng nghi lễ được Thầy hướng dẫn, căn dặn... Thầy đến trước giờ hẹn nửa giờ đồng hồ, mới 7h30, triệu thỉnh thêm thánh tượng đức Địa Tạng Vương Bồ Tát từ chùa Tịnh Quang mà Thầy trú trì, để thiết trên bàn đặt giữa chính môn. Nửa giờ sau, thêm một thầy nữa quang lâm, thầy
24/07/2018(Xem: 10227)
Sinh ra ở cõi đời này, dù được sống trong vui vẻ hạnh phúc nhiều như thế nào đi nữa, thì cũng sẽ có lúc chúng ta cảm thấy cuộc sống thật là vô vị, bởi những chuyện không vừa ý cứ dồn vập đổ tới khiến chúng ta vô cùng chán nãn. Những lúc như thế chúng ta thường hay oán Trời trách đất, hay oán hận những người xung quanh đã gây bao nhiêu điều phiền muộn đau khổ cho chúng ta. Chúng ta trách tại sao trước mắt chúng ta có những người quá hạnh phúc, không phải lo toan điều gì, mới sanh ra đời đã được ở trong cảnh giàu sang nhung lụa, lớn lên lập gia đình cũng được sống trong cảnh sung sướng, lên xe xuống ngựa, kẻ hầu người hạ. Riêng chúng ta thì đầu tắt mặt tối, cực khổ vô cùng mà cơm không đủ no, áo không đủ mặc.