Lộc Của Đất

15/09/201817:09(Xem: 8043)
Lộc Của Đất

LỘC CỦA ĐẤT

Loc-cua-dat-1

        Lúc đào hố bỏ đất phân để trồng bụi hoa leo Sử Quân Tử phía bên ngoài tường ở góc trái căn nhà mới, tôi đã thấy nó.

         Nó là một đoạn dây lá tươi xanh mơn mởn, chỉ dài khoảng hai gang tay, bò trên khoảnh cát vàng trên lô đất trống đang chờ một cuộc giao dịch mua bán thông suốt chuyển giao sở hữu.

         Nó là dây dưa. Dưa Hấu. Nó lớn rất nhanh qua từng đêm.Khi đã dài một thước, đã ra được bốn nụ hoa. Và chỉ thoắt một cái, mấy nụ hoa rụng tàn hết, nhường đất sống cho một trái dưa hấu nho nhỏ. Khi phát hiện, trái dưa chỉ bằng trái bing bong, chỉ qua vài đêm tự do vươn sống góp mặt với thế giới ta bà hỗn độn, nó đã to bằng trái banh nỉ tennis rồi. Dây dưa cứ hướng về phía con đường nhỏ người qua xe lại mà bò ra, nên sáng nào cũng được “bẻ lái” cho bò ngược lại, vô phía bên trong lô đất trống…

          Bà xã tôi chăm sóc nó mỗi sáng sớm, bỏ thêm phân hữu cơ vào gốc, tưới đều. Còn đứa con gái rượu và thằng quý tử của tôi cũng thích thú, vì hình như lần đầu tiên trong đời tụi nó chứng kiến một dây bò “đậu” một trái dưa hấu dễ thương, được theo dõi hằng ngày để thấy kích cỡ của trái dưa thay đổi lớn hơn, to hơn, tròn hơn…
Loc-cua-dat-2

          Ban đầu, tôi gọi trái dưa hấu xuất hiện đem niềm vui nho nhỏ lại cho gia đình mình là “Duyên của Nhà”. Người ăn dưa nhả hạt có thể là một anh, hay chị trong nhóm thợ xây dựng, nhả xong rồi thì thôi, đâu cần biết… hậu quả, đâu thể ngờ được là sẽ có một hạt dưa trong mớ cả trăm hạt dưa của một trái dưa được chia năm xẻ bày sẽ hội đủ duyên để đâm chồi nẩy lộc, đơm hoa kết trái trên cái lô đất ngổn ngang xà bần. Không ai trồng, không ai nuôi dưỡng, không ai bảo bọc và cho phép dây dưa này sinh trưởng ngoài… Đất, nên tôi gọi lại cho đúng hơn là “Lộc của Đất”.         

         “Lộc của Đất” được các thành viên trong gia đình vốn xưa nay đều là “dân thành thị hiện đại chính cống” quan tâm, cưng thương, theo dõi chăm sóc từng ngày với một tình cảm mới lạ, đầy hứng thú. Không ai mong nó lớn to thiệt mau để “thu hoạch”, chỉ thích nó - cả dây và dưa- cứ hiện hữu nơi đó, tồn tại nơi đó cho vui nhà vui đất, vậy thôi. Chứ đâu ai thèm thích được bổ trái dưa ra mà ăn cho mát miệng no lòng. Mà có thèm thích đi nữa thì chỉ cần chạy ra chợ bợ một trái to đùng nặng trịch mang về mà bổ ba cắt bốn dễ ợt, nhanh gọn. “Lộc của Đất” được cưng thương, và tôn trọng, khác rất nhiều với bao trái dưa đang nằm trên quầy sạp ngoài chợ đời bát nháo…

         Mới ngày hôm kia, buổi chiều thấy trời chuyển mây đen xám xịt, linh cảm và thấy bất an sao sao đó, tôi cầm máy ảnh ra chụp “Lộc của Đất” vài kiểu lưu làm kỷ niệm. Đến tối thì có hai vợ chồng anh bạn từ trung tâm thành phố lên chơi, thăm nhà tôi từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài… Khi được tôi dắt ra “giới thiệu” trái dưa hấu đang to bằng trái banh có đường kính một gang tay người lớn, anh bạn rất thích thú, bật quẹt gas lên ngắm kỹ, rồi nói:

      “Coi chừng bị hái trộm…”

      “Ai đâu mà hái trộm vậy trời?” Tôi phì cười.
Loc-cua-dat-3

        Sáng hôm sau, tức sáng hôm qua, bà xã tôi xách xe đi chợ sớm, thấy trái dưa đã… biến mất, chỉ còn lại dây lá bò trên đất buồn hiu.

         Rồi, xong.

        “Lộc của Đất, Duyên của Người”. Duyên của mình đến đó là chấm dứt.

         Bà xã tôi buồn bực nhổ luôn cả gốc dây dưa. Thằng quý tử nghe tin cũng kêu trời, trách kẻ hái trộm. Còn tôi, tôi chỉ còn biết mong cho ai đó hái trái dưa mang về nhà, bổ ra, sẽ được một bữa no, ngon miệng, mát bụng.

Cư Sĩ Vĩnh Hữu

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2025(Xem: 4591)
Khi nào bạn thấy tâm và cảnh vốn là không, bạn sẽ thấy bất kỳ nơi nào cũng là Niết Bản. Lời dạy đó là từ một bài thơ của Thiền sư Tuệ Trung Thượng Sĩ (1230-1291) khi ngài dạy ý chỉ Thiền tông cho vua Trần Nhân Tông. Lời dạy đó cũng là đúc kết từ nhiều Kinh khác nhau do Đức Phật truyền dạy.
10/02/2025(Xem: 7744)
Trong tạng kinh Nikàya (Pali), cụ thể là Kinh Tương Ưng Bộ Samyutta Nikàya, Tương Ưng Nhân Duyên, những gì Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật chứng ngộ, thấy biết như thật tương ưng với những gì chư Phật quá khứ đã chứng ngộ và thấy biết như vậy. Thế Tôn gọi đó là TÙY TRÍ (Tùy trí chư Phật quá khứ: thấy biết giống như chư Phật quá khứ đã thấy, đã chứng ngộ). Đấng Thiện Thệ cho rằng những ai Tùy Trí như vậy sẽ có Pháp Trí (tức là Pháp Trí như vậy do Tùy Trí Chư Như Lai mà có, nên tràn đầy ánh quang minh hay Pháp Quang).
06/02/2025(Xem: 10049)
XUÂN VÀ CON ĐƯỜNG CỦA BỒ TÁT ĐI Pháp thoại Hòa thượng Thích Thái Hòa giảng cho Phật tử ngày mùng 2 tết Giáp Thìn, tại Tịnh Nhân Thiền đường, Tự viện Phước Duyên - Huế Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam mô Đương Lai Hạ Sanh Từ Thị Di Lặc Tôn Phật.
05/02/2025(Xem: 7425)
Trời xuân ấm vạn nẻo đường Đất xuân ấm giữa vô thường thế gian; Non xuân đứng giữa núi ngàn, Nước xuân chảy giữa muôn vàn điệu ru;
05/02/2025(Xem: 6708)
Trong cuộc sống chúng ta thường lẫn lộn giữa thực tế và ước mơ, thế nhưng ước mơ cũng có thể giúp chúng ta nhìn vào thực tế một cách thực tế hơn, hoặc ngược lại thì thực tế đôi khi cũng có thể khơi động và làm sống lại các ước mơ của mình trong quá khứ. Câu chuyện mà tôi sắp thuật lại dưới đây nêu lên các ước mơ của một người mẹ hiện lên với mình như một sự thực, và các ước mơ của một người con mãi mãi vẫn là ước mơ.
05/02/2025(Xem: 7441)
NẾN VU LAN THẮP SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong truyền thống Phật giáo, lễ Vu lan là ngọn nến hiếu hạnh thắp sáng giữa đời thường để cho ai có mắt thì được thấy, có trí thì được sáng tỏ, có tâm thì cảm và có tình, thì tình thêm sáng đẹp, rộng và sâu.
05/02/2025(Xem: 9050)
CÁC PHÂN KHOA PHẬT GIÁO Tôi viết bài này, xin chia sẻ đến những ai muốn quan tâm đến lãnh vực giáo dục trong Phật giáo, nhưng chưa có điều kiện để nghiên cứu.
04/02/2025(Xem: 4530)
Có một bài thơ khó hiểu trong Thiền Tông. Bài thơ có tên là Ngũ Vị, có khi gọi là Động Sơn Ngũ Vị, và có khi gọi là Ngũ Vị Quân Thần. Bài thơ khó hiểu phần vì dùng nhiều chữ xưa cổ, nhiều hình ảnh thi vị, và vì chỉ cho một số chặng đường tu học trong Thiền Tông. Bài này sẽ tham khảo nhiều giải thích để làm sáng tỏ bài thơ này.
03/02/2025(Xem: 5812)
Đầu Xuân nghe nhạc phẩm "Xuân nầy con không về" do con mình từ xa gửi về, gợi nhớ lại những năm tháng lao lý. Lần đầu tiên trong đời vào nằm trong nhà lao ở vùng hiu quạnh nơi rừng xanh xa lạ. Một cuộc đời tù mà không có tội trong buổi giao thời của đất nước sang trang. 30 năm làm tu sĩ, trãi qua nhiều Tỉnh thành, từ thôn quê đến phố thị, qua bao mùa Xuân trên đất nước chiến chinh, cũng bao lần nghe nhạc Xuân, kể cả nhạc phẩm "Xuân nầy con không về", thế mà lòng không khỏi xúc động khi nghe văng vẳng giữa đêm khuya, từ nhà dân, có lẽ xa lắm, vọng lại.