Hạnh Xả

03/09/201809:38(Xem: 7077)
Hạnh Xả

Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (7)

                                                                            HẠNH XẢ

Chúng tôi đến phòng khách khá ấm cúng ngay bên bờ Hồ Tây ngày thu. Khá nhiều doanh nhân và các bạn thiện tri thức có mặt. Quãng chừng 30 bức tranh được bày trên các giá rất sang trọng, rất đẹp. Một triển lãm tranh tuyệt vời.

Nếu những ai có biết đến tranh một chút thì nhận ra rằng tất cả các bức tranh ở đây đều là của một họa sỹ rất đặc biệt, một nhà sư Phật giáo.

Nơi tôi và các anh em bạn hữu đang có mặt là trụ sở công ty Hiệp Hưng, doanh nghiệp mà nữ doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị đã có đến hơn 20 năm gắn bó. Tranh đang trưng bày tại đây là của sư Pháp Hạnh, một nhà sư rất đặc biệt và có tài năng hội họa.

Trên các bàn là trà, trái cây, bánh kẹo. Các bức tranh của sư Pháp Hạnh đươc trưng bày công phu, ánh sáng chiếu vào từng bức làm tôi thấy an lạc và nhẹ nhàng vô cùng. Phòng khách rất ấm cúng và bình an.

Tôi bước chậm để ngắm tranh. Bỗng nhớ đến bữa dược thăm triển lãnh tranh của sư Pháp Hạnh năm trước. Đó là ngày 12/6/2015, tại nhà triển lãm 16 Ngô Quyền, Hà Nội với tiêu đề “Cõi lặng mênh mông" của sư Pháp Hạnh. Bữa đó chúng tôi được thưởng thức hơn 60 bức tranh. Còn hôm nay, quãng với gần 30 bức tranh, cũng của sư Pháp Hạnh nhưng chỉ có chúng tôi, những cư sỹ tại gia, một số bạn hữu khá ít(mà phần nhiều là doanh nhân và các bạn tri thức).

Tôi thả mình vào tranh. Ngắm tranh. Vậy thôi. Như những lần ngắm tranh tại các bảo tàng của Moscow, Saint Peterbourg, Paris, New York, London hay Hà Nội, Sài Gòn,...

Nữ doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị, nguyên là tổng giám đốc công ty Hiệp Hưng, nguyên là Phó chủ tịch Hiệp hội nữ doanh nhân Hà Nội nhìn thấy tôi và mời ngay vào bàn trà. Chúng tôi uống trà trong bình an. Chầm chậm thưởng trà.

Rồi tôi tranh thủ mang các thắc mắc của mình ra với sư cô. Trước mặt tôi giờ đây là một sư cô đầy an lạc, khác xa nữ doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị của những năm trước. Khác lắm. Khác về nụ cười, về cử chỉ, về thần thái.

Thì ra, hôm nay sư cô quyết định tặng tất cả những bức tranh rất đặc biệt của sư Pháp Hạnh mà trước đây doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị đã thỉnh. Thì ra những người hôm nay có mặt tại đây để nhận tranh tặng hoặc chia vui với sự kiện đặc biệt này.

Mọi người đến đông dần. Những người tôi quen và cả những người chưa quen. Cả những người thân và chưa thân. Nhưng ai ai cũng có những bước đi khoan thai, nhẹ nhàng. Hầu như những người có mặt đều là những người tu, có tâm thiện lành.

Bàn trà của chúng tôi cứ người đến và người đi. Đến để tham gia một vài câu chuyện. Đi để ngắm những bức tranh mà lát nữa thôi sẽ được về các ngôi nhà khác nhau.

Tôi uống trà và trong tâm chỉ thấy một thông điệp rất ngắn gọn “Chỉ là để cho đi. Cho đi mà không mong cầu nhận lại, không giữ cho riêng mình.”

Tôi như ngồi trong thế giới của yêu thương. Tôi như nghe thấy những âm thanh vi diệu từ những bức tranh quanh mình nói ra thông điệp. Rằng hãy sống trong thế giới yêu thương và với một tấm lòng để gió cuốn đi muôn nơi.

Sư cô ra tiếp khách. Tiếp những vị khách mới đến. Ra để giới thiệu một số bức tranh. Ra để xác định những bức tranh nào tặng cho ai.

Thì ra mỗi vị khách có mặt tại buổi gặp gỡ hôm nay tự chọn một bức tranh của sư Pháp Hạnh mà mình thích nhất, hợp với mình nhất. Bức tranh người chọn sẽ thuộc về mình trong ít phút nữa.

Tôi cứ ngồi yên trong bình an, uống trà và hòa mình trong hạnh xả của sư cô. Tôi được mời đến và nói thật là không biết hôm nay có sự kiện tặng tranh này. Tôi ngồi để có bình an và cảm nhận mà thôi.

Rồi sư cô đến hỏi tôi đã chọn bức tranh nào rồi để gắn tên vào. Tôi thật tâm muốn nhường cho các vị khách quý và những người bạn thân thiết nhất của sư cô. Nhưng sư cô đã ra khu vực giữa và chọn cho tôi một bức. Sư cô hỏi tôi có ưng không.

Tôi cũng không nghĩ mình đủ duyên để nhận quà của sư cô hôm nay. Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình đủ phước để nhận tranh của sư Pháp Hạnh. Bức tranh mà chính sư cô, nữ doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị của những năm xưa chọn và tặng cho tôi, dĩ nhiên phải là rất tuyệt vời rồi.

Rồi sư cô mời tất cả về phía giữa phòng khách. Sư cô hướng dẫn chúng tôi cầu nguyện. Cầu nguyện cho thế giới bình an, cho xã hội tràn ngập yêu thương. Sư cô hướng dẫn chúng tôi sám hối, sám hối với tất cả những tội lỗi do mình cố tình và vô tình gây nên. Sư cô giảng cho chúng tôi về hạnh xả. Tôi rất nhớ rằng hạnh xả là rất quan trọng, hạnh xả giúp chúng ta tu tập tinh tấn và có sự tiến bộ rất nhanh.


Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (6)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (5)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (4)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (3)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (2)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (1)


Bạn Lâm Tuệ có mặt tại đây và cũng rất hạnh phúc. Bạn tâm sự rằng khi một ai đó đến trái đất này mà không có ý định để lấy thứ gì cho bản thân mình thì họ là người cho đi mãi mãi. Bạn cũng chia sẻ thêm rằng sự thật là sẽ không một ai lấy được gì trong vòng luân hồi này, cho dù người ấy có sống trăm ngàn kiếp vẫn như vậy. Thật là thú vị.

Tôi thấy một doanh nhân khác là bạn Đinh Thu Hoài cũng chọn một bức tranh. Nhưng khi hỏi ra thì mới biết bạn ấy chọn cho một nữ doanh nhân khác rất yêu quý chị Hữu Nghị nhưng không thể có mặt hôm nay. Còn Thu Hoài thì không nhận bức nào cho riêng mình. Bạn Nguyễn Thanh Nga, cũng một người bạn thân thiết của sư cô đến từ Hiệp hội nữ doanh nhân Hà Nội cũng không chọn và không nhận bất cứ bức tranh nào cho mình!

Chiều nay Hà Nội mưa. Mưa từ lúc tôi vừa đến nơi. Mưa cả buổi chiều. Tôi nhìn qua cửa sổ ra phía ngoài. Hồ Tây giăng mưa thu. Hình như đất trời cũng đang hòa cùng tâm xả của sư cô. Những bức tranh do sư Pháp Hạnh vẽ, từng triển lãm tại Mỹ, những bức tranh đầy năng lượng và an lành đã được trao tặng cho những người đủ nhân duyên trong buổi gặp ngày hôm nay.

Tôi chợt nhớ đến chia sẻ của sư Pháp Hạnh đại khái rằng cái đích của tu tập là hướng đến tự do. Mà tự do là buông bỏ. Nhưng không phải buông bỏ quá khứ, cũng không buông bỏ hiện tại. Buông bỏ những gì là tham sân si để rộng lòng tay đón nhận tương lai, đón nhận hiện tại một cách trọn vẹn nhất, không bị giam cầm bởi bất cứ chủ thuyết nào. Hôm nay sư cô thực hành hạnh xả, hạnh buông. Hai năm trước doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị xuất gia và hôm nay sư cô quay về để thực hành hạnh xả, để buông tất cả. Buông vật chất. Buông tham sân si.

Hôm nay tôi cũng nhận được tin nhắn từ một bạn trẻ khác từ Ninh Bình. Bạn trẻ này đã mang cả trăm cuốn sách đến trao tặng tới trường THCS Sơn Hà, huyện Nho Quan và trường THPT Nho Quan A tỉnh Ninh Bình trong buổi sáng ngày hôm nay. Thật đáng trân trọng và ý nghĩa. Lại chứng kiến một hạnh xả nữa, ở một góc độ khác, ở một nơi khác. Bạn trẻ này mong rằng sẽ lan tỏa tri thức và văn hóa đọc, truyền cảm hứng đến các thầy cô  giáo và gần 1.500 học sinh của hai trường và xa hơn nữa.

Tôi ngồi và nghĩ về hạnh xả. Xả là không chỉ khư khư nghĩ đến bản thân, mong cầu mọi thứ cho riêng mình. Hình như xả là cách bày tỏ tình yêu thương tuyệt vời nhất, là cách làm cho mình và người khác bình an nhất.

Tôi muốn thực hành hạnh xả mỗi ngày. Ít nhất tấm gương của sư cô hôm nay rất sống động với tôi. Ngày kia sư cô sẽ rời Hà Nội, quay lại Thái Lan, về với ngôi chùa nơi sư cô đang tu tập từ hơn 2 năm nay.

02 tháng 09 năm 18

TS Nguyễn mạnh Hùng, Chủ tịch công ty sách Thái Hà




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/01/2011(Xem: 24256)
An Lạc phải bắt đầu từ nơi mỗi chúng ta mà từ, bi, hỉ, xả là nền tảng. Có từ, bi, hỉ, xả, thì đi đâu ta cũng gieo rắc tình thương và sự hòa hợp...
19/01/2011(Xem: 19264)
Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ chủ trì Pháp Hội Karachakra tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn từ ngày 6 đến ngày 16 tháng 07 năm 2011. Pháp hội bao gồm các nghi thức chuẩn bị, trì tụng cho hòa bình thế giới, quán đảnh Thời Luân và các nghi lễ thiết lập và hủy mạn-đà-la Thời Luân bằng cát. Đây là một Pháp hội 12 năm mới tổ chức 1 lần ở Hoa Kỳ, dưới sự chủ trì của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Nhân dịp này, BBT TVHS xin giới thiệu hai bài viết về pháp hội này. Bài viết dưới đây của thầy thầy Thích Nguyên Tạng nói về pháp hội này diễn ra tại Tây Ban Nhavà một bài khác của thầy Thích Nguyên Hiền nói về pháp hội Karachkra tại Ấn Độ.
19/01/2011(Xem: 20328)
Những nguyên tắc sống của Đức Đạt Lai Lạt Ma
19/01/2011(Xem: 11970)
Đức Phật tuy đã nhập diệt trên 25 thế kỷ rồi, nhưng Phật pháp vẫn còn truyền lại thế gian, chân lý sống ấy vẫn còn sáng ngời đến tận ngày hôm nay. Đây là những phương thuốc trị lành tâm bệnh cho chúng sanh...
19/01/2011(Xem: 14244)
Những gì chúng ta học được từ người xưa và cả người nay dĩ nhiên không phải trên những danh xưng, tiếng tăm hay bài giảng thơ văn để lại cho đời, mà chính ngay nơi những bước chân của người...
18/01/2011(Xem: 12967)
Một vị Bồ-tát đã viên mãn trong các hạnh nguyện, thì họ đủ khả năng tùy chuyển khắp các quốc độ, và tùy duyên ứng hiện trong các hành vi. Những nơi chốn của các vị Bồ-tát dù ở góc cạnh nào, cũng đều là tịnh độ, vì các Ngài không còn vướng kẹt trong tịnh - uế. Có chăng, chỉ là tâm thức của chúng sanh phân biệt, từ đó, đôi khi hiểu rằng trú xứ của các vị Đại Bồ-tát đang nằm ở đâu đó trên không trung, vượt cao và xa hơn cảnh giới Ta-bà mà chúng sanh đang sống. Thật sự, các Ngài đang ở ngay trong lòng cuộc sống của chúng sanh, ở trong từng mỗi niệm khởi, do vậy bất cứ nơi đâu còn có sự khổ đau và bất an, uy hiếp và thao túng, thì nguyện hạnh của các Ngài chính là vận tốc để hiện hữu phân hành - kiến tạo bình an.
17/01/2011(Xem: 20506)
Bàn về Cách kiếm sống đúng đắn tìm hiểu những phương cách cho chúng ta tham gia, nhưng không đắm chìm, công việc của chúng ta. Trong một thế giới điên cuồng để sản xuất...
17/01/2011(Xem: 24557)
Phật Giáo dạy nhân loại đi vào con đường Trung Đạo, con đường của sự điều độ, của sự hiểu biết đứng đắn hơn và làm thế nào để có một cuộc sống dồi dào bình an và hạnh phúc.
16/01/2011(Xem: 20492)
Hầu hết mọi người sẽ vui mừng để có một sự an bình nào đấy của tâm hồn trong đời sống của họ. Họ sẽ hân hoan để quên đi những rắc rối, những vấn đề...
16/01/2011(Xem: 10721)
Ra đồng cuốc đất, giở cuốc lên cuốc xuống, làm mệt đứng chống cuốc thở, ngó trời ngó mây chơi. Còn mình ngồi đó, một giờ hai giờ có dám nghỉ đâu. Lúc nào cũng phải dòm chừng, hết chú này tới chú khác trồi lên liên miên. Một hai giờ đồng hồ không nghỉ chút nào hết.