Hạnh Xả

03/09/201809:38(Xem: 7258)
Hạnh Xả

Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (7)

                                                                            HẠNH XẢ

Chúng tôi đến phòng khách khá ấm cúng ngay bên bờ Hồ Tây ngày thu. Khá nhiều doanh nhân và các bạn thiện tri thức có mặt. Quãng chừng 30 bức tranh được bày trên các giá rất sang trọng, rất đẹp. Một triển lãm tranh tuyệt vời.

Nếu những ai có biết đến tranh một chút thì nhận ra rằng tất cả các bức tranh ở đây đều là của một họa sỹ rất đặc biệt, một nhà sư Phật giáo.

Nơi tôi và các anh em bạn hữu đang có mặt là trụ sở công ty Hiệp Hưng, doanh nghiệp mà nữ doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị đã có đến hơn 20 năm gắn bó. Tranh đang trưng bày tại đây là của sư Pháp Hạnh, một nhà sư rất đặc biệt và có tài năng hội họa.

Trên các bàn là trà, trái cây, bánh kẹo. Các bức tranh của sư Pháp Hạnh đươc trưng bày công phu, ánh sáng chiếu vào từng bức làm tôi thấy an lạc và nhẹ nhàng vô cùng. Phòng khách rất ấm cúng và bình an.

Tôi bước chậm để ngắm tranh. Bỗng nhớ đến bữa dược thăm triển lãnh tranh của sư Pháp Hạnh năm trước. Đó là ngày 12/6/2015, tại nhà triển lãm 16 Ngô Quyền, Hà Nội với tiêu đề “Cõi lặng mênh mông" của sư Pháp Hạnh. Bữa đó chúng tôi được thưởng thức hơn 60 bức tranh. Còn hôm nay, quãng với gần 30 bức tranh, cũng của sư Pháp Hạnh nhưng chỉ có chúng tôi, những cư sỹ tại gia, một số bạn hữu khá ít(mà phần nhiều là doanh nhân và các bạn tri thức).

Tôi thả mình vào tranh. Ngắm tranh. Vậy thôi. Như những lần ngắm tranh tại các bảo tàng của Moscow, Saint Peterbourg, Paris, New York, London hay Hà Nội, Sài Gòn,...

Nữ doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị, nguyên là tổng giám đốc công ty Hiệp Hưng, nguyên là Phó chủ tịch Hiệp hội nữ doanh nhân Hà Nội nhìn thấy tôi và mời ngay vào bàn trà. Chúng tôi uống trà trong bình an. Chầm chậm thưởng trà.

Rồi tôi tranh thủ mang các thắc mắc của mình ra với sư cô. Trước mặt tôi giờ đây là một sư cô đầy an lạc, khác xa nữ doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị của những năm trước. Khác lắm. Khác về nụ cười, về cử chỉ, về thần thái.

Thì ra, hôm nay sư cô quyết định tặng tất cả những bức tranh rất đặc biệt của sư Pháp Hạnh mà trước đây doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị đã thỉnh. Thì ra những người hôm nay có mặt tại đây để nhận tranh tặng hoặc chia vui với sự kiện đặc biệt này.

Mọi người đến đông dần. Những người tôi quen và cả những người chưa quen. Cả những người thân và chưa thân. Nhưng ai ai cũng có những bước đi khoan thai, nhẹ nhàng. Hầu như những người có mặt đều là những người tu, có tâm thiện lành.

Bàn trà của chúng tôi cứ người đến và người đi. Đến để tham gia một vài câu chuyện. Đi để ngắm những bức tranh mà lát nữa thôi sẽ được về các ngôi nhà khác nhau.

Tôi uống trà và trong tâm chỉ thấy một thông điệp rất ngắn gọn “Chỉ là để cho đi. Cho đi mà không mong cầu nhận lại, không giữ cho riêng mình.”

Tôi như ngồi trong thế giới của yêu thương. Tôi như nghe thấy những âm thanh vi diệu từ những bức tranh quanh mình nói ra thông điệp. Rằng hãy sống trong thế giới yêu thương và với một tấm lòng để gió cuốn đi muôn nơi.

Sư cô ra tiếp khách. Tiếp những vị khách mới đến. Ra để giới thiệu một số bức tranh. Ra để xác định những bức tranh nào tặng cho ai.

Thì ra mỗi vị khách có mặt tại buổi gặp gỡ hôm nay tự chọn một bức tranh của sư Pháp Hạnh mà mình thích nhất, hợp với mình nhất. Bức tranh người chọn sẽ thuộc về mình trong ít phút nữa.

Tôi cứ ngồi yên trong bình an, uống trà và hòa mình trong hạnh xả của sư cô. Tôi được mời đến và nói thật là không biết hôm nay có sự kiện tặng tranh này. Tôi ngồi để có bình an và cảm nhận mà thôi.

Rồi sư cô đến hỏi tôi đã chọn bức tranh nào rồi để gắn tên vào. Tôi thật tâm muốn nhường cho các vị khách quý và những người bạn thân thiết nhất của sư cô. Nhưng sư cô đã ra khu vực giữa và chọn cho tôi một bức. Sư cô hỏi tôi có ưng không.

Tôi cũng không nghĩ mình đủ duyên để nhận quà của sư cô hôm nay. Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình đủ phước để nhận tranh của sư Pháp Hạnh. Bức tranh mà chính sư cô, nữ doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị của những năm xưa chọn và tặng cho tôi, dĩ nhiên phải là rất tuyệt vời rồi.

Rồi sư cô mời tất cả về phía giữa phòng khách. Sư cô hướng dẫn chúng tôi cầu nguyện. Cầu nguyện cho thế giới bình an, cho xã hội tràn ngập yêu thương. Sư cô hướng dẫn chúng tôi sám hối, sám hối với tất cả những tội lỗi do mình cố tình và vô tình gây nên. Sư cô giảng cho chúng tôi về hạnh xả. Tôi rất nhớ rằng hạnh xả là rất quan trọng, hạnh xả giúp chúng ta tu tập tinh tấn và có sự tiến bộ rất nhanh.


Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (6)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (5)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (4)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (3)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (2)Hanh Xa_TS Nguyen Manh Hung (1)


Bạn Lâm Tuệ có mặt tại đây và cũng rất hạnh phúc. Bạn tâm sự rằng khi một ai đó đến trái đất này mà không có ý định để lấy thứ gì cho bản thân mình thì họ là người cho đi mãi mãi. Bạn cũng chia sẻ thêm rằng sự thật là sẽ không một ai lấy được gì trong vòng luân hồi này, cho dù người ấy có sống trăm ngàn kiếp vẫn như vậy. Thật là thú vị.

Tôi thấy một doanh nhân khác là bạn Đinh Thu Hoài cũng chọn một bức tranh. Nhưng khi hỏi ra thì mới biết bạn ấy chọn cho một nữ doanh nhân khác rất yêu quý chị Hữu Nghị nhưng không thể có mặt hôm nay. Còn Thu Hoài thì không nhận bức nào cho riêng mình. Bạn Nguyễn Thanh Nga, cũng một người bạn thân thiết của sư cô đến từ Hiệp hội nữ doanh nhân Hà Nội cũng không chọn và không nhận bất cứ bức tranh nào cho mình!

Chiều nay Hà Nội mưa. Mưa từ lúc tôi vừa đến nơi. Mưa cả buổi chiều. Tôi nhìn qua cửa sổ ra phía ngoài. Hồ Tây giăng mưa thu. Hình như đất trời cũng đang hòa cùng tâm xả của sư cô. Những bức tranh do sư Pháp Hạnh vẽ, từng triển lãm tại Mỹ, những bức tranh đầy năng lượng và an lành đã được trao tặng cho những người đủ nhân duyên trong buổi gặp ngày hôm nay.

Tôi chợt nhớ đến chia sẻ của sư Pháp Hạnh đại khái rằng cái đích của tu tập là hướng đến tự do. Mà tự do là buông bỏ. Nhưng không phải buông bỏ quá khứ, cũng không buông bỏ hiện tại. Buông bỏ những gì là tham sân si để rộng lòng tay đón nhận tương lai, đón nhận hiện tại một cách trọn vẹn nhất, không bị giam cầm bởi bất cứ chủ thuyết nào. Hôm nay sư cô thực hành hạnh xả, hạnh buông. Hai năm trước doanh nhân Đoàn Thị Hữu Nghị xuất gia và hôm nay sư cô quay về để thực hành hạnh xả, để buông tất cả. Buông vật chất. Buông tham sân si.

Hôm nay tôi cũng nhận được tin nhắn từ một bạn trẻ khác từ Ninh Bình. Bạn trẻ này đã mang cả trăm cuốn sách đến trao tặng tới trường THCS Sơn Hà, huyện Nho Quan và trường THPT Nho Quan A tỉnh Ninh Bình trong buổi sáng ngày hôm nay. Thật đáng trân trọng và ý nghĩa. Lại chứng kiến một hạnh xả nữa, ở một góc độ khác, ở một nơi khác. Bạn trẻ này mong rằng sẽ lan tỏa tri thức và văn hóa đọc, truyền cảm hứng đến các thầy cô  giáo và gần 1.500 học sinh của hai trường và xa hơn nữa.

Tôi ngồi và nghĩ về hạnh xả. Xả là không chỉ khư khư nghĩ đến bản thân, mong cầu mọi thứ cho riêng mình. Hình như xả là cách bày tỏ tình yêu thương tuyệt vời nhất, là cách làm cho mình và người khác bình an nhất.

Tôi muốn thực hành hạnh xả mỗi ngày. Ít nhất tấm gương của sư cô hôm nay rất sống động với tôi. Ngày kia sư cô sẽ rời Hà Nội, quay lại Thái Lan, về với ngôi chùa nơi sư cô đang tu tập từ hơn 2 năm nay.

02 tháng 09 năm 18

TS Nguyễn mạnh Hùng, Chủ tịch công ty sách Thái Hà




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/02/2012(Xem: 17235)
Trường Đại Học Dharma Realm Buddhist và Đại Học San Francisco State. Tài liệu nghiên cứu "Súc Quyền và Sự Quan hệ của Con Người Đối Với Sinh Vật Học-San Francisco State University” (March 29-April 1, 1990). Tôi muốn bàn đến hai ví dụ nổi bật về loài vật hành động với nhiều nhân tính hơn hầu hết con người. Quan điểm của tôi không phải cho rằng động vật nhân đạo hơn con người, nhưng điều này có một bằng chứng rằng động vật có thể hành động theo những cách mà không chứng minh bằng những khuôn mẫu nhất định của phương Tây về năng lực của chúng.
12/02/2012(Xem: 12384)
Có một ông phú hộ kia rất giàu có, nhưng ông không có hạnh phúc. Một hôm ông tuyên bố với mọi người rằng, ông có một viên ngọc quý báu nhất trong gia tài của mình, và ông hứa sẽ tặng cho người nào có thể chỉ cho ông biết cách làm sao để có hạnh phúc. Nhưng vẫn không ai có thể trả lời được câu hỏi ấy cho ông. Một hôm, có người nói với ông rằng có một vị đạo sĩ sống trên một ngọn đồi nọ, tuy ông ta sống một mình nhưng rất an lạc, nếu ông tìm đến hỏi thì có lẽ vị đạo sĩ ấy sẽ chỉ cho ông cách nào để có được hạnh phúc.
11/02/2012(Xem: 13568)
Gần đây, một tạp chí Phật Học có đăng thư một độc giả hỏi vị giáo thọ phụ trách, "Tôi vừa mới được quy y và bắt đầu học Phật, tôi thấy con đường này mênh mông quá. Tôi có một khó khăn là không biết mình nên bắt đầu từ nơi đâu đây? Những giáo lý về sanh diệt, tác ý, nghiệp quả, duyên sinh... cái nào cũng rất là quan trọng và cần thiết. Và tôi cũng được hướng dẫn ngồi thiền. Nhưng ngoài chiếc gối ngồi thiền ra, ta phải bắt đầu ở nơi đâu đây?"
05/02/2012(Xem: 10315)
Niệm Phật tức là tham thiền không phải hai pháp, ngay lúc niệm Phật, trước tiên phải buông bỏ hết thảy các thứ vọng niệm, tạp loạn phiền não, tham, sân, si...
05/02/2012(Xem: 12530)
Tất cả mọi người, mọi loài, mọi thứ trên hành tinh này đều đi về phía chết, phía không tìm, phía mà khi đang sống không mấy ai quan tâm. Trái đất không là ngoại lệ dù nó to lớn dềnh dàng đến đâu và quay tít như thế, cho dù sự đi về của nó vượt ngoài thời gian hạn hẹp, ngoài phạm vi hiểu biết của con người nhưng nó cũng phải đi về trên hành trình, quy luật của nó, không mảy may sai khác. Loài người không sinh ra trái đất nhưng có thể hủy hoại, giết chết trái đất. Loài người cũng có thể cứu sống trái đất, giúp trái đất trường thọ hơn, như đứa con hiếu thảo giúp bà mẹ vĩ đại của mình vượt trở ngại, ốm đau, bệnh tật; giúp trái đất xanh hơn, của để dành tươi tốt, ấm cúng yên bình, chốn dung thân các thế hệ kế tiếp của hằng ngàn ngàn sau. Đừng là những đứa con hư, cướp bóc, tàn phá mẹ mình đến khánh kiệt sức lực, tàn úa vì dục vọng hư huyễn, nhu cầu thái quá của chính mình.
04/02/2012(Xem: 16425)
"Giữ chánh niệm." "Sống trong giây phút hiện tại." "Chú ý đơn thuần." Trên con đường tu học, chắc chúng ta đều có nghe vềnhững lời khuyên này. Và nếu bạn có kinh nghiệm về thực tập thiền quán, những câu ấy là một tiếng chuông nhắc nhở chúng ta từ sáng đến khuya, rằng ta có thể tìm thấy tất cả những gì là chân thật ngay trong giờ phút hiện tại này.
04/02/2012(Xem: 15969)
Từ nhiều năm nay, Christian Maes đã đưalên mạng Internet (http://majjhima.perso.neuf.fr/) một tuyển tập dịch thuật gồm những bài kinh chọn lọctrong bộ Trung A Hàm(Majjhima Nikaya) tức là "Các bài thuyết giảng có chiều dài trung bình"và cũng là một trong số các bộ Kinh quan trọng nhất của Phật giáo nguyên thủy.
29/01/2012(Xem: 14892)
Dân tộc Việt Nam, một dân tộc luôn đề cao tinh thần đoàn kết bền chặt, luôn tạo nên một sức mạnh có thể vượt qua tất cả những thử thách chông gai, những nỗi áp bức nặng nề. Lịch sử đất nước ta đã trải qua biết bao thăng trầm, khi cam chịu nô lệ, lúc độc lập tự chủ, khi thống nhất một dải, lúc phân đôi sơn hà. Qua đó, lịch sử cũng đã để lại những trang sử oanh liệt, hào hùng cũng như những đêm dài đen tối nô lệ hàng thế kỷ. Do đó, con người Việt Nam vừa có tinh thần độc lập, tự cường rất cao, với tinh thần đoàn kết gắn bó keo sơn nên đã giành lại đất nước, đánh tan quân xâm lược ra khỏi bờ cõi.
28/01/2012(Xem: 11374)
Dưới đây là phần chuyểnngữ toàn bộ chương I (tr.13-20) của một quyển sách nhỏ về Phật Giáo, mang tựa đề"Phật Giáo nhập môn" (ABC du Bouddhisme, nhà xuất bảnGrancher, 2008). Tuy bàn về những vấn đề rất căn bản thế nhưng tập sách lại đượcviết bởi một triết gia Phật Giáo sâu sắc nổi tiếng hiện nay là Fabrice Midal.
26/01/2012(Xem: 11288)
ĐứcThích-ca Mâu-ni là vị Phật lịch sử và cách nay đã lâu lắm, đã khám phá ra một ConĐường thật độc đáo, đấy là Con Đường giúp chúng ta loại bỏ mọi khổ đau và tìmthấy một sự tự do đích thật. Sau khi khám phá ra Con Đường đó thì Đức Phật, lúcấy còn rất trẻ, đã hy sinh phần còn lại của kiếp nhân sinh cuối cùng của mình đểtrỏ cho chúng ta trông thấy Con Đường ấy bằng ngón tay của chính Ngài. Hôm naychúng ta là những người đang tu tập bằng cách hướng theo ngón tay của Ngài vàbước theo các vết chân của Ngài vẫn còn in đậm trên Con Đường ấy.