Duyên Của Vách

12/07/201822:26(Xem: 7647)
Duyên Của Vách

 

DUYÊN CỦA VÁCH

Duyen-cua-vach-1 

        Vách tường được kết hợp từ hồ vữa, gạch, sơn... có vô tri vô giác, vô hồn vô cảm hay không thì không dám khẳng định, phán bừa nói ẩu. Chỉ dám nói chắc nịch một điều là nó cũng có... Duyên.
       Vách cũng có cái Duyên của nó. Tôi đang nói đến hai bức vách chính của gian phòng khách nhà mới của tôi.
        Lúc xem nhà, cho đến lúc chuẩn bị dọn về ở, tôi chỉ thấy trước mắt mình là hai vách tường đẹp hơn những vách tường khác mà mình thường thấy. Nó có gì đó đặc biệt, vậy thôi. Sau đó, được nghe nhiều thợ thầy trong ngành thiết kế xây dựng khen ngợi, đánh giá, tôi mới biết đó là "vách lụa kim tuyến" rất đắt tiền. Biết rồi, tự dưng thấy trân trọng hai bức vách đẹp này, không nỡ khoan lỗ, đóng đinh lên chúng, đã định bụng là để trống để trơn, bèn dẹp cất hết những bức tranh nghệ thuật khổ lớn hồi treo ở nhà cũ. Cũng do mình tưởng tượng mà ra thôi. Cứ nghĩ là vách có hồn có vía, biết đau đớn nếu bị búa đóng khoan dùi, biết mắc cỡ nếu bị vết xước vết sẹo. 
         Vậy rồi, được vị tỳ kheo tặng bức thư pháp "Lời Phật dạy" lồng khung gương, thầy tự khoan tường, đóng đinh lên vách để treo lên, lại còn khoan đóng sẵn một đinh cạnh đó để treo tấm lịch. Bức thư pháp của thầy treo lên rồi, ngồi nhìn ngắm mới thấy góc nhà đó thiệt đẹp, có hồn có vía toát lên rõ ràng. Liền mang tấm lịch đỏ chói của ngân hàng treo ngay bên cạnh. Treo rồi thấy sao sao kỳ kỳ, chướng chướng khó coi. Đi qua đi lại, ngồi xuống đứng dậy, nhìn tấm lịch mà cứ suy nghĩ hoài, có gì đó bất ổn mà mình chưa tìm ra, chướng mắt này là do màu sắc đỏ chói của tấm lịch, hay do chỗ đó không phải là chỗ treo lịch? Tấm lịch treo trên vách lụa kim tuyến cạnh bức thư pháp của thầy tặng mừng tân gia tạm thời nằm đó được hai ngày, chưa rõ duyên phận...
          Rồi, rất bất ngờ và ngẫu nhiên tình cờ, bào muội Tôn Nữ Chương Khuê, em gái út, nhớ ông anh tiếu lâm, nên không chờ đợi được đến ngày ông anh mở tiệc mừng tân gia gặp gỡ anh chị em trong nhà, mà lò mò vượt đường xa mang quà lên trước.
         Nam mô Phật!
         Quà là một bức thư pháp, cũng được lồng gương khung gỗ. Ý ngôn là một câu đối của Thông Tuệ, thư pháp của Phúc Văn. Nghe bào muội nói cho biết là "Của thầy Minh Châu trú trì chùa Hải Đức tặng", là quà quý:

"Gốc phiền não
Cội sở tri
Trói buộc mãi hình hài trong ba cõi.
Muôn điều buông
Triệu điều bỏ
Bỏ buông đi hết thảy cội nguồn chơn."

           Đang còn thắc mắc không biết tác giả Thông Tuệ có phải là pháp hiệu, đạo hiệu của thầy Minh Châu hay không? Sẽ điều tra, tìm hiểu sau!
Duyen-cua-vach-2
         Sở dĩ khi nãy nói "rất bất ngờ và ngẫu nhiên tình cờ", là vì từ ngày "tiếu hiền huynh" dời nhà đi xa ra ngoại ô, bào muội Chương Khuê đã không còn được thuận tiện ghé thăm thường xuyên như lúc còn ở căn nhà cũ, cô em lại không còn dùng Facebook, nên thời gian vừa rồi đã không biết chút thông tin gì về chuyện có vị tăng tài lên nhà thiết bàn thờ, tặng bài vị và quà tân gia cho anh mình, nên bây giờ mang quà thư pháp lên, cũng có xuất xứ từ tăng nhân chốn thiền tự, nên cả hai anh em đều phá cười lên trong kinh ngạc, thú vị.
           Vậy là, tấm lịch đỏ chói bị gỡ xuống ngay, nhường cây đinh móc để treo bức thư pháp "Buông bỏ" lên, có cặp có đôi với bức "Lời Phật dạy" như vô một bộ.
Như đã nói, vách cũng có cái Duyên. Duyên với thư pháp nhà Phật. 
           Nay xin gọi đó là "Vách Thư Pháp Phật Pháp".
 

 

                                                                                Cư sĩ Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/02/2012(Xem: 17324)
Trường Đại Học Dharma Realm Buddhist và Đại Học San Francisco State. Tài liệu nghiên cứu "Súc Quyền và Sự Quan hệ của Con Người Đối Với Sinh Vật Học-San Francisco State University” (March 29-April 1, 1990). Tôi muốn bàn đến hai ví dụ nổi bật về loài vật hành động với nhiều nhân tính hơn hầu hết con người. Quan điểm của tôi không phải cho rằng động vật nhân đạo hơn con người, nhưng điều này có một bằng chứng rằng động vật có thể hành động theo những cách mà không chứng minh bằng những khuôn mẫu nhất định của phương Tây về năng lực của chúng.
12/02/2012(Xem: 12425)
Có một ông phú hộ kia rất giàu có, nhưng ông không có hạnh phúc. Một hôm ông tuyên bố với mọi người rằng, ông có một viên ngọc quý báu nhất trong gia tài của mình, và ông hứa sẽ tặng cho người nào có thể chỉ cho ông biết cách làm sao để có hạnh phúc. Nhưng vẫn không ai có thể trả lời được câu hỏi ấy cho ông. Một hôm, có người nói với ông rằng có một vị đạo sĩ sống trên một ngọn đồi nọ, tuy ông ta sống một mình nhưng rất an lạc, nếu ông tìm đến hỏi thì có lẽ vị đạo sĩ ấy sẽ chỉ cho ông cách nào để có được hạnh phúc.
11/02/2012(Xem: 13649)
Gần đây, một tạp chí Phật Học có đăng thư một độc giả hỏi vị giáo thọ phụ trách, "Tôi vừa mới được quy y và bắt đầu học Phật, tôi thấy con đường này mênh mông quá. Tôi có một khó khăn là không biết mình nên bắt đầu từ nơi đâu đây? Những giáo lý về sanh diệt, tác ý, nghiệp quả, duyên sinh... cái nào cũng rất là quan trọng và cần thiết. Và tôi cũng được hướng dẫn ngồi thiền. Nhưng ngoài chiếc gối ngồi thiền ra, ta phải bắt đầu ở nơi đâu đây?"
05/02/2012(Xem: 10346)
Niệm Phật tức là tham thiền không phải hai pháp, ngay lúc niệm Phật, trước tiên phải buông bỏ hết thảy các thứ vọng niệm, tạp loạn phiền não, tham, sân, si...
05/02/2012(Xem: 12626)
Tất cả mọi người, mọi loài, mọi thứ trên hành tinh này đều đi về phía chết, phía không tìm, phía mà khi đang sống không mấy ai quan tâm. Trái đất không là ngoại lệ dù nó to lớn dềnh dàng đến đâu và quay tít như thế, cho dù sự đi về của nó vượt ngoài thời gian hạn hẹp, ngoài phạm vi hiểu biết của con người nhưng nó cũng phải đi về trên hành trình, quy luật của nó, không mảy may sai khác. Loài người không sinh ra trái đất nhưng có thể hủy hoại, giết chết trái đất. Loài người cũng có thể cứu sống trái đất, giúp trái đất trường thọ hơn, như đứa con hiếu thảo giúp bà mẹ vĩ đại của mình vượt trở ngại, ốm đau, bệnh tật; giúp trái đất xanh hơn, của để dành tươi tốt, ấm cúng yên bình, chốn dung thân các thế hệ kế tiếp của hằng ngàn ngàn sau. Đừng là những đứa con hư, cướp bóc, tàn phá mẹ mình đến khánh kiệt sức lực, tàn úa vì dục vọng hư huyễn, nhu cầu thái quá của chính mình.
04/02/2012(Xem: 16507)
"Giữ chánh niệm." "Sống trong giây phút hiện tại." "Chú ý đơn thuần." Trên con đường tu học, chắc chúng ta đều có nghe vềnhững lời khuyên này. Và nếu bạn có kinh nghiệm về thực tập thiền quán, những câu ấy là một tiếng chuông nhắc nhở chúng ta từ sáng đến khuya, rằng ta có thể tìm thấy tất cả những gì là chân thật ngay trong giờ phút hiện tại này.
04/02/2012(Xem: 16063)
Từ nhiều năm nay, Christian Maes đã đưalên mạng Internet (http://majjhima.perso.neuf.fr/) một tuyển tập dịch thuật gồm những bài kinh chọn lọctrong bộ Trung A Hàm(Majjhima Nikaya) tức là "Các bài thuyết giảng có chiều dài trung bình"và cũng là một trong số các bộ Kinh quan trọng nhất của Phật giáo nguyên thủy.
29/01/2012(Xem: 14972)
Dân tộc Việt Nam, một dân tộc luôn đề cao tinh thần đoàn kết bền chặt, luôn tạo nên một sức mạnh có thể vượt qua tất cả những thử thách chông gai, những nỗi áp bức nặng nề. Lịch sử đất nước ta đã trải qua biết bao thăng trầm, khi cam chịu nô lệ, lúc độc lập tự chủ, khi thống nhất một dải, lúc phân đôi sơn hà. Qua đó, lịch sử cũng đã để lại những trang sử oanh liệt, hào hùng cũng như những đêm dài đen tối nô lệ hàng thế kỷ. Do đó, con người Việt Nam vừa có tinh thần độc lập, tự cường rất cao, với tinh thần đoàn kết gắn bó keo sơn nên đã giành lại đất nước, đánh tan quân xâm lược ra khỏi bờ cõi.
28/01/2012(Xem: 11608)
Dưới đây là phần chuyểnngữ toàn bộ chương I (tr.13-20) của một quyển sách nhỏ về Phật Giáo, mang tựa đề"Phật Giáo nhập môn" (ABC du Bouddhisme, nhà xuất bảnGrancher, 2008). Tuy bàn về những vấn đề rất căn bản thế nhưng tập sách lại đượcviết bởi một triết gia Phật Giáo sâu sắc nổi tiếng hiện nay là Fabrice Midal.
26/01/2012(Xem: 11338)
ĐứcThích-ca Mâu-ni là vị Phật lịch sử và cách nay đã lâu lắm, đã khám phá ra một ConĐường thật độc đáo, đấy là Con Đường giúp chúng ta loại bỏ mọi khổ đau và tìmthấy một sự tự do đích thật. Sau khi khám phá ra Con Đường đó thì Đức Phật, lúcấy còn rất trẻ, đã hy sinh phần còn lại của kiếp nhân sinh cuối cùng của mình đểtrỏ cho chúng ta trông thấy Con Đường ấy bằng ngón tay của chính Ngài. Hôm naychúng ta là những người đang tu tập bằng cách hướng theo ngón tay của Ngài vàbước theo các vết chân của Ngài vẫn còn in đậm trên Con Đường ấy.