Duyên Của Vách

12/07/201822:26(Xem: 7402)
Duyên Của Vách

 

DUYÊN CỦA VÁCH

Duyen-cua-vach-1 

        Vách tường được kết hợp từ hồ vữa, gạch, sơn... có vô tri vô giác, vô hồn vô cảm hay không thì không dám khẳng định, phán bừa nói ẩu. Chỉ dám nói chắc nịch một điều là nó cũng có... Duyên.
       Vách cũng có cái Duyên của nó. Tôi đang nói đến hai bức vách chính của gian phòng khách nhà mới của tôi.
        Lúc xem nhà, cho đến lúc chuẩn bị dọn về ở, tôi chỉ thấy trước mắt mình là hai vách tường đẹp hơn những vách tường khác mà mình thường thấy. Nó có gì đó đặc biệt, vậy thôi. Sau đó, được nghe nhiều thợ thầy trong ngành thiết kế xây dựng khen ngợi, đánh giá, tôi mới biết đó là "vách lụa kim tuyến" rất đắt tiền. Biết rồi, tự dưng thấy trân trọng hai bức vách đẹp này, không nỡ khoan lỗ, đóng đinh lên chúng, đã định bụng là để trống để trơn, bèn dẹp cất hết những bức tranh nghệ thuật khổ lớn hồi treo ở nhà cũ. Cũng do mình tưởng tượng mà ra thôi. Cứ nghĩ là vách có hồn có vía, biết đau đớn nếu bị búa đóng khoan dùi, biết mắc cỡ nếu bị vết xước vết sẹo. 
         Vậy rồi, được vị tỳ kheo tặng bức thư pháp "Lời Phật dạy" lồng khung gương, thầy tự khoan tường, đóng đinh lên vách để treo lên, lại còn khoan đóng sẵn một đinh cạnh đó để treo tấm lịch. Bức thư pháp của thầy treo lên rồi, ngồi nhìn ngắm mới thấy góc nhà đó thiệt đẹp, có hồn có vía toát lên rõ ràng. Liền mang tấm lịch đỏ chói của ngân hàng treo ngay bên cạnh. Treo rồi thấy sao sao kỳ kỳ, chướng chướng khó coi. Đi qua đi lại, ngồi xuống đứng dậy, nhìn tấm lịch mà cứ suy nghĩ hoài, có gì đó bất ổn mà mình chưa tìm ra, chướng mắt này là do màu sắc đỏ chói của tấm lịch, hay do chỗ đó không phải là chỗ treo lịch? Tấm lịch treo trên vách lụa kim tuyến cạnh bức thư pháp của thầy tặng mừng tân gia tạm thời nằm đó được hai ngày, chưa rõ duyên phận...
          Rồi, rất bất ngờ và ngẫu nhiên tình cờ, bào muội Tôn Nữ Chương Khuê, em gái út, nhớ ông anh tiếu lâm, nên không chờ đợi được đến ngày ông anh mở tiệc mừng tân gia gặp gỡ anh chị em trong nhà, mà lò mò vượt đường xa mang quà lên trước.
         Nam mô Phật!
         Quà là một bức thư pháp, cũng được lồng gương khung gỗ. Ý ngôn là một câu đối của Thông Tuệ, thư pháp của Phúc Văn. Nghe bào muội nói cho biết là "Của thầy Minh Châu trú trì chùa Hải Đức tặng", là quà quý:

"Gốc phiền não
Cội sở tri
Trói buộc mãi hình hài trong ba cõi.
Muôn điều buông
Triệu điều bỏ
Bỏ buông đi hết thảy cội nguồn chơn."

           Đang còn thắc mắc không biết tác giả Thông Tuệ có phải là pháp hiệu, đạo hiệu của thầy Minh Châu hay không? Sẽ điều tra, tìm hiểu sau!
Duyen-cua-vach-2
         Sở dĩ khi nãy nói "rất bất ngờ và ngẫu nhiên tình cờ", là vì từ ngày "tiếu hiền huynh" dời nhà đi xa ra ngoại ô, bào muội Chương Khuê đã không còn được thuận tiện ghé thăm thường xuyên như lúc còn ở căn nhà cũ, cô em lại không còn dùng Facebook, nên thời gian vừa rồi đã không biết chút thông tin gì về chuyện có vị tăng tài lên nhà thiết bàn thờ, tặng bài vị và quà tân gia cho anh mình, nên bây giờ mang quà thư pháp lên, cũng có xuất xứ từ tăng nhân chốn thiền tự, nên cả hai anh em đều phá cười lên trong kinh ngạc, thú vị.
           Vậy là, tấm lịch đỏ chói bị gỡ xuống ngay, nhường cây đinh móc để treo bức thư pháp "Buông bỏ" lên, có cặp có đôi với bức "Lời Phật dạy" như vô một bộ.
Như đã nói, vách cũng có cái Duyên. Duyên với thư pháp nhà Phật. 
           Nay xin gọi đó là "Vách Thư Pháp Phật Pháp".
 

 

                                                                                Cư sĩ Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2025(Xem: 4626)
Khi nào bạn thấy tâm và cảnh vốn là không, bạn sẽ thấy bất kỳ nơi nào cũng là Niết Bản. Lời dạy đó là từ một bài thơ của Thiền sư Tuệ Trung Thượng Sĩ (1230-1291) khi ngài dạy ý chỉ Thiền tông cho vua Trần Nhân Tông. Lời dạy đó cũng là đúc kết từ nhiều Kinh khác nhau do Đức Phật truyền dạy.
10/02/2025(Xem: 7781)
Trong tạng kinh Nikàya (Pali), cụ thể là Kinh Tương Ưng Bộ Samyutta Nikàya, Tương Ưng Nhân Duyên, những gì Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật chứng ngộ, thấy biết như thật tương ưng với những gì chư Phật quá khứ đã chứng ngộ và thấy biết như vậy. Thế Tôn gọi đó là TÙY TRÍ (Tùy trí chư Phật quá khứ: thấy biết giống như chư Phật quá khứ đã thấy, đã chứng ngộ). Đấng Thiện Thệ cho rằng những ai Tùy Trí như vậy sẽ có Pháp Trí (tức là Pháp Trí như vậy do Tùy Trí Chư Như Lai mà có, nên tràn đầy ánh quang minh hay Pháp Quang).
06/02/2025(Xem: 10174)
XUÂN VÀ CON ĐƯỜNG CỦA BỒ TÁT ĐI Pháp thoại Hòa thượng Thích Thái Hòa giảng cho Phật tử ngày mùng 2 tết Giáp Thìn, tại Tịnh Nhân Thiền đường, Tự viện Phước Duyên - Huế Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam mô Đương Lai Hạ Sanh Từ Thị Di Lặc Tôn Phật.
05/02/2025(Xem: 7750)
Trời xuân ấm vạn nẻo đường Đất xuân ấm giữa vô thường thế gian; Non xuân đứng giữa núi ngàn, Nước xuân chảy giữa muôn vàn điệu ru;
05/02/2025(Xem: 6777)
Trong cuộc sống chúng ta thường lẫn lộn giữa thực tế và ước mơ, thế nhưng ước mơ cũng có thể giúp chúng ta nhìn vào thực tế một cách thực tế hơn, hoặc ngược lại thì thực tế đôi khi cũng có thể khơi động và làm sống lại các ước mơ của mình trong quá khứ. Câu chuyện mà tôi sắp thuật lại dưới đây nêu lên các ước mơ của một người mẹ hiện lên với mình như một sự thực, và các ước mơ của một người con mãi mãi vẫn là ước mơ.
05/02/2025(Xem: 7724)
NẾN VU LAN THẮP SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong truyền thống Phật giáo, lễ Vu lan là ngọn nến hiếu hạnh thắp sáng giữa đời thường để cho ai có mắt thì được thấy, có trí thì được sáng tỏ, có tâm thì cảm và có tình, thì tình thêm sáng đẹp, rộng và sâu.
05/02/2025(Xem: 9113)
CÁC PHÂN KHOA PHẬT GIÁO Tôi viết bài này, xin chia sẻ đến những ai muốn quan tâm đến lãnh vực giáo dục trong Phật giáo, nhưng chưa có điều kiện để nghiên cứu.
04/02/2025(Xem: 4551)
Có một bài thơ khó hiểu trong Thiền Tông. Bài thơ có tên là Ngũ Vị, có khi gọi là Động Sơn Ngũ Vị, và có khi gọi là Ngũ Vị Quân Thần. Bài thơ khó hiểu phần vì dùng nhiều chữ xưa cổ, nhiều hình ảnh thi vị, và vì chỉ cho một số chặng đường tu học trong Thiền Tông. Bài này sẽ tham khảo nhiều giải thích để làm sáng tỏ bài thơ này.
03/02/2025(Xem: 5866)
Đầu Xuân nghe nhạc phẩm "Xuân nầy con không về" do con mình từ xa gửi về, gợi nhớ lại những năm tháng lao lý. Lần đầu tiên trong đời vào nằm trong nhà lao ở vùng hiu quạnh nơi rừng xanh xa lạ. Một cuộc đời tù mà không có tội trong buổi giao thời của đất nước sang trang. 30 năm làm tu sĩ, trãi qua nhiều Tỉnh thành, từ thôn quê đến phố thị, qua bao mùa Xuân trên đất nước chiến chinh, cũng bao lần nghe nhạc Xuân, kể cả nhạc phẩm "Xuân nầy con không về", thế mà lòng không khỏi xúc động khi nghe văng vẳng giữa đêm khuya, từ nhà dân, có lẽ xa lắm, vọng lại.