Sống để làm gì?

31/03/201807:10(Xem: 10349)
Sống để làm gì?


Phat thuyet phap 9

Sống để làm gì?



Sống để gặt những gì mình đã gieo và gieo tiếp việc thiện, tích cực tu tập để tiến hóa, có những tái sinh ngày càng tốt hơn, cuối cùng đạt quả vị giải thoát, đi đến chấm dứt sinh tử luân hồi. Đạo Phật tóm gọn trong mấy chữ nhân quả, thiện ác mà thôi.

+ Chúng ta có tái sinh, có kiếp trước và kiếp sau không?

Có rất nhiều câu chuyện trên khắp thế giới về những người chết đi sống lại kể về linh hồn, những người nhớ về kiếp trước của mình như những vị Lạt Ma Tây Tạng, nhà ngoại cảm giao tiếp với linh hồn để tìm được rất nhiều ngôi mộ, v.v

Con người được sinh ra từ những nghiệp tốt và xấu mà mình đã gieo từ vô số kiếp. Trong đời này ta buộc phải nhận quả. Để giảm thiệt hại từ những quả xấu và tăng cường quả tốt thì cần phải làm lành lánh dữ việc xấu dù nhỏ cũng không nên làm còn việc thiện dù nhỏ mấy cũng cố gắng làm. Phật nói số người được tái sinh làm người hoặc chư Thiên (thần thánh) nhiều như 2 cái sừng trên đầu con bò, còn số người sinh vào cõi khổ (rơi vào địa ngục, hóa thành quỷ đói, ma, súc sinh, atula - vị thần hiếu chiến) thì nhiều như lông con bò vậy.

+ Tu tập như thế nào?

Tu tập là tập sửa đổi từng chút một những suy nghĩ, lời nói, hành động của mình. Cái nào thiện thì làm, không thiện thì không làm. Làm việc thiện tâm sẽ an, vui, có phước báu. Bất thiện sẽ bất an, lo lắng, lương tâm cắn rứt, bị quả báo. Gieo nghiệp thiện lành là công việc chính của chúng ta + làm giàu đời sống tâm linh để có điểm tựa trong cuộc sống.

Học về những kiến thức tâm linh giúp ta phân biệt đâu là thiện đâu là bất thiện. Đúng và sai của chân lý nhiều khi rất khác với đúng sai của xã hội. Ví dụ xã hội xem điều hòa kinh nguyệt, nạo phá thai là hợp pháp nhưng về mặt tâm linh đó là hành động giết người.

+ Nhân quả là gieo cái gì gặt cái đó chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

+ Có thể gặt ngay lập tức nếu hành động gieo quá mạnh hoặc đủ duyên ví dụ đánh người khác thì bị đánh lại ngay, trồng rau vài mươi ngày là ăn được, v.v

+ Gặt sau một thời gian như trồng xoài, măng cụt vài năm mới có quả, kẻ giết người nhiều chục năm sau mới bị bắt, v.v

+ Gặt ở những kiếp sau: người hay phá thai tái sinh ở cõi nào cũng bị giết ngay trong trứng nước, bị giết nhiều lần. Người thích câu cá cho vui sinh ra bị sứt môi, hở hàm ếch. Người ham mê bia rượu tái sinh bị kém trí tuệ, thiếu sáng suốt. Người có nghiệp sát nặng tái sinh dễ bị dị tật từ trong bụng mẹ, v.v

Có người đời này sống không tốt mà lại có phước là do hưởng phước từ những đời trước còn hành động họ gieo hiện nay thì từ từ mới gặt.

+ Trong mỗi con người đều có phần thiện (người) và bất thiện (con) song song tồn tại. Người tốt có phần thiện mạnh hơn phần bất thiện.

Người xấu trong một khoảng thời gian nào đó phần bất thiện nổi trội nên gây tội nhưng tâm con người luôn luôn thay đổi, nếu người xấu nhận ra mình sai, biết hối lỗi, sửa đổi, bỏ ác theo thiện thì có khả năng trở thành người tốt. Vì vậy không nên nhìn nhận một người nào đó cố định là xấu hay tốt hoàn toàn.

Để trở thành người tốt ta nên giữ ít nhất là 5 giới cơ bản của Phật giáo:

  1. Cố ý tránh xa việc giết người và động vật
  2. Cố ý tránh xa việc trộm cắp
  3. Cố ý tránh xa việc tà dâm
  4. Cố ý tránh xa việc nói dối
  5. Cố ý tránh xa việc uống rượu và các chất gây say.

+ Giới không phải là điều ngăn cấm mà là thành trì ngăn chúng ta đừng đi vào đường ác, là rào cản cho chúng ta khỏi rơi vào vực sâu tội lỗi. Giới là tình thương của chư Phật đối với chúng sinh vì Phật nhìn ra nguyên nhân của khổ nên khuyên ta không nên làm điều bất thiện - có khả năng gây đau khổ cho ta. Càng giữ nhiều giới thì càng an lạc. Càng khép mình vào khuôn khổ càng tránh được tâm phóng dật (tâm buông thả, chạy theo dục vọng).

+ Giới có giới thô và giới vi tế. Ví dụ ta không giết ai nhưng khi thấy người ác bị giết ta tán thành thì cũng có cộng nghiệp sát rồi. Giữ giới không nói dối thì cũng không nên nói lời đâm thọc, lời gây chia rẽ, lời phỉ báng, lời phù phiếm, v.v

+ Không chỉ giữ giới mà còn cần hành giới như đang làm gì thì làm tốt việc đó, làm có trách nhiệm, làm những nghề chân chính tránh nghiệp sát (như bác sĩ nạo phá thai, nghề giết mổ gia súc, gia cầm), cứu giúp người và động vật, bố thí, cúng dường, nói lời an ủi người khác, v.v

+ Đỉnh cao của hành giới là thành giới. Chỉ cần thành tựu 1 trong 5 giới cũng giúp chúng ta trở thành 1 vị Thánh, có thần thông và chắc chắn tái sinh lên cõi Trời. Theo “Cuộc đời và di huấn của bà DIPA MA”: bà là một cư sĩ Ấn Độ chỉ giữ 5 giới nhưng đạt được thần thông trong đời này. Bà dạy Thiền cho những người nội trợ và họ thực hành thiền nhập thế - thiền ngay trong sinh hoạt hàng ngày để có sự an lạc. Mẹ Teresa đã được phong Thánh vì lòng bác ái (tình yêu rộng khắp – lòng từ bi) của bà - cống hiến cả đời cho những người nghèo khó. Nicholas Winton – người anh hùng thầm lặng cứu thoát hơn 600 đứa trẻ ra khỏi Đức Quốc xã. Ông được nữ hoàng Anh phong tước hiệp sĩ ở tuổi 94. Người lãnh đạo Tiệp Khắc trao cho ông vinh dự cao nhất, trạm xe London tạc tượng của ông, thậm chí một hành tinh trong vũ trụ được đặt theo tên ông! Ông đã hành hạnh Bồ Tát cứu vớt chúng sinh và chắc chắn rằng ông sẽ tái sinh lên cõi Trời.

+ Con người sinh ra trong cõi dục (ham muốn) nên ai cũng có xu hướng làm biếng, làm ít mà thích hưởng nhiều (tiền bạc, yêu đương, được khen, ăn uống và ngủ). Nếu chỉ muốn đủ ăn đủ mặc đủ sống thì là bình thường nhưng nếu muốn quá nhiều, dư ra, tích trữ thì lại là tham. Vì tham nên ta làm nhiều hơn, có nhiều hơn để thỏa mãn những ham muốn của mình.

+ Ai biết hài lòng với cái mình đang có thì có thể dừng lại hưởng nhàn J

+ Nếu muốn nhiều mà không đạt được sinh mệt mỏi, chán nản, bực tức, sân hận, v.v có thể phát tác ra bên ngoài đối với người khác hoặc quay ngược vào trong tâm là buồn bã, tự ti, ghen ghét, đố kỵ, thất vọng, v.v là những trạng thái, tâm trạng có hại cho cơ thể, đỉnh cao là trầm cảm và tự sát (vì bị phụ tình, vì thất bại trong công việc, v.v).

+ Có người nghĩ rằng kiếp này sống khổ thì chết đi để khỏi khổ, kiếp sau sẽ tốt hơn nhưng thật sai lầm vì chết với tâm sân hận sẽ tái sinh làm ma bị những cảnh tượng đau khổ trước khi chết lặp đi lặp lại trong tâm mãi cho đến khi nào nhận ra là mình đã sai lầm mới có thể siêu sanh được. Thân người khó có được mà không biết quý trọng thì đến khi nào mới lại được làm người ?!

Ta thường dính mắc, muốn níu giữ những gì mình ưa thích như tiền, đồ vật quý, nhà cửa, người yêu, mạng sống, v.v nên khi chết thường hóa thành ma mà không siêu thoát được.

Mỗi người như một con nhện giăng tơ. Mỗi vòng tơ là một mối quan hệ, một dính mắc.  Khi vòng nào đứt thì bị rúng động, chảy máu cho đến chết.

Nếu khi chết được thiêu, đem tro cốt vào chùa, mỗi ngày được nghe Kinh, nghe giảng Pháp đến khi nào nhận ra những sai lầm của mình, buông bỏ được thì mới có khả năng siêu thoát.

Tại sao bạn đến với Phật Pháp?  Phật độ tùy duyên. J

+ Phật Pháp như một nhà thuốc miễn phí, ai đang đau khổ (có bệnh về tâm) muốn chữa bệnh thì đến, tùy theo bệnh gì mà lựa thuốc phù hợp với mình. Chư Tăng và chư Ni là những vị bác sĩ, tùy duyên mà mình gặp bác sĩ giỏi hay dở.

+ Đi chùa nghe Pháp phần nhiều là phụ nữ vì phụ nữ nhẹ dạ và chịu nhiều đau khổ nhưng phụ nữ cũng rất dễ tu vì giàu tình cảm, vị tha, biết hy sinh vì người khác. Hãy xem những người sống bên cạnh là ruộng phước của mình, gieo xuống hạnh phục vụ để những thiện lành của mình có cơ hội trổ sinh.

+ Nhiều khi mình biết bệnh, biết thuốc nhưng thuốc đắng quá mình không thích uống ví dụ ta khó tập Thiền vì khi Thiền mình chỉ quan sát những điều khởi sinh chứ không thọ hưởng được gì. Thiền nhạt như ăn cơm với rau luộc mà không thêm muối, nước chấm hay ớt vì vậy không hấp dẫn.

+ Những ham muốn của con người  rất mạnh mẽ nên dù biết không tốt vẫn rất khó thay đổi. Ví dụ dùng máy tính trong thời gian dài sẽ làm mắt mỏi và mờ nhưng rất khó dứt ra khi đang xem 1 bộ phim nhiều tập hoặc truyện dài hấp dẫn. Ai cũng biết hút thuốc lá có khả năng bị ung thư phổi nhưng mấy ai bỏ được. Bởi vậy, chiến đấu với chính những ham muốn của mình thật là khó.

+ Tu tập đúng thì khỏe mạnh, an lạc, khá giả, hạnh phúc hơn.

Phân biệt hỷ thiện và hỷ tham:

+ Hỷ thiện: niềm vui khi làm việc tốt, khi cho đi thì nhẹ nhàng, an lạc.

+ Hỷ tham: vui nhiều, bùng nổ, muốn niềm vui kéo dài như khi trúng số hoặc khi đội bóng mình ủng hộ chiến thắng. Vui kết hợp với tâm phóng dật có thể phát sinh những hành động quá khích.

+ Đôi khi thấy mình tiến được 1 bước rồi lại thụt lùi 5-6 bước. Cho nên lúc nào cũng phải tự nhủ bắt đầu lại, bắt đầu lại. Không bao giờ là muộn để sửa đổi. Ta không thể thay đổi thế giới, xã hội, gia đình mà chỉ có thể thay đổi chính bản thân mình mà thôi.

+ Mong rằng mọi người đều có định hướng sống đúng đắn, có quyết tâm và sức mạnh để chiến thắng những thói hư tật xấu của chính mình để ngày càng tiến hóa nhé! J

27/3/2018

 Võ Thị Anh Thi

Ý kiến bạn đọc
01/04/201806:56
Khách
* Bài viết dựa trên những kiến thức về VI DIỆU PHÁP do SƯ CÔ TÂM TÂM giảng dạy.
31/03/201801:06
Khách
Có một số chỗ để mặt cười :) nhưng bị biến dạng thành chữ J. Xin quý vị thứ lỗi.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/10/2011(Xem: 32780)
Một trong những nhân tố chính yếu cung cấp năng lượng cho Cách Mạng Hạnh Phúc đã là sự nghiên cứu khích động phơi bày nhiều lợi ích của hạnh phúc – những hạnh phúc trải rộng...
24/10/2011(Xem: 10303)
Những lúc ngồi ngẫm nghĩ, tôi lại càng thấm thía câu nói mà ông cha ta đã dạy: “Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm” hay “Nghèo cho sạch, rách cho thơm”.
24/10/2011(Xem: 15240)
Tôi năm nay đã 95 tuổi, ngày giờ đã đến lúc phải mãn. Tôi cũng cố gắng lắm, kỳ thật những người bạn đồng tu cùng thời với tôi đều đã theo Phật từ lâu. Tôi còn ở trên đời để gặp mặt tất cả các huynh đệ là điều hy hữu lắm. Tôi tuổi đã cao, sức khỏe cũng yếu không thể nói nhiều nên chỉ nói những điều cốt yếu để nhắc nhở tất cả các huynh đệ.
23/10/2011(Xem: 14541)
Khi người ta đến để nghe tôi giảng, nhiều người làm như thế với mục tiêu đón nhận một thông điệp hay một kỹ năng cho việc bảo vệ niềm hòa bình nội tại và cho việc đạt đến một sự thành công trong đời sống. Một số người có thể đơn giản biểu lộ sự tò mò, nhưng điều quan trọng nên biết là tất cả chúng ta giống nhau, tất cả là những con người. Tôi không có gì đặc biệt: tôi chỉ là một ông thầy tu giản dị. Chỉ là một con người. Và tất cả chúng ta đều có khả năng cho những điều tốt đẹp cũng như những điều xấu xí. Cũng thế, tất cả chúng ta đều có quyền để hướng dẫn những đời sống hạnhphúc. Điều này có nghĩa là những ngày và những đêm vui vẻ; trong cách này, đời sống chúng ta trở nên hạnh phúc.
22/10/2011(Xem: 15002)
Người thì cho rằng Đạo pháp – Dharma – do Đức Phật thuyết giảng là một tôn giáo, kẻ lại cho đấy là triết học, có người xem Đạo pháp là một nền luân lý, thế nhưng cũng có người quả quyết Đạo pháp củaĐức Phật là một khoa học tâm linh. Thật ra thì không có nhãn hiệu nào hàm chứa đầy đủ ý nghĩa để biểu trưng cho Đạo pháp một cách trung thực.
21/10/2011(Xem: 14307)
Ngày xưa, đức Phật tọa thiền 49 ngày đêm dưới cội Bồ Đề đến khi sao mai mọc thì Ngài chứng Lục Thông và đắc Tam Minh trở thành bậc Vô thượng Bồ Đề cho nên Lục Thông (lục thần thông) là sáu diệu dụng vô ngại tự tại của Phật.
21/10/2011(Xem: 12049)
Ngày xưa, sau 49 ngày đêm thiền định dưới cội Bồ-đề, đức Phật Thích Ca đã tìm ra con đường giải thoát, có được thanh tịnh Niết bàn và giác ngộ viên mãn. Sau khi thành đạo, Ngài đến vườn nai ở xứ Ba-la-nại để thuyết giảng chân lý Tứ Diệu Đế cho nhóm ông Kiều Trần Như để chuyển bánh xe pháp và năm vị đệ tử đầu tiên này đều trở thành A la hán.
21/10/2011(Xem: 11241)
Danh từ Hạnh Phúc cũng như Thực Phẩm, có nhiều nghĩa khác nhau. Có thức ăn cho kẻ nghèo, cho người trung lưu và hạng người giàu sang. Có những loại thức ăn quốc tế, sản xuất từ các vùng khác nhau, tất cả đều bồi dưỡng cho cơ thể. Hạnh Phúc cũng thế. Tùy theo giai cấp và sự hiểu biết mà con người có cách nhìn khác nhau về hạnh phúc. Hạng người trí thức có quan điểm hạnh phúc khác với những người bình dân sống cuộc đời đơn giản, nhưng các bậc Giác Ngộ mới đạt được Hạnh Phúc Tối Thượng.
20/10/2011(Xem: 16580)
Bên nắng hồng xưa cũ Màu lam phủ chân đồi đời người bao suơng gió niềm tin vẫn lên ngôi Gió thức giấc sáng nay sưởi ấm lòng ẩn sĩ bên vô ngã vô thường an nhiên cùng chánh pháp ..
20/10/2011(Xem: 12487)
Chúng ta tự khẳng định là con của Đức Phật, nhưng chưa thấy Phật thì phải đi tìm Phật, như đi tìm người cha mà mình bị thất lạc; đó là quá trình tu hành của giai đoạn một. Và đến giai đoạn hai, khi tìm được Phật là thấy Phật rồi, chúng ta mới thật sự học Phật, làm theo Phật, là giai đoạn ba.