Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tiễn Biệt Người Đi Xa

11/10/201721:59(Xem: 3030)
Tiễn Biệt Người Đi Xa
Tiễn Biệt Người Đi Xa
lotus-hoa-sen

Sáng nay, mở cửa đón một ngày mới, ngày mới có thực đang hiển hiện rõ ràng trước lục căn cùng lúc tiếp nhận, nên xin đừng nói đó là ngày của cõi chiêm bao hư ảo, của cõi vô thường giả tạm, tôi lại nhận được tin thêm một người hàng xóm đã qua đời. Một người mẹ, người bà, đã tám mươi năm sống với thế gian hỗn độn lổn ngổn sướng khổ buồn vui. Hết nợ hết duyên kiếp này rồi, thì bà xuôi tay nhắm mắt vĩnh biệt trần gian mà ra đi thôi.
Bên ngoài đường phố chính, cũng vừa có một đoàn xe tang ngang qua trước hẻm, thùm thụp tiếng trống từng hồi đập như tim đang thop thóp, nghe nao nao tấm tức như ai đó đang kêu lên lời dỗi hờn tiếc nuối, hòa cùng tiếng đờn cò đờn nhị da diết não nùng và dàn kèn đồng inh ỏi ngân vang...
"Một người đã ra đi. Không bao giờ trở lại."
Không biết từ bao giờ, hễ có đám tang ngang qua ngoài đường chính là lúc nào trong đầu tôi cũng vang lên hai câu đó, miệng lại còn buông tiếng ra nữa, quen rồi, kỳ lạ.
Cũng không biết từ bao giờ, ai bày ra, đoàn xe tang không đi từ nhà thẳng đến nghĩa trang như hồi xưa, mà bây giờ phải chạy một vòng phố trung tâm, ngang qua trụ sở cơ quan của người mới khuất bóng, hoặc một vòng đường ven biển tráng nhựa êm ái chạy dài hàng chục cây số, mới chịu tấp thuyền hạ neo trên vùng đất an nghỉ cuối cùng.
Đường nhựa chính chạy ngang trước hẻm lớn nhà tôi là một đại lộ, chạy thẳng xuống bờ biển có Tháp Trầm Hương, mà trước kia là Tượng Đài Liệt Sĩ, nên hầu như ngày nào cũng có đoàn xe tang ngang qua, có ngày đến hai, ba đoàn sáng chiều, cũng có khi hai đoàn ngang qua cách nhau chỉ chừng mươi phút.
Vậy là, những lúc đó, đang còn ở trong nhà, dù đang bận làm gì, tôi cũng ngừng tay, ngẩng đầu ngóng tai lên để lắng nghe tiếng nhạc tiếng đờn, rồi buông nên lời tiễn biệt:
"Một người đã ra đi. Không bao giờ trở lại."
Đâu cần biết người vừa ra thiên cổ là quen hay lạ, nam hay nữ, già hay trẻ, ở xa hay gần, sắp địa táng hay hỏa táng... Tôi chỉ cần biết đó là một người đã từng sống với mình trong thế giới đảo điên này, đã từng cộng nghiệp với mình mà hít thở cày cuốc giữa cõi đời ô trọc này, và đã từng cộng sinh với mình trên một thành phố biển của một đất nước nhỏ bé giữa tứ đại dương và ngũ đại châu, chút đó cũng là nhân duyên. Vậy thôi.
Sáng nay, thêm người hàng xóm lại ra đi không bao giờ trở lại, tôi lại phải chuẩn bị máy để ghi hình giờ phút tiễn đưa linh cửu của người đi ngang qua trước cửa nhà mình, rời khỏi con hẻm thân quen...
Trải lòng bát ngát yêu thương
Ghé thăm ám chướng, vấn vương vũng lầy
Duyên sinh lớn bé kiếp này
Tĩnh tâm chuyển nghiệp cho đầy hoan ca!

Tâm Không Vĩnh Hữu
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/10/201016:33(Xem: 1240)
Người tham muốn danh vọng, thì suốt đời giong ruổi theo quyền cao, chức trọng, danh thơm tiếng tốt. Họ bằng mọi thủ đoạn để lòn cúi hết chỗ này đến chỗ khác, cố mong được địa vị cao sang. Họ lao tâm, khổ trí, tìm đủ mọi cách để nắm giữ cho được cái danh vọng, hư ảo nhằm đạt được quyền lợi tối cao.
03/10/201011:53(Xem: 1227)
Người tham muốn ăn uống ngon hợp khẩu vị, thì suốt đời lân la bên cạnh những món ngon vật lạ, quanh quẩn bên những tiệc tùng, tìm khoái khẩu trong những rượu ngon, vị lạ nên phải giết hại nhiều các loài vật để bồi bổ cho mình.
03/10/201010:23(Xem: 10367)
Nhà Phật dạy chúng ta giác thẳng nơi con người, chớ đừng tìm cầu bên ngoài. Nếu giác thẳng con người rồi thì ở ngoài cũng giác, nếu mê con người thì ở ngoài cũng mê.
03/10/201009:51(Xem: 2983)
Những kẻ bị phiền não khổ đau, Phật giáo đã chỉ cho họ con đường dẫn đến hòa bình, và hạnh phúc vĩnh cữu cùng giúp họ giải quyết mọi vấn đề phiền toái của cuộc sống.
03/10/201009:40(Xem: 2954)
Hỷ là một trong bốn vô lượng tâm của nhà Phật. Hỷ là hoan hỷ, vui vẻ. Lòng người Phật tử bao giờ cũng hoan hỷ, và sẵn sàng san sẻ niềm hoan hỷ đó cho mọi người.
03/10/201008:08(Xem: 2345)
Hiện tướng bản thể vũ trụ là một trò chơi vừa có tính thực và bất thực, hay vừa có tính hòa âm và bất hòa âm. Nếu người biết được trò chơi này, là người nắm được thực tại trên mườiđầu ngón tay; thì trái lại, kẻ không nắm được thực tại trên mười đầu ngón tay,kẻ đó không biết được hòa âm vũ trụ trong trò chơi này. Nói thế không có nghĩalà bản thể vũ trụ ở trong tình trạng phân sáp làm đôi vàđối lập nhau; nhưng nóchỉ là một.
03/10/201001:51(Xem: 1259)
Đạo Phật không dừng lại ở nơi tối tăm mà luôn dùng ánh sáng trí tuệ để chuyển hóa si mê, u tối thành trong sáng, hiện thực. Trên đời này không gì quý bằng an vui và hạnh phúc. Vàng bạc, gấm vóc, lụa là, thức ăn sơn hào hải vị, vũ khí tối tân chỉ làm con người tăng trưởng thêm lòng tham lam, ích kỷ, sân si, nóng giận và giết hại lẫn nhau; càng nhiều mưu cầu, tham đắm riêng tư thì càng thêm khổ đau chồng chất, chỉ cần muốn ít biết đủ theo khả năng hiện tại thì nghèo khó vẫn an vui, hạnh phúc. Trớ trêu thay, thế gian này không biết bao nhà tỉ phú đã phải bỏ mạng sa trường vì hụt hẫng bên bờ hạnh phúc, họ cứ mải mê chạy theo trường đời danh lợi, quyền cao chức trọng để rồi phải ra đi trong tủi hận ưu phiền.
02/10/201016:21(Xem: 10160)
Hoa sen (tên khoa học là Nelumbo Nucifera) là loại hoa mọc lên từ rễ củ nằm dưới lớp bùn đất ở dưới nước, hoa thường có màu trắng, hồng, có khi phơn phớt vàng, xanh...
02/10/201004:24(Xem: 2605)
Có lẽ ai cũng biết rằng tử vi bói toán là một khoa giải đoán tương lai đời người về vận mạng, tình duyên, gia đạo, học hành thi cử, thời vận thịnh suy, tốt xấu và chọn hướng nhà đất thích hợp, bao gồm cả việc so đôi tuổi và hóa giải sự xung khắc vợ chồng, chọn ngày giờ tốt để khai trương, cưới hỏi, cùng là giải hạn xấu, dựa theo một vài yếu tố như ngày, giờ, tháng, năm sinh của người xin coi bói toán... Trong kinh Chuyển Pháp Luân ngay sau khi Phật giác ngộ và kinh Di Giáo ngay trước khi Phật Niết-bàn, Ngài khuyên các đệ tử của Ngài là không nên xem bói toán, xem quẻ...
01/10/201006:41(Xem: 3793)
Sự chết của con người là một giai đoạn trong chu trình biến thiên bất tận sinh-lão-bệnh-tử. Đầu tiên, tim ngừng đập rồi đến phổi, sau đó đến não; cuối cùng cơ thể phân hủy.