Ăn Mày Cửa Phật

02/07/201607:17(Xem: 31388)
Ăn Mày Cửa Phật
blank
Namo Sakya Muni Buddha
 
Ăn Mày Cửa Phật
 
Có một ông Lão kéo một xe gạo nặng nề lê bước trên đường vừa đi vừa thở hổn hển​,​ 
vô tình bánh xe chao đảo ​vì ​va vào một cục đá bên đường, làm cả xe gạo​lật ngang.​ 
Ông lão cố hết sức nâng xe gạo lên, nhưng​ không nâng lên nổi. 
Ông mệt mõi​,​ mồ hôi nh​ễ nhại, trời nắng chang chang​.​ Ông ​bất lực,
ngồi bệch xuống đ​ường.​ ​​N​hìn xung quanh​, ô​ng thấy một ngôi Chùa​. 
Bên ngoài ngôi Ch​​ùa là những chiếc xe hơi lộng lẫy​.
 
Ông suy nghĩ và ​than: "​Có người vừa sinh ra thì đã giàu​, ​có kẻ làm lụng vất vả cả đời lại chẳng có gì!"
Một người phật tử ​đi ngang nghe thấy ​nên​  nói​ với ông: "Ông đã đến cửa Phật sao không vào 
thành tâm cầu nguyện, lại ngồi đây than thân trách phận!​ ​Người ta bảo Chùa đó rất thiêng, ​chính vì 
vậy​ mà khách thập phương cứ kéo đến ùn ùn"​.​ Ông Lão ​nghĩ mình đã bất lực trước cảnh nghèo túng 
và sự lật đổ của xe gạo, ​nên từ từ ​bước ​vào Chùa theo tiếng Chuông ngân​ trong lòng có rất nhiều 
điều mong ước​.
 
T​rước mắt ông nhiều​ người​ đang quỳ trước tượng Phật uy nghi khấn nguyện. 
Ông ​đứng nhìn​ ngơ ngác​. ​Một Vị tăng bước tới và ​hỏi: ​
"​Ông​ lần đầu tiên đến đây phải không​?"
Ông Lão: "Vâng! thưa Thầy lần đầu con đến nơi cửa Phật nên chẳng biết cầu nguyện ra​ ​sao​. 
Kính​ mong Thầy chỉ dạy!"
V​ị​ Tăng: "​Ông​ ​mong muốn điều gì?​"​ 
​Ô​ng Lão quay nhìn những người kia và nói: "Con cầu xin đức Phật ban phát sự ​c​ông bằng​.​"
Vị Tăng: "Công Bằng ư?"
Ông Lão: "Vâng! thưa Thầy. Con sinh ra trong một gia đình nghèo khổ​, ​
bần hàn không được học hành tử tế ,từ bé đã phải tự mưu sinh.​ ​
Lớn lên lấy một người vợ nghèo và nai lưng làm lụng như trâu bò, để nuôi bầy con nheo nhóc. 
Cuộc đời khốn khổ cơ hàn cứ thế bám theo ​c​on dai dẵng.​ ​Trong khi có biết bao nhiêu người khác sinh 
ra trong một ​gia đình giàu sang, chẳng cần cố gắng mà vẫn sống suốt đời trong nhung lụa.​ ​Như vậy​ 
​thực là ​không công ​b​ằng​!​ Nếu đức Phật linh thiêng xin Người hãy ban cho ​c​on một ít may mắn của 
những người kia!​"​ - Vị Tăng: "Như ​những ​người kia ​ư​?"
Ông Lão: "Chỉ cần nhìn họ là đủ biết họ giàu sang quý phái cở nào rồi​. Những​ người 
nghèo khổ như ​con không thể hiểu nỗi họ làm gì mà giàu sang lắm vậy?​"​
Vị Tăng: "Cái đó ta không biết? nhưng khi tới đây họ cũng chỉ là ​ă​n mày cả ​mà thôi​.​"
Ông Lão:​ ​"Ăn mày ư? thưa Thầy​!​"
Vị Tăng: "Đúng​!​ Ăn mày Cửa Phật!"
Ông Lão:​​"Nhưng nhìn họ giàu sang Quý phái có thiếu gì mà phải đi ăn mày​?​
"
Vị Tăng: "Sống trên cõi đời này mấy ai thỏa mãn với những gì mình đang có. 
Không tin ​ông​ cứ lại gần họ xem​.​" Ông Lão tò mò đi tới gần​ vài người​,lắng tai nghe ​những 
lời cầu nguyện của họ.​
​-​
Một ​người đàn ông​ lớn tuổi mặc áo vest, thắt cà vạt trong rất chỉnh tề ​cầu nguyện : 
"Cầu xin đức Phật cứu giúp công ty con khỏi bị phá sản, hàng trăm gia đình công nhân đang 
trong chờ vào Công ty.​ ​Đang trông chờ vào sự ​l​èo lái của co​n. ​Mô Phật !"
 
- Một người ​đàn bà lớn ​tuổi khóc thút thít:
Xin ​Đức Phật​ rũ lòng từ bi cho con sức mạnh để chiến đấu với 
căn bệnh ung thư quái ác.​ ​Xin ​ngài ​đừng để con phải chịu những cơn đ​a​u hành hạ, dày vò".
 
- Một cô ​g​ái trẻ tuổi buồn rầu ủ rủ ​khấn nguyện​: "Năm nay con đã gần 30 tuổi , mà vẫn chưa có 
người yêu thương.​ ​Con vô cùng buồn tủi,​ ​con chỉ xin Ngài linh thiêng cho con chút dung mạo để 
con tìm được một tấm chồng.​ ​Xin N​gài​  ban phước, Mô Phật​!​"​
 
Ông nghe được nhiều người khác xung quanh ông đều có vấn đề đau khổ để cầu nguyện.​
Ông ​lão​ cảm động rơi nước mắt.​ Ông ​bật thốt lên:​ "Tội nghiệp quá​!​" 
 
​Ông trở lại bên cạnh vị Tăng và thưa: "Thưa Thầy họ cầu xin rất nhiều điều, hóa ra họ toàn là ăn mày thật. 
Con cứ nghĩ trên đời này ai cũng hạnh phúc hơn con, chứ ai biết được họ cũng có nhiều nỗi khổ đến thế. 
Ngẫm ra con còn có nhiều điều hạnh phúc hơn họ như sức khỏe, sự vô tư chẳng hạn.
 
Vị Tăng:​ "​Đúng vậy​! ​
Cuộc đời công bằng với tất cả mọi người. Nên biết ​an phận với thực tại và cố gắng hết sức mình
 để tự mình hóa giải những khó khăn trong cuộc sống​, đ​ó mới chính là một cuộc đời ​h​oàn mỹ​.​"
 
Ông Lão nghe xong ​t​ỉnh ngộ​! 
Ông bước ra khỏi chùa và không cầu nguyện điều gì cả.
 
Ông đã không cầu nguyện điều gì cả vì tự thấy mình có thể vượt qua được khó khăn đang có của 
mình. So với những người giàu có kia, khó khăn của ông thật là quá nhỏ bé.​Ông trở lại bên cạnh 
xe gạo. Khuân từng bao gạo ra khỏi xe kéo, rồi khi không còn bao gạo nào trên xe, rất dễ dàng 
ông nâng chiếc xe đứng lên vững vàng trên hai bánh xe và vác gạo để lên xe.
Ông kéo xe đi lòng thênh thang.
blank
 Như Tâm
 
Tâm như sông và sông như tâm
Lúc sóng xôn xao, lúc lặng thầm
Vui, buồn, sướng, khổ.. rồi xuôi chảy
Một người nhìn sông trôi quanh năm..
 
Mây như tâm và tâm như mây
Chợt đến, chợt đi giữa tháng ngày
Mây bay du thủ hay thường tại..
Xanh ngắt trời xanh không đổi thay.
 
Hoa như tâm và tâm như hoa 
Hương sắc bao phen để nhạt nhòa,
Một đóa sen lòng tươi thắm mãi
Ướm hỏi nhân hoàn ai biết qua ?..
 
Tâm như gió và gió như tâm
Trầm bỗng, vi vu khúc nguyệt cầm
Nỗi niềm thả gió ngàn phiêu bạt
U uẩn vì tâm.. bao thế âm..
 
Mưa như tâm và tâm như mưa
Rơi trên trần mộng đã bao mùa
Mưa chẳng ươm sầu, sao mắt lệ
Đâu lá sen còn giọt nước xưa ?
 
Tâm như đất và đất như tâm
Gửi rác, tung hoa vẫn lặng câm,
Nằm nghe đất thở từng tâm niệm
Nghịch, thuận, hề.. vô quái ngại tâm!!.
 
Thiên nhiên tâm, này tâm thiên nhiên
Lẽ Đạo hàm dung khắp mọi miền.. 
- Chiều lên núi thả thơ theo gió
Trải chút tâm tình với vạn niên..
Như Nhiên
Thích Tánh Tuệ
blank
blank
blank
blank
Kinh' chia sẻ cùng cả nhà hình ảnh Khóa tu 3 ngày tại Trung tâm Tu Học Thuận Pháp- 
Houston- TEXAS ( June 24, 25, 26. 2016 )
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
佛菩薩的願力之-南無大行普賢菩薩十大願 - LULUMACHA - lulumacha’s blog
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/11/2014(Xem: 28268)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh chia sẻ: "Trong thư pháp của tôi, có mực, trà, hít thở, chánh niệm và tập trung. Viết thư pháp là một môn thiền định..."
23/11/2014(Xem: 13164)
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi. Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên. ( Chinh Phụ Ngâm Khúc) Trong cuộc sống có những ân tình, nhưng vì hoàn cảnh, hay vì lý do nào đó không trả được, tôi ghi mãi trong lòng, ấp ủ sâu thẳm tận trái tim như báu vật để rồi một lúc nào đó chợt nhớ lại, trân trọng với lòng tri ân vô bờ bến.
22/11/2014(Xem: 45645)
Có người khách mang đến cho tôi một gói quà. Bên trong là hai quyển sách: Đất nước Cực lạc, Ánh sáng và bóng tối. Tác giả: Liên Hoa Bảo Tịnh. Khoảng thời gian sau này, tôi có rất ít điều kiện để đọc thêm được những sách mới, nên không ngạc nhiên nhiều lắm với tác giả lạ. Dẫu sao, trong tình cảnh ấy mà được đọc những sách lạ, nhất là được gởi từ phương trời xa lạ, thì cũng thật là thú vị. Rồi càng đọc càng thú vị. Một phần vì có những kiến giải bất ngờ của tác giả, về những điểm giáo lý mà mình rất quen thuộc. Quen thuộc từ khi còn là một tiểu sa-di. Nhưng phần khác, thú vị hơn, khi biết rằng Liên Hoa Bảo Tịnh cũng là Đức Hạnh – đó là chú XUÂN KÝ, một thời ở Già-lam cùng với chú Sỹ.
20/11/2014(Xem: 9467)
Cái ngày ấy con lang thang vô định. Trải qua “ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh” bao nhiêu thăng trầm của kiếp sống nhân sinh, bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu dong ruổi kiếm tìm, bao nhiêu trượt ngã, thất bại, thất vọng não nề, bao nhiêu chán nản buồn thương uất hận với kiếp sống, con quyết định dừng cuộc phiêu lưu, vào Thiền môn “tìm lãng quên trong tiếng Kệ câu Kinh”. Bộ dạng của con hôm đó thật thiểu não, bơ phờ, thất thểu. Cửa Thiền vẫn rộng mở, lòng Từ Bi của Thầy bao dung tất cả, âu đó là cái duyên và con được nhận vào hàng ngũ xuất gia, nếu không thì chẳng biết đời con sẽ trôi giạt về đâu.
20/11/2014(Xem: 10100)
Đề tài chúng tôi nói chuyện hôm nay là: “Tìm lại mình, biết được mình là trên hết.” Đề tài này, mới nghe qua quí vị thấy quá đơn giản, nhưng thật là thiết yếu trong cuộc sống của chúng ta.
19/11/2014(Xem: 12742)
Bần cùng và giàu có là 2 danh từ nói về hai thân phận khác nhau. Phần lớn trong nhận thức của con người đều cho rằng: người nghèo cùng thì không có cái giàu có hiện hữu, và ngược lại, giàu có thì không có cái nghèo khổ hiện hữu. Kỳ thật không phải như vậy. Trên thế gian, sự nghèo giàu thật khó phân biệt. Người giàu vẫn có chỗ nghèo thiếu, và người nghèo khó vẫn có cái phú quý tàng ẩn.
18/11/2014(Xem: 16905)
Bây giờ, các con đã 16 và 19 tuổi rồi, bắt đầu hoạch định cho cuộc sống của chính mình. Thời gian qua là chuỗi ngày dường như vô tận, chúng ta chỉ mải mê ngồi đó và tán gẫu suốt ngày. Cha tiếc thời gian chúng ta hoang phí rong ruỗi ngoài bãi biển và những chuyến đi chơi dài ngày trong lần đi cắm trại ở Westfalia của gia đình mình trong khi các con chỉ ngoan ngoãn làm theo những gì cha bảo.
17/11/2014(Xem: 14004)
Vẫn biết thơ văn ca tụng thành phố cố đô này nhiều vô số kể, đã khiến con tim của một người Hà Nội mất gốc như tôi phải thổn thức, phải cố tình tìm một lần ra thăm Huế để trải nghiệm bằng chính cảm xúc của mình mới thôi. Nhưng biết bao giờ duyên lành mới đến khi tôi bị dị ứng khi nhắc đến hai chữ Việt Nam, quê hương gì mà toàn là ngộ độc từ thực phẩm cho đến tâm hồn,
17/11/2014(Xem: 24978)
Trên chuyến bay từ Paris đến Reykjavik, thủ đô Iceland, tôi không khỏi mỉm cười khi thấy trên màn hình giới thiệu du lịch có những từ “mindfulness” (chánh niệm), “meditation” (thiền), “here and now” (bây giờ và ở đây). Hôm trước cũng nghe một thiền sinh ở Làng Mai (LM) chia sẻ rằng cô thích thú khi nghe một nữ tiếp viên hàng không nói với khách: “Please have mindfulness to bring your luggage down…” (xin chánh niệm khi đưa hành lý xuống…). Thiền tập đã đi vào đời sống người châu Âu đến vậy, có phần ảnh hưởng khá lớn của LM.
15/11/2014(Xem: 16382)
Không và Có tương quan mật thiết với nhau như bóng với hình. Có bao nhiêu cái có thì cũng có bấy nhiêu cái không. Nếu cái có vô cùng vô tận, thì ...