Không Không Thi Hoạ (thơ)

21/02/201620:51(Xem: 10947)
Không Không Thi Hoạ (thơ)
KHÔNG KHÔNG THI HOẠ
Điền Viên Hoàng Văn Minh Tự cảm
khi gặp Thầy Giác Lượng Tuệ Đàm Tử.
 
Gặp Thầy Giác Lượng rõ là không
Cảm Giác chân tu thuần nhuệ không
Phân Lượng thế trần như cánh gió
Tuệ tinh kinh Phật sánh mây không
Đàm tư nhật nguyệt quanh hoàn vũ
Tử thoát địa thiên vượt biển không
Nhập tiếng chuông thiêng tình Việt thống
Áo Vàng buông bóng viễn lai không.
oOo
Hoạ Y vận
Theo thể khoáng yêu, độc vận
Của Thi Hữu Điền Viên Hoàng Văn Minh.
 
Đã rằng: Thức ngộ Thích tâm không
Đã nguyện tầm tu Giác lý không
Cửa đạo một lòng Lượng rộng mở
Trường đời vạn ý Hoà nhau không ?
Xin ghi  vài nét Tặng Thi Hữu
Hẳn nhớ đôi dòng Hoàng Hạc không ?
Kỷ niệm muôn đời Văn hoá Việt
Hỏi rằng: Xứng nghĩa Minh Quang không ?
oOo
 
 
 
 
Cùng hoạ chữ KHÔNG
với  Hoà Thượng Thích Giác Lượng
 
Hoà thức tâm bằng tất cả không
Thượng trình xuyên suốt khắp trời không
Thích Kinh thích Kệ chuông và mõ
Giác cảm tinh thần trống như không
Lượng ái siêu du hoa rộ nở
Tuệ bi mạc khải gốc đề không
Đàm văn phong hoá nuôi dân Việt.
Tử chí quan phòng phúc lộc không.
oOo
Đáp Hoạ Y Vận Cụ Điền Viên
 
Giác ngộ xuất trần đã quyết không
Lượng tâm thanh thảng chính là không
Tuệ khai lìa chấp chuông cùng mõ
Đàm tử vô ưu thật rõ không.
Hoạ đáp tình chân thoang thoảng rộ
Điền trang nghĩa cử thắm nguồn không.
Viên Văn hoá phẩm dù siêu việt
Thi Hữu cùng tôi rõ có không.
oOo
Giác Lượng Tuệ Đàm Tử
Cảm ơn Cụ Điền Viên Hoàng Văn Minh.
 
 
 
ĐÁP TÌNH THÂN
 
Tặng lời tán thán đáp tình thân
Đại chí dâng cao dũng lực thần
Đức trọng ma quyền buông ý nguỵ
Giác tường Chánh lý giải nguồn chân
Minh đăng soi sáng đời mê vọng
Chùa viện khai duyên độ thế trần
Pháp Phật nhiệm mầu xoay chuyển hoá
Hoa liên toả ngát vị hương phần.
Kỷ niệm ngày viếng thăm Chùa Pháp Hoa
Thành phố Vichita.
                         Giác Lượng Tuệ Đảm Tử
oOo
 
BÀI THƠ LƯU NIỆM
Tặng Đạo hữu Hội Trưởng
Hội Phật Giáo Vichita
 
Bản vị người tu học kiếp nầy
Tặng dòng thi cảm lúc về đây
Đạo tâm đã nguyện vun Tam Bảo
Hữu ý chung lo hổ trợ thầy
Hội họp cùng nhau bàn Phật sự
Trưởng tình bạn đạo hiệp hoà xây
Không danh không lợi nhưng lòng quyết
Niệm Phật bồi công phúc báu đầy.
GIÁC LƯỢNG TUỆ ĐÀM TỬ
 
 
 
DUYÊN HỘI NGỘ
Tặng Thầy Thích Trường Sanh
 
Thích dòng Trưởng tử Đức Như Lai
Trường đạo dựng xây cứu vạn loài
Sanh chúng nghiệp dày vươn đắm luỵ
Trụ Ta Bà, thế độ tiêu tai
Trì hành Chánh Pháp nguồn Chơn lý
Chùa viện tuỳ duyên đạo mở khai
Giác tánh dung thông hoà mọi giới
Nhiên đăng rạng chiếu khắp trần ai.
Khi TT. Ghé thăm
Pháp Duyên Tịnh Xá, San Jose
                                                      24-7-2001
 
DUYÊN PHẬT
Tặng Thầy Thích Hằng Hiển
 
Giác Lượng quí thương bậc sĩ hiền
Tặng dòng thi phú nhớ nguồn duyên
Ngô Huynh căn Phật nhuần bao kiếp
Như thị phần tâm thoã ước nguyền
Bích thuỷ ngời soi chân ảnh hiện
Thích dòng Trưởng tử thích hương thiền
Hằng thường tinh tiến trì Kinh Luật
Hiển đạt Tăng thân phúc hiện tiền.
                                         Nhân ngày tấn phong
                                    ngôi vị Thượng toạ năm 2001
                                    GIÁC LƯỢNG TUỆ ĐÀM TỬ
 
 
TINH THẦN NGƯỜI VIỆT BẤT KHUẤT
 
Trước tình trạng Việt Nam lâm quốc nạn
Dân tộc mình quá thống khổ điêu linh!
Đảng cộng nô bạo trị khắp quê mình
Dùng cả những âm mưu và thủ đoạn.
 
Chúng chỉ biết phục vụ cho bè đảng
Nền tự do, dân chủ chẳng màng chi
Và nhân quyền chúng chà đạp thẳng tay
Các tôn giáo chúng cũng đều triệt hạ.
 
Quê hương ta ngày càng thêm tàn tạ!
Nạn đói nghèo, dân chúng mãi kêu than!
Mà tập đoàn đảng cộng vẫn oang oang
Rằng:Xã hội chủ nghĩa cao tột đỉnh.
 
Nhưng, tham nhũng chúng làm mục tiêu chính
Đồng bào ta oán ghét bọn vô nhân!
Vô lương tâm, vô đạo đức, vô thần
Trong, ngoài nước, cùng đứng lên tranh đấu.
 
Nơi hải ngoại chúng ta đà rõ thấu
Các Hội đoàn, các Tổ chức khắp nơi
Đã vùng lên kêu gọi khắp mọi người
Đồng ý thức: chúng ta là tỵ nạn.
 
 
 
 
Hãy thể hiện người Việt nam xứng đáng
Chí anh hùng khí phách giống Rồng Tiên
Năm Ngàn Năm Văn Hiến, giữ nguồn thiêng
Truyền thống Việt hiên ngang ghi sách sử.
 
Tuy vẫn biết chúng ta cùng xa xứ!
Nhưng tinh thần dân tộc, tính kiên gan
Từ ngàn xưa gương chiếu sáng vô vàn
Nay con cháu nối chí ngàn sau rạng.
 
Ôi ! Tổ quốc Việt Nam ngời trong sáng
Quê hương mình như hoa ngát thơm hương
Dân tộc mình tình trải rộng muôn phương
Mà thế giới ban tình thương che chở.
 
Cộng đồng Việt chúng ta hằng ghi nhớ
Ơn muôn đời Tổ quốc Tổ Tiên ta.
Ơn Anh Hùng, Chiến sĩ của Quốc gia
Ơn các nước đã ra tay đùm bọc.
 
                        Nam Mô A Di Đà Phật
Giác Lượng Tuệ Đàm Tử

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/11/2014(Xem: 20791)
Gần cả cuộc đời dành cho nghiên cứu và truyền bá Phật pháp, thiền sư Thích Nhất Hạnh đã đúc kết ra triết lý sống, thể hiện trong những câu nói giàu tính suy tưởng và chiêm nghiệm, khiến người ta nhớ mãi.
27/11/2014(Xem: 13377)
Nhìn là cái gì quen thuộc với chúng ta , mà cũng là rất xa lạ. Cái gần nhất có khi lại là cái xa lạ nhất. Có lúc nó hiện ra như dòng thác lũ phiền não nhận chìm con người. Có lúc khơi dậy những nét đẹp của cuộc sống, sự thật và hạnh phúc. Nó trở nên bí mật. Nó gây kinh ngạc, và chính nó là sự kinh ngạc.
25/11/2014(Xem: 31612)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh chia sẻ: "Trong thư pháp của tôi, có mực, trà, hít thở, chánh niệm và tập trung. Viết thư pháp là một môn thiền định..."
23/11/2014(Xem: 15468)
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi. Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên. ( Chinh Phụ Ngâm Khúc) Trong cuộc sống có những ân tình, nhưng vì hoàn cảnh, hay vì lý do nào đó không trả được, tôi ghi mãi trong lòng, ấp ủ sâu thẳm tận trái tim như báu vật để rồi một lúc nào đó chợt nhớ lại, trân trọng với lòng tri ân vô bờ bến.
22/11/2014(Xem: 47972)
Có người khách mang đến cho tôi một gói quà. Bên trong là hai quyển sách: Đất nước Cực lạc, Ánh sáng và bóng tối. Tác giả: Liên Hoa Bảo Tịnh. Khoảng thời gian sau này, tôi có rất ít điều kiện để đọc thêm được những sách mới, nên không ngạc nhiên nhiều lắm với tác giả lạ. Dẫu sao, trong tình cảnh ấy mà được đọc những sách lạ, nhất là được gởi từ phương trời xa lạ, thì cũng thật là thú vị. Rồi càng đọc càng thú vị. Một phần vì có những kiến giải bất ngờ của tác giả, về những điểm giáo lý mà mình rất quen thuộc. Quen thuộc từ khi còn là một tiểu sa-di. Nhưng phần khác, thú vị hơn, khi biết rằng Liên Hoa Bảo Tịnh cũng là Đức Hạnh – đó là chú XUÂN KÝ, một thời ở Già-lam cùng với chú Sỹ.
20/11/2014(Xem: 11134)
Cái ngày ấy con lang thang vô định. Trải qua “ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh” bao nhiêu thăng trầm của kiếp sống nhân sinh, bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu dong ruổi kiếm tìm, bao nhiêu trượt ngã, thất bại, thất vọng não nề, bao nhiêu chán nản buồn thương uất hận với kiếp sống, con quyết định dừng cuộc phiêu lưu, vào Thiền môn “tìm lãng quên trong tiếng Kệ câu Kinh”. Bộ dạng của con hôm đó thật thiểu não, bơ phờ, thất thểu. Cửa Thiền vẫn rộng mở, lòng Từ Bi của Thầy bao dung tất cả, âu đó là cái duyên và con được nhận vào hàng ngũ xuất gia, nếu không thì chẳng biết đời con sẽ trôi giạt về đâu.
20/11/2014(Xem: 11683)
Đề tài chúng tôi nói chuyện hôm nay là: “Tìm lại mình, biết được mình là trên hết.” Đề tài này, mới nghe qua quí vị thấy quá đơn giản, nhưng thật là thiết yếu trong cuộc sống của chúng ta.
19/11/2014(Xem: 13760)
Bần cùng và giàu có là 2 danh từ nói về hai thân phận khác nhau. Phần lớn trong nhận thức của con người đều cho rằng: người nghèo cùng thì không có cái giàu có hiện hữu, và ngược lại, giàu có thì không có cái nghèo khổ hiện hữu. Kỳ thật không phải như vậy. Trên thế gian, sự nghèo giàu thật khó phân biệt. Người giàu vẫn có chỗ nghèo thiếu, và người nghèo khó vẫn có cái phú quý tàng ẩn.
18/11/2014(Xem: 18108)
Bây giờ, các con đã 16 và 19 tuổi rồi, bắt đầu hoạch định cho cuộc sống của chính mình. Thời gian qua là chuỗi ngày dường như vô tận, chúng ta chỉ mải mê ngồi đó và tán gẫu suốt ngày. Cha tiếc thời gian chúng ta hoang phí rong ruỗi ngoài bãi biển và những chuyến đi chơi dài ngày trong lần đi cắm trại ở Westfalia của gia đình mình trong khi các con chỉ ngoan ngoãn làm theo những gì cha bảo.
17/11/2014(Xem: 15197)
Vẫn biết thơ văn ca tụng thành phố cố đô này nhiều vô số kể, đã khiến con tim của một người Hà Nội mất gốc như tôi phải thổn thức, phải cố tình tìm một lần ra thăm Huế để trải nghiệm bằng chính cảm xúc của mình mới thôi. Nhưng biết bao giờ duyên lành mới đến khi tôi bị dị ứng khi nhắc đến hai chữ Việt Nam, quê hương gì mà toàn là ngộ độc từ thực phẩm cho đến tâm hồn,