Tro của Mẹ

21/09/201507:38(Xem: 11059)
Tro của Mẹ
Tro cua Me (3) 
TRO CỦA MẸ
Vi Tâm
(viết cho một người bạn)
 

Khi mẹ mất, con cháu đều có mặt.
Qua bao năm đất nước tang thương, chiến tranh khốc liệt, đàn con gian truân trong nghề nghiệp, trong lửa đạn. Có đứa vào quân đội, cả năm không thấy mặt, không biết ở đâu. Sau chiến tranh mọi người đều tìm cách bỏ xứ.  Đứa trước đứa sau, qua rừng qua biển, rồi tìm cách đưa được mẹ sang xứ người. Các con làm lại sự nghiệp, các cháu học hành giỏi, thành công vượt mực. Ai cũng nói: “Cụ thật có phước, cụ thật có phước, được Phật độ !”

 

Ngày tang lễ mẹ, người ta đến rất đông, có người từ xa cả ngàn cây số cũng về cho bằng được. Là vì mẹ ăn ở tử tế, nên ai cũng kính mến. Nhóm này theo nhóm kia vào tụng kinh rền rền. Khi thiêu, gần cửa kính là căn phòng nhỏ, chỉ nhận 18 người. Anh cả phải đứng ra dàn xếp. Ai không được vào thì ùa ra ngoài sân, ràn rụa nước mắt nhìn khói mẹ nhè nhẹ bay lên trời…

Linh hồn mẹ đi nhưng tro mẹ để trong chùa. Con cháu ở gần tuần nào cũng vào thăm.

 

Các con muốn đưa tro mẹ về với bố. Bèn thay nhau về nước tìm mộ cha. Nhưng nghĩa địa đã được chuyển đi nơi khác. Tìm hoài tìm mãi, không biết bây giờ bố ở đâu.

 

Tro cua Me (1)

Một đứa con có dịp công cán bên Ấn Độ. Bèn xin đem tro mẹ rắc trên núi bên đất Phật. Mọi người đồng ý. Thế là đứa con kín đáo lãnh tro bay qua xứ Ấn. Từ New-Dehli lấy xe lửa bình dân tới Bodgaya. Tới Bodgaya đi xe ca lên đỉnh núi Linh Thứu.

Một cuộc đi vất vả hãi hùng. Trời nắng rừng rực, đất đai khô cạn, cây cối xác sơ, đường đi loang lở, xe bụi mịt mù. Người, trâu, bò, chó, khỉ, đen đủi, gầy guộc, trà trộn sống với nhau. Ai cũng chịu đựng, nhường nhịn. Không ai gây với ai.

Tro cua Me (2)

Đường bộ từ chân lên đỉnh Linh Thứu Sơn bây giờ dễ đi, lên vài bậc lại một đoạn bằng. Người con lên tới đỉnh núi, vào lễ Phật. Rồi tìm một chỗ vắng, hai tay run run đem tro mẹ rắc ra.

 
Tro cua Me (3)

Người con đang xếp túi lại, thì bỗng thấy có bóng râm sau lưng. Quay lại ngước lên, thấy bốn nhà sư Tây Tạng, cao lớn như mấy ông hộ pháp, đang chắp tay cầu kinh. Thì ra mấy vị từ xa đã nhìn thấy có người rắc tro, bèn tới cầu cho Mẹ. Tiếng cầu kinh trầm hùng từ trong cổ họng bay ra vang vào không gian, suốt gần nửa tiếng đồng hồ.

Bốn vị hiền từ yên lặng nhận cái vái tạ ơn của người con, rồi quay đi, theo hàng một mà xuống núi. Không ai nói với ai một lời.

Trời xanh trong. Mấy đám mây trắng xa vời. Lắng tai, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi nhè nhẹ đưa tro mẹ bay bổng tan vào không gian bát ngát...

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/12/2012(Xem: 11019)
Việc điều trị tâm là thiết yếu, vì nếu không thì các vấn đề bất ổn của chúng ta, vốn không có điểm khởi đầu, sẽ không bao giờ chấm dứt. Chúng ta có thể dùng thuốc hay các phương thức bên ngoài khác để chữa lành một căn bệnh nào đó, nhưng bệnh sẽ tái phát nếu chúng ta không điều trị tâm. Nếu không điều trị Tâm thì luôn luôn có nguy cơ là ta sẽ lại tạo ra nguyên nhân của bệnh, chúng ta sẽ tái diễn các hành vi mà trước đây đã khiến cho cơ thể chúng ta bị đau ốm. Và rồi chúng ta sẽ bị cùng căn bệnh đó trong các kiếp sau, hay thậm chí ngay trong kiếp này. Lama Zopa Rinpoche
27/12/2012(Xem: 16155)
Cấu trúc củaMười điều tâm niệm gồm ba phần: - Phần một,mô tả về mười nghịch cảnh với các đối tượng và cách đối trị để tất cả hành giảphải giữ chánh niệm và tỉnh thức, nhằm thấy được “mặt mũi” của chúng, nguyênnhân và cách thức đối trị. - Phần hailà giải pháp đối trị, tìm đối tượng có tính đối lập ở mức độ cao nhất hay hơn đểtừ vế A của hiện thực khổ đau, ta có được vế B của tâm linh như là kết quả tấtyếu của sự hành trì. - Phần ba làphần khuyến tu như tựa đề chung của tác phẩm Bảo vương tam muội niệm Phật trựcchỉ, để giúp ta thấy rõ hiện tính vô thường như bản chất và quy luật của sựvật hiện tượng để từ đó ta không quá bận tâm về những đổi thay liên hệ đến bảnthân và tất cả những gì diễn ra xung quanh.
27/12/2012(Xem: 23345)
Không tách lìa hiện tướng và tánh không. Đây chính là chánh kiến, chẳng còn gì sở đắc được hơn.
26/12/2012(Xem: 14473)
Người đời ai cũng muốn tìm cầu hạnh phúc, nên chạy đuổi theo tiền của, sắc đẹp, danh vọng, quyền thế, ăn uống và ngủ nghỉ… Họ lầm tưởng rằng sẽ được vui sướng lâu dài, nhưng cuối cùng vẫn phải gánh chịu nhiều đau khổ!
23/12/2012(Xem: 14677)
Chử Đồng Tử là người Phật tử Việt Nam đầu tiên. Ông sống cùng cha là Chử Cù Vân tại Hưng Yên trong thế kỷ thứ 3 trước Tây lịch. Một hôm, nhà cháy, chỉ còn chiếc khố hai cha con thay nhau mặc. Khi rời nhà, Chử Đồng Tử mặc khố và cha phải ở nhà, và ngược lại
19/12/2012(Xem: 15748)
Kinh thành đá Gia Na là thạch kinh có quy mô lớn nhất trên thế giới, với các tảng đá ma ni trên đó khắc lục tự chân ngôn và các loại kinh văn, là thắng tích văn hóa hiếm thấy.
10/12/2012(Xem: 18558)
Nhạc phẩm “Để gió cuốn đi” của Trịnh Công Sơn không phải từ đầu đến cuối đều có chất “Đạo nhập thế” được lồng ghép trong nhạc. Có câu, có đoạn, ý tưởng triết lý đạo Phật hiện rõ.
08/12/2012(Xem: 12905)
Bài này sẽ tập trung nói về đề tài, một vài cách tiếp cận các nguồn nghiên cứu Phật học Anh ngữ. Và qua đây, thử khảo sát một vài thắc mắc thường gặp. Đặc biệt, chúng ta sẽ dò tìm dấu tích Kinh Kim Cương, một kinh căn bản của Tổ Sư Thiền, trong Tạng Pali.
06/12/2012(Xem: 11949)
Do sức ép của công việc, sức ép của mọi thứ trong xã hội đã làm thay đổi cấu trúc đời sống sinh hoạt gia đình truyền thống mà các sắc dân ở các nơi đã phải đối diện.
04/12/2012(Xem: 14189)
Một hôm, một Thiền sư phải qua sông. Sư bước lên một chiếc đò của một cô lái đò xinh đẹp. Sau khi thuyền cặp bến, cô lái thu tiền từng ngườì như bình thường, chỉ trừ nhà sư bị cô lái đò đòi tiền gấp đôi.