Có nên “bốc” bát hương?

03/02/201508:13(Xem: 18421)
Có nên “bốc” bát hương?
bat huong
HỎI: Tôi là Phật tử, nhà tôi thờ Phật đã hơn 10 năm nay, bàn thờ có một bát hương thờ Phật và một bát hương thờ gia tiên. Cách đây vài tuần, có người bạn từ miền Bắc vào chơi và có hỏi bát hương nhà tôi đã được các thầy bốc chưa. Tôi trả lời, bát hương trên bàn thờ chỉ có tro sạch, ngoài ra không có gì cả. 
 
Người bạn này mới nói với tôi  rằng: Bát hương là nơi hội tụ tâm thức, giống như một sợi dây vô hình để khi gia chủ thắp hương cầu nguyện thì Phật thánh, tổ tiên có thể chứng giám được lòng thành. Việc bốc bát hương phải nhờ thầy hoặc pháp sư giúp cho. Khi bốc bát hương các thầy sẽ chú nguyện, thỉnh Phật thánh hay vong linh về an nhập. 
 
Việc bốc bát hương cung cấp cho các vật thờ cúng một nguồn năng lượng ban đầu, và sau này trong quá trình thờ cúng, năng lượng đó ngày một tăng trưởng khiến cho độ linh thiêng ngày càng cao. Chỉ sau khi hoàn thành công đoạn này thì mới biến bát hương từ một vật vô tri trở nên linh thiêng, bát hương mới có chư vị theo chứng giám cho thân chủ khi vái cúng và tạo được linh khí để có thể giúp đỡ, độ trì cho gia chủ. 
 
Bát hương được làm đúng pháp là phải có cốt gồm bảy thứ báu và giấy ghi tên gia chủ, danh hiệu vị được phụng thờ. Nếu bát hương không được bốc đúng cách cũng giống như nhà không chủ, nên cần đi bốc bát hương mới về thờ và xử lý bát hương cũ. 
 
Riêng tôi suy nghĩ thì bát hương, bàn thờ đều là phương tiện để chúng ta có chỗ thờ phụng, quy hướng và tu tập. Phật thánh, tổ tiên ông bà không ngồi nơi bát hương. Không biết suy nghĩ của tôi có đúng không? Rất mong được quý Báo sẻ chia về vấn đề này.

(PHAN ĐỨC TRUNG, [email protected])


ĐÁP:

Bạn Phan Đức Trung thân mến!

“Bốc” bát hương là tín niệm dân gian, khá phổ biến ở một số vùng miền phía Bắc. Là Phật tử, hẳn nhiên bạn luôn tôn trọng những tập tục hiện tồn trong dân gian nhưng phải có chánh kiến của riêng mình.

Đạo Phật không có tín niệm “bốc” bát hương. Bát hương chỉ đơn thuần là một vật thờ cúng dùng để thắp hương, tương tự như lư để xông trầm, bình để chưng hoa, dĩa để đựng quả v.v… Trong bát hương thường đựng cát hay tro sạch, mịn và xốp để dễ cắm hương. Hàng ngày, Phật tử phải rút bớt chân hương, lau quét bàn thờ sạch sẽ. Khi cát hay tro trong bát hương bị bẩn thì thay mới mà không cần tuân theo bất cứ nghi thức hay thể lệ nào cả.

Bạn đã đúng khi suy nghĩ rằng “Bát hương, bàn thờ đều là phương tiện để chúng ta có chỗ thờ phụng, quy hướng và tu tập. Phật thánh, tổ tiên ông bà không ngồi nơi bát hương”. Đó là chánh kiến cần có nơi người Phật tử tu học đúng theo Chánh pháp.

Người Phật tử thờ Phật và tổ tiên cốt ở tâm thành, lòng kính. Sự giao cảm và linh ứng được kết nối từ tâm, tâm thành thì Phật chứng. Vì thế, bạn không cần “đi bốc bát hương mới về thờ và xử lý bát hương cũ”.

 Chúc bạn tinh tấn!

TỔ TƯ VẤN
Ý kiến bạn đọc
03/02/201614:19
Khách
Hôm nay 26/12 đến 29/12 âm lịch gđ tôi muốn bốc bát hương mới có được không?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2013(Xem: 16721)
MỤC NGƯU ĐỔ là tranh chăn trâu. Tranh ra đời tự triều đại nào, dưới ngọn bút lông nào, khó mà tra cứu cho đích xác được. Điều chắc chắn là tranh có từ xa xưa lắm, ban đầu chỉ có sáu bức, sau thất lạc luôn ...
01/04/2013(Xem: 30880)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 16373)
Trải qua hơn 25 thế kỷ, giáo lý đức Phật và bức thông điệp của Ngài gửi cho nhân loại vẫn còn vững chắc tồn tại với thời gian. Trong những sự nghiệp vĩ đại được xem như vĩnh cửu và bất biến, ta phải kể trước nhất là giáo pháp của đức Phật ...
01/04/2013(Xem: 10794)
Có một bài thuyết pháp của Đức Thế Tôn mà không thấy sách sử ghi lại, bài thuyết ấy cũng tại Vườn Nai, xứ Ba La Nại, được nói ra trước bài kinh Tứ Diệu Đế chỉ vài giờ ...
01/04/2013(Xem: 14231)
Một lần nọ, tôi hỏi một vị Sư “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm”có phải là câu hay nhất trong kinh Kim Cang không thì Sư nhẹ nhàng bảo không, trong kinh Kim Cang câu nào cũng hay cả! Quả thật dần dần tôi cũng thấy ra kinh Kim Cang chỗ nào cũng hay cả, mà hình như ngày càng hay hơn, nhất là khi… áp dụng vào đời sống hằng ngày, đúng như Edward Conze nói. Cách viết, cách trình bày từng chữ từng câu trong kinh Kim Cang chặt chẽ, thuyết phục và nói chung là… hấp dẫn! Tôibị cuốn hút vào Kim Cang cũng như trước kia với Tâm Kinh. Tâm Kinh- dạycho Xá Lợi Phất, một đại đệ tử thông tuệ, trí thức nhất của Phật- hình như là để trả lời rốt ráo cho câu hỏi Tại sao,mang tính lý thuyết; còn Kim Cang thì nói cho Tu Bồ Đề
31/03/2013(Xem: 12819)
Một ngạn ngữ nhà Thiền vẫn thường được nhắc đến để sách tấn, khuyên răn Tăng Ni trong việc tùng chúng tu tập, giữ mình không rơi vào những sa ngã, kéo lôi của dòng thế tục, đó là câu: “Tăng ly chúng tăng tàn, hổ ly sơn hổ bại” (Tăng mà rời đại chúng thì tăng suy tàn; cọp mà xa rừng thì cọp thất bại).
30/03/2013(Xem: 13820)
Lại nói Tu Bồ Đề kính cẩn đặt hai câu hỏi với Phật: “…làm thế nào để an trụ tâm, làm thế nào để hàng phục tâm?” thì Phật bảo rằng không có gì khó cả, các vị Đại Bồ tát đều hàng phục tâm bằng cách như vầy… như vầy… “Ông hãy lắng tai nghe cho kỹ đây. Ta sẽ vì ông mà nói”. Tu Bồ Đề hớn hở: “Xin vâng, xin vâng. Con đang rất muốn nghe!”.
29/03/2013(Xem: 13881)
N ăm nay (2006) Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Chi Bộ Đức Quốc và Hội Phật Tử Việt Nam Tỵ Nạn tại Cộng Hòa Liên Bang Đức đăng cai tổ chức kỳ thứ 18 Khóa Tu Học Phật Pháp Âu Châu, từ ngày 27 tháng 7 năm 2006 đến ngày 5 tháng 8 năm 2006 tại địa điểm
29/03/2013(Xem: 13280)
Trong buổi thiền tọa hôm nay chúng ta đã kết nối được với tổ tiên. Chúng ta biết tổ tiên đang có mặt trong từng tế bào cơ thể. Một người mất gốc, một người bị cắt đứt liên hệ với tổ tiên không thể là một người có hạnh phúc. Cũng như cây không có gốc rễ thì cây không thể sống, nếu chúng ta không tìm tới gốc rễ thì chúng ta không sống được. Tết là một dịp để chúng ta tìm về nguồn và tiếp cận được với gốc rễ của mình.
29/03/2013(Xem: 16518)
Có hai thầy trò nhà kia làm nghệ sĩ xiếc. Thầy là một người đàn ông góa vợ và học trò là một cô gái nhỏ tên Kathullika. Hai thầy trò đi khắp đó đây trình diễn để kiếm sống. Màn trình diễn thường xuyên của họ là ông thầy đặt một cây tre khá cao trên đỉnh đầu mình, rồi bé gái leo dần lên đầu cây và dừng lại trên đó, để người thầy tiếp tục di chuyển trên mặt đất. Cả hai thầy trò đều phải vận dụng sự tập trung tâm ý đến một mức độ khá cao để giữ thăng bằng và ngăn chặn tai nạn có thể xảy ra.