Có nên “bốc” bát hương?

03/02/201508:13(Xem: 17994)
Có nên “bốc” bát hương?
bat huong
HỎI: Tôi là Phật tử, nhà tôi thờ Phật đã hơn 10 năm nay, bàn thờ có một bát hương thờ Phật và một bát hương thờ gia tiên. Cách đây vài tuần, có người bạn từ miền Bắc vào chơi và có hỏi bát hương nhà tôi đã được các thầy bốc chưa. Tôi trả lời, bát hương trên bàn thờ chỉ có tro sạch, ngoài ra không có gì cả. 
 
Người bạn này mới nói với tôi  rằng: Bát hương là nơi hội tụ tâm thức, giống như một sợi dây vô hình để khi gia chủ thắp hương cầu nguyện thì Phật thánh, tổ tiên có thể chứng giám được lòng thành. Việc bốc bát hương phải nhờ thầy hoặc pháp sư giúp cho. Khi bốc bát hương các thầy sẽ chú nguyện, thỉnh Phật thánh hay vong linh về an nhập. 
 
Việc bốc bát hương cung cấp cho các vật thờ cúng một nguồn năng lượng ban đầu, và sau này trong quá trình thờ cúng, năng lượng đó ngày một tăng trưởng khiến cho độ linh thiêng ngày càng cao. Chỉ sau khi hoàn thành công đoạn này thì mới biến bát hương từ một vật vô tri trở nên linh thiêng, bát hương mới có chư vị theo chứng giám cho thân chủ khi vái cúng và tạo được linh khí để có thể giúp đỡ, độ trì cho gia chủ. 
 
Bát hương được làm đúng pháp là phải có cốt gồm bảy thứ báu và giấy ghi tên gia chủ, danh hiệu vị được phụng thờ. Nếu bát hương không được bốc đúng cách cũng giống như nhà không chủ, nên cần đi bốc bát hương mới về thờ và xử lý bát hương cũ. 
 
Riêng tôi suy nghĩ thì bát hương, bàn thờ đều là phương tiện để chúng ta có chỗ thờ phụng, quy hướng và tu tập. Phật thánh, tổ tiên ông bà không ngồi nơi bát hương. Không biết suy nghĩ của tôi có đúng không? Rất mong được quý Báo sẻ chia về vấn đề này.

(PHAN ĐỨC TRUNG, [email protected])


ĐÁP:

Bạn Phan Đức Trung thân mến!

“Bốc” bát hương là tín niệm dân gian, khá phổ biến ở một số vùng miền phía Bắc. Là Phật tử, hẳn nhiên bạn luôn tôn trọng những tập tục hiện tồn trong dân gian nhưng phải có chánh kiến của riêng mình.

Đạo Phật không có tín niệm “bốc” bát hương. Bát hương chỉ đơn thuần là một vật thờ cúng dùng để thắp hương, tương tự như lư để xông trầm, bình để chưng hoa, dĩa để đựng quả v.v… Trong bát hương thường đựng cát hay tro sạch, mịn và xốp để dễ cắm hương. Hàng ngày, Phật tử phải rút bớt chân hương, lau quét bàn thờ sạch sẽ. Khi cát hay tro trong bát hương bị bẩn thì thay mới mà không cần tuân theo bất cứ nghi thức hay thể lệ nào cả.

Bạn đã đúng khi suy nghĩ rằng “Bát hương, bàn thờ đều là phương tiện để chúng ta có chỗ thờ phụng, quy hướng và tu tập. Phật thánh, tổ tiên ông bà không ngồi nơi bát hương”. Đó là chánh kiến cần có nơi người Phật tử tu học đúng theo Chánh pháp.

Người Phật tử thờ Phật và tổ tiên cốt ở tâm thành, lòng kính. Sự giao cảm và linh ứng được kết nối từ tâm, tâm thành thì Phật chứng. Vì thế, bạn không cần “đi bốc bát hương mới về thờ và xử lý bát hương cũ”.

 Chúc bạn tinh tấn!

TỔ TƯ VẤN
Ý kiến bạn đọc
03/02/201614:19
Khách
Hôm nay 26/12 đến 29/12 âm lịch gđ tôi muốn bốc bát hương mới có được không?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/10/2013(Xem: 41318)
Nếu không có một giọt nước sẽ không có đại dương. Nếu không có một hạt cát sẽ không thành sa mạc. Trong cuộc sống, nếu không có những điều vụn vặt thì việc thành bại trong thiên hạ có đáng để lưu tâm? Tôi cũng như bạn, thấy đêm dài thì trông cho mau sáng, dù không mong đêm vẫn tiếp theo ngày. Vậy nên, thương ghét, trắng đen, tốt xấu, phải trái… là điều mà xưa nay vẫn thế và ngàn năm sau vẫn thế.
17/10/2013(Xem: 61112)
Tôi đọc kinh sách, nghe giảng và học hỏi, đồng thời rút kinh nghiệm trong những năm qua cùng các pháp hữu nghiên cứu và hoằng truyền chánh pháp, đặc biệt với đạo hữu Nguyên Phước. Thấy cần, rút ra một số nét cơ bản để chia xẻ cùng quý Phật tử thật dễ đọc, dễ hiểu, dễ thực hành trong niềm tin Phật pháp.
16/10/2013(Xem: 31603)
Có lẽ, trong thời gian qua, trong cuộc sống vật chất tương đối đầy đủ dù chưa dư thừa với đa số, nên con người cần một cái gì đó về đạo đức tâm linh, muốn trở về nguồn cội, nên tưởng nhớ nhiều về tổ tiên ông bà mà gần gũi nhất là cha mẹ, anh em huyết thống. Tập sách nhỏ này, tôi viết để tưởng nhớ mẹ tôi, nhưng may mắn trong cái riêng ấy lại hòa nhập được với cái chung của những tấm lòng hiếu kính. Do đó, rất nhiều người tâm đắc muốn có, muốn đọc, có người vừa gọi điện vừa khóc, tôi cũng chạnh lòng nhớ mẹ mà khóc theo, đa số qua điện đàm yêu cầu tái bản, vâng lời, tôi cũng cố gắng tái bản 2 lần rồi.
14/10/2013(Xem: 31092)
Nàng thở ra một hơi thật dài, mặt sáng lên, vui mừng nói: “Bây giờ em mới thực sự hết lo về chuyện cô cán bộ ấy. Nhưng không biết cô ấy và ông thầy kia có thoát được thật không hay là cuối cùng lại bị bắt? Em lo cho họ quá.” “Hy vọng họ thoát, vì từ đó về sau, không nghe cán bộ hay tù nhân trong trại đá động gì tới họ nữa.”
12/10/2013(Xem: 29245)
Có những ngày trong đời, người ta thả trôi lòng mình theo dòng cuốn dập dềnh bất định của bao cảm giác. Vui thì cười nói hồn nhiên, lộ vẻ sung sướng, buồn thì mặt dàu dàu cúi xuống để nước mắt rơi thành dòng. Điều đó chẳng có gì lạ, Còn vui buồn, còn cười khóc được thì hãy còn là con người.
11/10/2013(Xem: 16325)
Bệnh ( 病 ) là thuật ngữ chung cho cả Đông lẫn Tây y, Bệnh là là một cảm giác đau đớn, cả thể xác lẫn tinh thần. Bệnh là 1 trong 4 cái khổ ( Sanh 生, Lão 老, Bệnh 病, Tử 死 )của chúng sinh mà Phật đã dạy. Mà đã là chúng sinh thì ai cũng phải bệnh, hôm nay ta còn trẻ khỏe, nhưng một ngày nào đó khi đã đến tuổi già cũng phải nếm trải 1 đôi lần bị bệnh, hoặc hơn thế nữa. Bệnh là do Âm Dương mất cân bằng, Ngũ hành tương khắc, Tứ đại không hòa, bệnh khổ là một quy luật chung ở góc độ nhân sinh quan. Bệnh có thể chia ra 3 yếu tố :
11/10/2013(Xem: 18073)
Trước hết phải là sự độ lượng ...
11/10/2013(Xem: 22009)
Khi Phật còn tại thế, Ngài thường dạy các đệ tử như sau: _ Này các Tỳ kheo, có hai cực đoan mà người xuất gia cần phải tránh xa: + Một là đắm say các dục vọng, tham muốn thấp hèn, thô bỉ, có tính cách phàm phu tục tử, không dẫn đến đức hạnh Thánh nhân, không liên hệ đến mục đích tu tập, giác ngộ, giải thoát.
10/10/2013(Xem: 17737)
Đây là bài Kinh nói về hạnh nguyện độ sinh của Bồ tát Quán Thế Âm trong cõi Ta Bà giúp cho tất cả mọi người “quán chiếu cuộc đời” để đạt được giác ngộ, giải thoát.
04/10/2013(Xem: 12025)
Ai cũng nói rằng: ‘Sống mà không có mục đích, lý tưởng thà chết còn hơn!’ Để làm cho đời sống của mình thêm ý nghĩa, mỗi người chúng ta cần có một mục đích để sống. Có người sống vì con cái; có người sống cho gia đình, giòng họ; có người sống vì một lý tưởng, một chủ thuyết v.v… Nói tóm lại, bất luận chúng ta sống như thế nào, nghèo hay giàu, cao hay thấp, mình cần phải có một mục đích, một lý tưởng để sống. Bằng không, đời sống của mình thật là nhạt nhẽo, vô vị. Mình sống như cỏ dại mọc hoang, không mục đích, không hướng đi. Thật là đáng tiếc, thật là uổng phí cả đời người!!