Tháng 10 năm 2014, Đức Đạt-lai Lạt-ma có một buổi thuyết giảng tại thành phố Boston trong chuyến viếng thăm Hoa kỳ. Một Phật tử Việt Nam tại đại học MIT (Massachusetts Institute of Technology) đã tham dự và trong dịp này có mua một tấm tranh treo tường ghi lại một lời giảng của Ngài gửi sang Pháp tặng tôi. Cử chỉ ấy khiến tôi không khỏi cảm động nhưng cũng không tránh khỏi một chút áy náy, bởi vì tôi chỉ quen biết người bạn trẻ này qua mạng internet thế nhưng chưa bao giờ gặp mặt.
Thiết nghĩ tôi không nên ích kỷ thừa hưởng lời dạy quý báu ấy của Đức Đạt-lai Lạt-ma bằng cách giữ tấm tranh riêng cho mình, do đó tôi cũng xin mạn phép dịch lại lời dạy ấy của Ngài nơi đây, trước hết như là để chuyển lời cảm tạ đến người tặng tấm tranh và sau đó là để cùng chia sẻ với tất cả những người bạn chưa hề được gặp mặt khác khắp bốn phương trời nhân dịp xuân về...
SỰ SỐNG QUÝ GIÁ CỦA CON NGƯỜI
Mỗi ngày khi thức giấc, nếu biết nghĩ đến cái may mắn được làm thân con người thì đấy cũng sẽ là cách giúp mình ý thức được là phải mang lại một chút ý nghĩa nào đó cho sự sống ấy. Cảm thấy mình may mắn được làm người và còn sống đến ngày hôm nay, trước hết là cách nói lên lòng biết ơn đối với cha mẹ mình, và sau đó là nghĩ đến món nợ mà mình phải trả cho sự sống, cho xã hội và con người nói chung.
Không bao giờ nên xem bất cứ một ngày nào trong cuộc đời mình là một ngày bình dị cả, mà mỗi ngày đều là một ngày may mắn - may mắn được làm thân con người. Sau hết cũng xin mạn phép chia sẻ thêm cùng các bạn một lời khuyên của nhà sư Tây Tạng Dilgo Khyentzé Rinpoché:
"Một khi đã hoàn toàn ý thức được giá trị của sự hiện hữu dưới thể dạng con người, thì tất chúng ta cũng sẽ hiểu rằng việc cố tình phung phí thì giờ trong các việc giải trí và chạy theo những tham vọng tầm thường, chỉ là cách mang đến cho mình một sự hoang mang tột độ mà thôi".
Dilgo Khyentzé Rinpoché (1910-1991)
Bures-Sur-Yvette, 09.12.14
Hoang Phong