Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Vô thường quanh ta mỗi ngày

27/05/201420:12(Xem: 5932)
Vô thường quanh ta mỗi ngày

Buddha_200


Tôi tiễn tuần cũ với 2 sự kiện quan trọng: thứ 7 là buổi nói chuyện với mấy trăm bạn trẻ mới đi làm tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình về chủ đề “Tư duy để thành công” và chủ nhật là chia sẻ với vài trăm phật tử tỉnh Hòa Bình về chủ đề “Giàu và nghèo”. Niềm vui thật giản đơn khi bằng cách này hay cách khác tôi đã chia sẻ những lời Phật dạy với bất cứ ai có thể. Đối với tôi, việc này cũng như ăn, cũng như cách mình nạp năng lượng, nhưng chỉ có khác là không ăn bằng miệng mà bằng não, bằng tâm.

Đầu tuần tôi nghe tin nhạc sỹ Thuận Yến qua đời và đám tang diễn ra sáng thứ 3. Giật mình!

Tôi may mắn được quen biết gia đình cô chú Thuận Yến – Thanh Hương cách đây hơn chục năm và thật sự yêu quý cô chú. Một cách sống rất giản dị của chú Thuận Yến. Một tình yêu thương lớn lao và sự hy sinh cao cả của cô Thanh Hương. Tôi nhớ những bữa ăn, những buổi uống trà ở nhà cô chú. Tôi nhớ những nụ cười rất vang của nghệ sỹ Thanh Hương. Tôi nghĩ về dọng nói nhẹ nhàng và ân cần của nhạc sỹ Thuận Yến. Rồi những bàn tay, những ánh mắt, những bước chân. Rất gần. Rất gần.

Ấy vậy mà chú Thuận Yến không còn nữa. Khi tôi ngồi gõ những dòng chữ này thì tấm thân tứ đại của chú đã nằm sâu dưới đất. Chú đã nằm trong đất và hình như đã bắt đầu hòa với đất. Nhạc sỹ nổi tiếng đã chính thức trả thân về cho đất thật rồi.

Mấy năm nay nhạc sỹ Thuận Yến bệnh. Mà cũng đến mấy năm nay tôi không qua thăm chú và cô cùng gia đình. Cứ đổ lỗi cho bận công việc, cho đủ thứ. Để rồi hôm nay ngồi nhớ lại bài kinh nói rằng cái chết đến bất thường, không từ bất cứ ai. Cũng mừng rằng chú Thuận Yến đã sống tốt cả đời mình để tôi tự nhủ, chắc chắn chú sẽ sinh về cõi lành. Tôi mở cuốn sách nhạc chú tặng năm xưa ra và nhẩm hát lại bài “Chia tay hoàng hôn”. Tôi chia tay chú như chia tay người thân, như lìa xa bạn đạo.

Cũng đầu tuần tôi nghe tin một anh bạn của tôi đã nhập viện tâm thần và cả gia đình đang rối bời. Anh là một doanh nhân khá kín đáo và thành đạt. Tại sao nên nông nỗi này! Tôi phi xe đến ngay thăm anh.

Anh nhận ra tôi ngay. Tôi hỏi thăm và thấy anh vẫn tự xác nhận rằng anh khỏe. Tôi cùng vợ anh và mẹ anh dẫn anh đi làm các xét nghiệm và chụp chiếu cũng như test tâm lý. Tôi bất ngờ khi anh đi lại khá chậm chạp và đúng là có những biểu hiện không được bình thường lắm như lần lượt đi các phòng đóng tất cả cửa sổ của các phòng bệnh lại. Người nhà nhắc thì anh bảo, đóng giúp người ta.

Tôi tâm sự với vợ anh, với mẹ anh, với em gái anh. Có đến đây mới cảm nhận được nỗi lo của những người thân. Có lắng nghe mới cảm thông với những gia đình có người bệnh nhất là khi đó lại là người trụ cột. Vợ anh cho biết vẫn đang dấu các con, bởi anh luôn là thần tượng của 2 con, nếu biết tin anh bị bệnh thế này chắc các con sẽ suy sụp mất.

Người mẹ 80 tuổi của anh rất quý tôi và nắm chặt tay tôi cầu cứu, cứ như rằng tôi là bác sỹ tài năng. Bà rất thương và lo cho con trai bà. Tôi lại càng hiểu hơn tấm lòng quá tuyệt vời của những người mẹ. Dáng người mảnh mai, khuôn mặt đầy lo lâu và khắc khổ của bà làm tôi càng thấy xót xa cho anh.

Vợ anh đã hầu như không ngủ 10 đêm nay vì đêm nào anh cũng thức và thu dọn nhà cửa, bật hết điện sáng trưng lên rồi xếp, kê lại đồ đạc suốt đêm. Nhắc và thậm chí bắt anh đi ngủ anh đều nói rằng, muốn ngủ thì cũng phải dọn nhà đã chứ. Có hôm anh ra mở cửa nhà ra hành lang hàng xóm và cởi trần ngủ vậy luôn đến sáng. Có hôm anh ôm cả cục tiền đi mua đủ thứ về chất đầy nhà…

Chuyện anh bạn tôi nhập viện tâm thần làm tôi nhớ đến một anh bạn khác cũng đang nằm viện vì ung thư mà tôi mới đến thăm cách đây 1 tuần. Anh bạn này cũng rất thành đạt, có học thức, có địa vị, giàu có, được nể trọng trong xã hội. Với cái tuổi này lẽ ra phải đang khỏe mạnh, vui tươi, sống và cống hiến cho đời. Tôi biết rằng, sức ép đang rất lớn, gánh nặng đang đè lên hai vai các doanh nhân. Nặng đến mức có khi sức người không chịu nổi nữa.

Vô thường – tôi và bạn nghe mãi rồi. Nhưng hôm nay thêm 1 lần nữa vô thường chạm đến tôi, ngấm vào tôi. Biết là 1 chuyện, hiểu lại là chuyện khác. Và hiểu rồi, chúng ta cần làm gì đây. Mà làm gì thì làm ngay, đâu có đợi đến ngày mai. Bởi chắc gì đã có ngày mai. Bởi mỗi ngày có đến hơn 30 người sáng ra khỏi nhà đi làm mà tối không về nhà nữa – đấy mới là con số chết bởi tai nạn giao thông đó thôi nhé.

Trong tai tôi vọng lên nguyên vẹn bài kệ “vô thường”. Rằng “Ngày nay đã qua; Đời sống ngắn lại; Hãy nhìn cho kỹ; Ta đã làm gi? Đại chúng hãy cùng tinh tấn; Thực tập hết lòng; Sống cho sâu sắc và thảnh thơi; Hãy nhớ vô thường. Đừng để tháng ngày trôi đi oan uổng”.

Tôi giật mình và nghĩ rằng ngay việc mình viết ra đây để chia sẻ với quý vị cũng là 1 cách thực tập, môt cách tu, một cách sống sâu sắc, rằng bài chia sẻ cũng giúp ngày hôm nay của tôi trôi đi ý nghĩa.

Chúng ta hãy nhắc nhau sống trọn vẹn với mỗi phút giây hiện tại nhé. Chúng ta cùng nhắc nhau sống tốt, sống thiện, sống có ích mỗi ngày nhé bạn. Để không bao giờ nuối tiếc. Đời sống là vô thường mà.

TS Nguyễn Mạnh Hùng

Công ty sách Thái Hà

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/12/2013(Xem: 16293)
Cánh cửa của thế kỷ 20 sắp khép lại, tất cả chúng ta đều nhận thấy rằng thế giới đã trở nên nhỏ hơn, loài người trên hành tinh đã trở thành một cộng đồng lớn, các liên minh về chính trị và quân sự đã tạo ra những khối đa quốc gia, làn sóng của thương mại và công nghiệp thế giới đã cho ra nền kinh tế toàn cầu, những phương tiện thông tin của thế giới đã loại bỏ những chướng ngại về ngôn ngữ và chủng tộc.
10/12/2013(Xem: 21764)
Hầu hết chúng ta đều quen thuộc với câu chuyện đời của Đức Phật. Chúng ta biết rằng thái tử Siddhattha đã rời bỏ cung điện lộng lẫy của vua cha, để bắt đầu cuộc sống không nhà của người lữ hành lang thang đi tìm con đường tâm linh, và sau nhiều năm tu hành tinh tấn, Ngài đã đạt được giác ngộ khi đang nhập định dưới gốc cây bồ đề. Sau khi xả thiền, Đức Phật đã đi đến thành phố Benares, giờ được gọi là Varanasi. Ở đó, trong Vườn Nai, lần đầu tiên Ngài thuyết pháp về những gì Ngài đã khám phá về con đường đi đến hạnh phúc toàn vẹn. Lời dạy của Đức Phật rất đơn giản nhưng sâu sắc.
10/12/2013(Xem: 7683)
Đây là một đề tài khá phức tạp và dễ bị hiểu lầm. Có câu nói: ‘Hành trình ngàn dặm khởi đầu bằng một bước đi (a journey of a thousand miles begins with a single step). Vì vậy, vấn đề cần phải nêu ra là khi nào và từ đâu chúng ta bắt đầu cất bước trên con đường tâm linh? Đa phần chúng ta đi tìm con đường tâm linh cho mình khá trễ. Trễ là do mình không cảm thấy nhu cầu cần thiết cho tâm linh lúc trẻ vì quan niệm rằng chùa chiền không thể nào giải quyết được những ưu phiền, đau khổ trong cuộc sống của tuổi trẻ. Chùa là dành cho những người lớn tuổi, xế chiều. Họ cần đến chùa là để vun bồi phước đức như làm việc thiện, bố thí, công quả .v..v… để ‘sau này’ được hưởng phước tốt lành.
09/12/2013(Xem: 5806)
Gia đình nghèo kia có ba người: Bố – Mẹ – và Con trai. Họ sống âm thầm và bình lặng trong một thôn làng hẻo lánh, người Bố đi làm thuê để kiếm cơm gạo nuôi gia đình, người mẹ lo việc bếp núc, trồng mấy luống rau, và chăm sóc con. - Một buổi trưa hè nắng nóng, người mẹ trên đường từ chợ về nhà chợt nhặt được một trái cam ai đó đánh rơi bên đường, cơn khát và mệt nhọc dường như tiêu tan khi bà nghĩ đến miếng cam ngọt lịm và mọng nước. Nhưng nghĩ đến đứa con ngoan ngoãn chẳng mấy khi được ăn hoa trái thơm ngon, bà liền lau sạch trái cam và cất vào túi.
09/12/2013(Xem: 6941)
Giáo lý đạo Phật không chỉ nói về những vấn đề “xuất thế”, mà Đức Phật cũng đã rất chú trọng về vấn đề “nhập thế” - hoàn thiện nhân cách trước khi đạt được thánh cách - giúp cho tất cả chúng ta một phương pháp ứng xử phù hợp với đạo lý làm người, tạo nên một nhân cách sống. Nhân cách sống đó, dù bất cứ ở đâu và bất cứ thời điểm nào, cũng có thể ứng dụng và mang lại những kết quả tốt đẹp...
09/12/2013(Xem: 7294)
Có thầy trò một nhà kia làm nghề hát xiệc. Người thầy là một người đàn ông góa vợ và người học trò là một cô gái nhỏ tên là Kathullika. Hai thầy trò đi đây đó trình diễn để kiếm ăn. Màn trình diễn của họ là người thầy đặt một thanh tre cao trên đỉnh đầu mình, trong khi bé gái leo dần lên đầu cây rồi dừng lại trên đó, để người thầy tiếp tục đi trên đất. Cả hai thầy trò đều phải vận dụng sự tập trung tâm ý đến một mức độ khá cao, để giữ thăng bằng và để ngăn chặn tai nạn có thể xảy ra.
09/12/2013(Xem: 6367)
Tự thủy uyên nguyên, khắp các loài chúng sanh cùng với Phật đồng một tâm, tức cái tâm tánh tuyệt đối, chơn thường, vắng lặng, trong trẻo, tròn đầy, trùm khắp, không lay không động, không đến không đi, không sanh không diệt, vô thỉ vô chung, cực linh cực mầu, hay sanh các pháp. Do Phật tâm thanh tịnh, vắng lặng, huyền mầu, nhưng lại khéo sanh vạn pháp, nên cổ đức mới tạm mượn lời mà đặt tên, gọi cái tánh huyền mầu đó là "chơn không diệu hữu", tức từ cái tánh linh diệu trong trẻo, không một vật mà pháp pháp tuỳ duyên trùng trùng sanh khởi.
09/12/2013(Xem: 5979)
Nguyện là mong cho, cầu mong cho, ước mong rằng… Khi nguyện cho người khác được hạnh phúc, chính ta liền có được hạnh phúc. Tại sao như thế? - Khi nguyện cho người khác hạnh phúc, chính trong lúc đó tâm ta thoát khỏi những tình cảm tiêu cực như đố kỵ, ích kỷ, ghét bỏ… Khi ấy chúng ta xóa bỏ được, dù chỉ là tạm thời, sự phân biệt chia cách kiên cố giữa ta và người khác. Chính sự thoát khỏi những ràng buộc tiêu cực nặng nề này đưa chúng ta đến miền đất chung của hạnh phúc.
08/12/2013(Xem: 8800)
Bodh Gaya (Bihar), Ngày 3, tháng 12, năm 2013 – Lễ trùng tụng Tam tạng thánh điển quốc tế đã cử hành tại Bồ Đề Đạo Tràng thuộc tỉnh Bihar, Ấn độ. Hàng ngàn chư Tăng và Phật tử trên toàn thế giới đang tham dự buổi lễ này. Buổi lễ 10 ngày được tham dự bởi chư Tăng và Phật tử từ các quốc gia như Bangladesh, Căm bốt, Ấn độ, Nepal, Miến điện, Thái lan, Tích lan và Việt nam sẽ chấm dứt vào ngày 12 tháng 12 năm 2013.
08/12/2013(Xem: 25694)
Khi thực tập thiền Lạy, ta nhìn sâu vào thân ta để thấy rằng thân này không đích thực là ta, không phải là vật sở hữu của ta. Trong thân này không có cái gì gọi là cái ta riêng biệt để bám víu. Tuy nhiên, thân thể ta là một hợp thể rất mầu nhiệm, nó chứa đựng cả tinh hà vũ trụ bao la. Ta thấy được tất cả các thế hệ tổ tiên, con cháu của ta đều có mặt trong thân ta. Ta cảm nhận sự có mặt của họ trong từng tế bào của cơ thể. Họ luôn có mặt trong ta và chung quanh ta. Họ cũng như các yếu tố khác đã kết hợp lại để làm nên sự sống của ta. Ta có thể tiếp xúc với những yếu tố như đất, nước, lửa và không khí - bốn đại trong ta và ngoài ta. Ta thấy ta như một con sóng trên mặt đại dương. Con sóng này được hình thành bởi các con sóng khác.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Senior Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com ; http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com , tvquangduc@bigpond.com
KHÁCH VIẾNG THĂM
110,220,567