06. Bình anh như Myanmar

28/03/201408:42(Xem: 12639)
06. Bình anh như Myanmar

Binh_an_nhu_Mien_Dien (1)Binh_an_nhu_Mien_Dien (10)Binh_an_nhu_Mien_Dien (11)Binh_an_nhu_Mien_Dien (2)Binh_an_nhu_Mien_Dien (3)Binh_an_nhu_Mien_Dien (4)Binh_an_nhu_Mien_Dien (5)Binh_an_nhu_Mien_Dien (6)Binh_an_nhu_Mien_Dien (7)Binh_an_nhu_Mien_Dien (8)Binh_an_nhu_Mien_Dien (9)

Chúng ta có thói quen, rời Hà Nội hay Sài Gòn náo nhiệt và ồn ào để về những vùng quê để đổi gió, để có được bình an. Nhiều người làm như vậy. Tôi cũng vẫn thế. Tuy nhiên cái bình an ở Myanmar khác xa so với bình an ở đất Việt. Tôi không biết tại sao.

Bạn đã được đến nước nào mà tại sân bay có đoàn âm nhạc dân tộc biểu diễn chào mừng bạn chưa. Trừ trường hợp bạn là thành viên đoàn của lãnh đạo quốc gia. Ấy vậy mà chuyện ấy xảy ra ở Myanmar. Câu chuyện là có thật. Một cảm giác nhẹ nhàng, thư thái, lâng lâng tràn dâng trong mọi thành viên của đoàn. Âm nhạc theo chúng tôi lên xe về khách sạn. Ai cũng thấy mình quá may mắn và hạnh phúc. Có người bảo, do lao động ở Myanmar được trả thấp nên họ sẵn sàng phục vụ hành khách. Người khác lại cho rằng người dân Myanmar hạnh phúc khi phục vụ, rằng họ đang mang hạnh phúc đến cho chính họ và khách phương xa. Tôi chỉ lặng im thưởng thước trọn vẹn.

Thời nay, ít đâu còn thấy xe bò, xe tay chở hàng từ máy bay về nhà chờ đợi bạn nhận hoặc chở hành lý của bạn từ nơi bạn check in ra máy bay để cất cánh. Lạ lắm. Tôi ngồi lặng lẽ ngắm những nhân viên hàng không Myanmar. Họ cần mẫn làm việc trong bình an đến lạ. Sân bay Myanmar giản đơn đến khó tin. Tất cả là thủ công. Là dùng tay. Nhưng rất nhẹ nhàng và bình an.

Khi máy bay hạ cánh tại Heho, xe kéo của sân bay kéo hết va ly, túi xách của chúng tôi ra thẳng xe bút. Thay vì chúng tôi nhận hành lý và tự xách hay đẩy ra xe. Chuyện này làm cho nhiều người đi Myanmar lần đầu ngạc nhiên. Nhưng thực ra đó là tấm lòng thôi mà: họ biết hành lý riêng đoàn chúng tôi là gần 20 kiện nên trả hết hành lý cho các khách lẻ, còn lại là đoàn Việt Nam. Họ giúp chúng tôi trong bình an và không có bất cứ đòi hỏi nào.

Đến với Bagan, chúng tôi đón nhận bình an đến lạ thường. Ngày nào cũng tôi cũng 2 lần ngắm mặt trời mọc và lặn. Trời Bagan về đêm khá lạnh. Chúng tôi mặc áo ấm để từ 3h30 lên xe ngựa hướng về ngôi chùa cao nơi đây và nhẹ nhàng trèo lên ngồi thiền sớm mai. Không khí trong lành và se lạnh. Những ánh nến được đoàn chúng tôi thắp lên ấm áp và tinh khôi. Chúng tôi im lặng ngồi thiền làm cho các bạn nước ngoài khác cũng thiền theo. Chúng tôi lễ Phật để các bạn phương tây cũng cùng lễ Phật. Chúng tôi niệm Phật và hầu như ai xung quanh cũng cùng niệm. Bình an và tràn đầy nặng lượng. Sớm mai đẹp làm sao.

Khi bầu trời ửng hồng là lúc chúng tôi im lặng nhất. Tất cả lặng im ngắm. Cả một rừng người im phăng phắc. Chợt tôi nghĩ, nếu mà ở Việt Nam hay chỉ cần có đông người Việt thôi thì quân ta tha hồ mà bình luận, chỉ chỏ, nói chuyện và… náo loạn. Ở đây ai cũng như ai: lặng im, dồn cả thân lẫn tâm thưởng thức. Bởi nếu mải bàn tán thì ai sẽ thay ta nhận bình an sớm mai.

Bình an khi mặt trời lặn. Ngắm hoàng hôn bình an lạ thường. Mặt trời đẹp kỳ lạ. Tôi ít thấy ở đâu mặt trời hiền dịu và long lanh như ở Myanmar. Cả ở Golden Rock lẫn Bagan. Cả ở hồ Inle lẫn Mandalay. Người phương tây đổ về đây hình như để ngắm cảnh và cảm nhận sự bình an. Tôi rất thích ngắm kinh khí cầu vào bình minh ngày mới nhưng cũng rất thích ngắm xe ngựa và những con đường nhỏ ngoằn nghèo đầy bụi khi trời chiều.

Tôi đã từng đi xe ngựa ở nhiều nơi khác nhau trên thế giới. Nhưng đi xe ngựa ở Myanmar là đặc biệt nhất. Nhất nữa là ở Bagan. Những người lái xe ngựa rất hiền lành và chất phát. Họ chăm và yêu ngựa vô cùng. Tôi rất xúc động thấy họ vuốt ve ngựa. Tôi ngạc nhiên khi thấy 1 anh nằm trọn dưới 4 vó ngựa. Bình an đến lạ kỳ.

Tôi vẫn nhớ bữa tôi tặng anh lái ngựa 2 bắp ngô đầu giờ sáng. Những tưởng anh sẽ ăn. Vậy mà anh đã bẻ ra cho ngựa ăn. Bắp còn lại anh không cất đi mà bẻ ra cho những con ngựa khác cùng đoàn, mỗi chú ngựa thưởng thức 1 miếng. Chao ôi, đẹp quá. Tôi cứ ngẩn người ra mà ngắm.

Trong 13 ngày có mặt trên đất Myanmar, ở đâu chúng tôi cũng thấy bình an. Dù Yangon hay Bago, dù Golden Rock hay Bagan, dù Mandalay hay Heho. Dù chốn đông người hay làng quê thì bình an cũng lan tỏa khắp muôn nơi. Tôi biết rằng bình an đó là do các Phật tử nơi đây tạo ra. Chắc chắn là vậy.

Những ngày cuối cùng đến với chúng tôi nhanh vô cùng. Chúng tôi nghỉ ngơi trên hồ Inle trong 1 resort đẹp đến lạ thường. Hồ Inle rộng lắm, có lẽ rộng dài hơn cả Biển Hồ của Campuchia. Chúng tôi tha hồ dạo chơi và ngắm nhìn nước, chơi với chim và cá. Chúng tôi ngồi trên bến uống trà nóng và sẻ chia. Chúng tôi bước những bước chậm và bình an trên những con đường nhỏ, dưới những tán cây xanh.

Resort này có quy định, khi có khách nước nào đến sẽ kéo cơ nước đó lên. Vậy là 3 ngày chúng tôi được thấy cờ Việt Nam. Ngồi bến hồ ngắm cảnh mà thấy an lạc và tự hào. Ai cũng muốn ở thêm Inle Resort thêm vài ngày nữa.

Về đến sân bay Tân Sơn Nhất trong cái nóng đất Việt, chúng tôi nhìn nhau và hỏi nhau: Bao giờ lại được quay lại đất nước Myanmar bình an nhỉ. Ước gì mỗi năm về đó một lần.


TS Nguyễn Mạnh Hùng – Công ty sách Thái Hà



Mời đón đọc các bài tiếp theo:

7, Tượng Phật ở Myanmar

8, Kinh sách và đọc như ở Myanmar

9, Bí mật Myanmar

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/01/2016(Xem: 13711)
Dưới đây là phần chuyển ngữ một bài viết về một phụ nữ Pháp thật phi thường là bà Alexandra David-Néel (1868-1969), đăng trên tập san "Hướng nhìn Phật giáo" (Regard Bouddhiste, số l1, năm 2015). Trong Phật giáo có rất nhiều phụ nữ siêu việt và khác thường, xứng đáng cho chúng ta ngưỡng mộ và kính phục, mà bà Alexandra David-Néel là một trong những người phụ nữ ấy. Bài chuyển ngữ dưới đây là bài thứ ba trong một loạt bài với chủ đề "Phật giáo và người phụ nữ":
23/01/2016(Xem: 14451)
Hãng tin AP mới đây đã dẫn lại 3 cuộc trả lời phỏng vấn của Tổng thống Obama với các thành viên trên mạng Youtube. Trong một cuộc phỏng vấn kéo dài 35 phút, một thành viên trên Youtube có tên Ingrid Nilsen, hay còn gọi là Missglamorazzi, đã hỏi ông Obama về những món đồ có ý nghĩa đặc biệt với ông và đề nghị ông chia sẻ vài điều về chúng.
23/01/2016(Xem: 15865)
Bất cứ quốc gia nào, xã hội nào cũng có những loại tín ngưỡng truyền thống do nhiều thế hệ lưu lại. Một quốc gia có tuổi càng cao, có chiều dài lịch sử càng nhiều, gắn liền với nền văn hóa bản địa là có một số tín ngưỡng bản địa. Riêng Việt Nam, tín ngưỡng nhân gian gồm có: - Tín ngưỡng phồn thực - Tam phủ, Tứ phủ - Thờ động vật và thực vật - Tín ngưỡng sùng bái con người.
22/01/2016(Xem: 14711)
Đó là chuyện ông Darwin với chuyện khỉ vượn thành người. Tôi không có tham vọngviết nhiều về Thuyết tiến hóa cũng không tham vọng viết ra đây cuộc đời của Charles Darwin (1809-1882). Nhưng đã nhắc tới tên vị bác học cha đẻ củaThuyết tiến hóa thì không thể không nhắc sơ lược về cuộc đời của con người vĩ đại ấy.
21/01/2016(Xem: 17171)
Tại các nước kỹ nghệ phát triển, thịt cá là một phần quan trọng trong đồ ăn. Riêng tại Hoa Kỳ giàu có, thịt là món ăn chính trong bữa đối với nhiều người. Nhưng trong những thời gian gần đây, ăn chay đã trở thành một phong trào. Đồ chay chế biến đủ loại bày bán trong các tiệm thực phẩm sức khỏe (health food stores). Trong khung cảnh này, người ta ăn chay vì những lý do khác nhau: Bảo vệ môi sinh, chăm lo sức khỏe, thương yêu súc vật, lý do thời thượng, và cả vì lý do thương mại.
21/01/2016(Xem: 9449)
Thiền Viện Phước Hoa (xã Phước Thái, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai), là một nơi đặc biệt như thế. Ba mươi năm qua, kể từ ngày cố Hòa thượng Thích Thông Quả, đặt nhát cuốc đầu tiên xuống mảnh đất khô cằn hoang hóa này, có những giọt mồ hôi nhọc nhằn hòa lẫn với bao lo toan trăn trở, bằng tâm nguyện nhiếp hóa đồ chúng, phổ độ quần sanh, đã biến nơi đây thành chốn yên bình không những cho tông môn hậu tấn mà còn là nơi dành cho những cánh chim của thơ ca và nghệ thuật Phật giáo ghé tựa đôi chân, cùng góp phần vào công hạnh truyền thừa Chánh pháp một cách rất tự tại và khẳng khái.
21/01/2016(Xem: 9262)
Phẩm Tâm Của Mình Một thời, Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Jetavana, khu vườn ông Anàthapindika. Ở đây, Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo: - Này các Tỷ-kheo. - Bạch Thế Tôn. Các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế Tôn nói như sau:
21/01/2016(Xem: 13076)
Doanh Nhân Phật tử Vũ Chầm, người cư sĩ uyên thâm, giản dị và đôn hậu. Sáng nay, cũng như thường lệ, trước giờ làm việc, chúng tôi dành 15 phút cùng nhau tọa thiền dưới sự dẫn dắt của TS Nguyễn Mạnh Hùng – Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ Thái Hà Books. Vì là ngày cuối tuần nên hôm nay, sau thời tọa thiền, chúng tôi cùng ngồi bên nhau hàn huyên và nghe thầy Hùng chia sẻ về những tấm gương doanh nhân Phật tử. Sáng nay thầy Hùng kể về bác Vũ Chầm, chủ tịch HĐQT tập đoàn Vina Giầy và được xem là tấm gương lớn vượt khó, vượt nghèo, một tấm gương lớn của phụng sự Đạo Phật.
20/01/2016(Xem: 12982)
Ông giám đốc Aoyagi Yosuke người Nhật rất tin Đạo Phật Tôi viết bài này sau khi mới đến tụng kinh tại Bệnh viện mắt quốc tế Nhật Bản trên đường Phó Đức Chính, quận Tây Hồ TP Hà Nội (rất tiếc rằng tôi không nhớ số nhà là số nào). Tôi viết bởi thấy vừa ngạc nhiên, vừa kính trọng vị giám đốc người Nhật đang điều hành bệnh viện này. Ông tên là Aoyagi Yosuke.
20/01/2016(Xem: 12161)
Nhà Giàu là người sở hữu nhiều cơ sở vật chất và nhiều tài sản có giá trị. Bồ Tát là người có tâm tỉnh giác, có tâm nguyện rộng lớn, luôn hành trì để giải thoát cho mình không còn tham, sân, si, biếng nhác, kiêu mạn; luôn hành đạo để giúp người thoát khỏi vô minh, phiền não, đói rách, bệnh tật. Con đường từ Nhà Giàu đến Bồ Tát được đo bằng sáu phẩm hạnh: bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí tuệ. Tại sao? Là vì, bố thí là diệt trừ lòng tham, trì giới là diệt trừ thân ô nhiễm, nhẫn nhục là diệt trừ tánh kiêu mạn, tinh tấn là diệt trừ sự biếng lười, thiền định là diệt trừ tâm loạn động.