Chuyện đầu năm trong chánh điện

22/02/201409:45(Xem: 14868)
Chuyện đầu năm trong chánh điện


CHUYỆN ĐẦU NĂM TRONG CHÁNH ĐIỆN

Cũng như nhiều năm trước, đầu xuân Giáp Ngọ này giới truyền thông báo chí xã hội ngoài việc chú ý vào các thùng tiền công đức, tiền lẻ, tiền nhét tay các tượng Phật, hoặc không hài lòng việc phóng sinh chim thú (lấy lý do phóng sinh kiểu ấy chỉ nuôi sống nhóm người săn bắt) thay vì phải lên án trước nhất người săn bắt; và còn cao giọng lên lớp giảng giải giáo lý nhà Phật v.v…lại chú ý sâu hơncao hơntrong chánh điện nhà chùa, đó là tượng Phật!

Việc này tuy có gây nhiều khó chịu cho nhà chùa, nhất là các chùa ở khu vực phía Bắc, vì đây là những nơi hiện vẫn còn trong quá trình từng bước hoàn thiện cơ cấu tổ chức và quản lý chuyên sâu của Giáo Hội Phật Giáo VN; nhưng xét về mặt tích cực thì sự chú ý này cũng ít nhiều giúp ích cho Phật giáo, cụ thể từng ngôi chùa ấy có dịp nhìn lại việc hành đạo và hóa đạo tại trú xứ của mình.

Vì vậy, vụ việc “Tượng Phật lạ xuất hiện trong ngôi chùa cổ” đầu năm này cũng không làm người viết chú ý cho mấy, vì ngay từ hình ảnh đầu tiên, người có chút am tường cũng dễ nhận ra đó chỉ là cách trần thiết cho tháng cúng đèn Dược Sư, chỉ mang tính chất tạm thời, thay vì một tháp đèn Dược Sư với hàng trăm ngọn đèn dầu (Ảnh 1 tượng Phật lạ). Ở một số chùa nếu không có không gian rộng để bày ngọn tháp đèn ấy thì phía trước bàn thờ Phật người ta thường tôn trí bảy tượng Phật Dược Sư nhỏ trong những ngày này.

Thiết nghĩ, với một ngôi chùa thuộc diện di tích, nếu không có hành vi xâm hại hay phá hoại và trùng tu không quy tắc thì hãy để vị trụ trì có chút quyền hạn hóa đạo theo cách riêng của mình nhằm thu phục cộng đồng và an dân, xã hội. Không nên quá câu nệ cứng nhắc khi cho rằng thiết lập bàn thờ dù tạm thời cũng sai luật như trường hợp chùa Bà Đá này. Hóa đạo và hành đạo tuy cũng tuân thủ theo đúng pháp môn, tông môn và luật nghi, nhưng cách vận hành thì đa dạng, mỗi vị mỗi cách tùy nghi mình trú xứ. Có lẽ Đại Đức Thích Chiếu Tuệ không sai nhưng sai ở chỗ là đã vận dụng cách hóa đạo không đúng nơi và không có tư duy tùy thuận hợp lẽ chăng?

Ở đây, sự việc đã bị giới truyền thông đẩy lên cao quá mức, cho rằng “Nhiều người sốc khi thấy ở ngôi chùa nghìn tuổi ở Hà Nội khởi lập từ thời Lý Thánh Tông xuất hiện một bức tượng rất mới chình ình ( tôi nhấn mạnh –DKT) trên một bàn thờ mới lập. Không phải là người có kiến thức rộng về tượng Phật cũng dễ nhận thấy bức tượng này không hề thuần Việt. Đáng tiếc là chuyện tượng Phật copy tứ tung, tượng mới xuất hiện nhan nhản ở các đền chùa hiện nay và người ta coi đó là đẹp”. Đó cũng là câu hỏi đặt ra với ông Nguyễn Đình Thành, người được giới thiệu đã tốt nghiệp Thạc sỹ Quản trị văn hóa đại học Paris Dauphine(Paris 9) Cộng Hòa Pháp, có câu thòng sau là “Anh thấy chuyện này có bất thường không?”.(Tượng Phật “lạ” rõ ràng là chuyện bất thường-Hạnh Phương-VietnamNet).

Từ câu hỏi đó, ông Nguyễn Đình Thành đã trả lời có phần chệch hướng rằng “ Rõ ràng đây là chuyện bất bình thường nhưng đã xảy ra ở quá nhiều nơi, từ nhiều năm nay nên không còn gì lạ nữa. Tôi thậm chí đã thấy trên một hòn giả sơn ở một ngôi chùa đông đúc nội thành Hà Nội, người ta bày tượng phật (không có chữ Hoa-DKT)bà cùng thủy thủ mặt trăng. Đây thật sự là một chuyện buồn…”Và rồi ông Nguyễn Đình Thành không ngại ngần đánh giá mà theo tôi là đáng lưu ý nhất trong câu trả lời này rằng “Đáng lẽ với biết bao năm tu tập, thậm chí nhiều vị Sư còn có trình độ đại học phật (không có chữ Hoa-DKT) giáo, họ đã có thể can thiệp để chuyện này không thể xảy ra”.

Bài báo không chỉ dừng lại bấy nhiêu đó mà còn đi xa hơn, cao hơn, quan tâm và lo lắng cho vận hạn Phật giáo VN trước nạn Phật ngoại xâm lấn. Tác giả bài báo lo lắng rằng “ Không chỉ có tượng Phật, nhiều đền chùa hiện nay xuất hiện tràn ngập sư tử đá Trung Quốc, người ta thờ, cúng mà không biết mình đang thờ, cúng những thứ ngoại lai, đi ngược đạo Phật tương tự như chuyện nhét tiền vào tay tượng Phật tại các chùa vẫn xuất hiện tràn lan vào mùa lễ hội. Những hiện tượng như vậy có phải xuất phát từ việc thiếu hiểu biết, thiếu văn hóamà ra?”

Ông Nguyễn Đình Thành trả lời “Rõ ràng là sự phát triển kinh tế, xã hội trong những thập kỷ qua không đồng nghĩa với việc nâng cao một cách tự nhiên hiểu biết của người dân, Phật tử và của các nhà tu tập. Tôi nghĩ đã đến lúc Giáo hội Phật giáo VN lên tiếng chính thức trên những kênh truyền thông lớn: Ở bên ngoài, có tác động đến đông đảo Phật tử, ở bên trong, tác động đến các vị chức sắc tôn giáo. Một bộ quy tắc chuẩn về trang trí, bài trí trong các nơi thờ cúng là điều cần thiết…”

Với cách đặt câu hỏi thiếu tôn trọng-nếu không muốn nói là trịch thượng như thế, thử hỏi người đọc sẽ nhìn sự việc theo chiều hướng nào nếu không là tiêu cực, gây nhiều khó khăn cho công việc hoằng hóa của chư Tăng sau này. Thí dụ nhỏ; tác giả bài báo cho rằng “Lịch sử Phật giáo Việt Nam có đến hơn 2000 năm với vô vàn bức tượng Phật đẹp, trong khi đó người ta lại đang chấp nhận thờ cúng những bức tượng mới ngoại lai…”thì có lẽ các nhà tu hànhcũng phải đến xin cho được một trong những mẫu tượng Phật đẹp ấy mà tác giả bài báo lấy ra để làm chuẩn thờ cúng cho PGVN.

Tuong_Phat_Chua_Vinh_Phuc

(Tượng Phật Thiền Viện Phước Sơn)


Riêng câu trả lời của ông Nguyễn Đình Thành, đúng là các vị xuất gia cũng như tại gia phải nâng cao thêm trình độ nhận thức để có văn hóa thờ cúng! Tư duy nhận thức đôi khi không theo kịp với đà phát triển mọi mặt xã hội. Nhưng người có tư duy, có kiến thức phải thừa biết rằng PGVN thống nhất mới chỉ hơn 30 năm nay; từ danh Giáo Hội, Hiến Chương, Phật kỳ cho đến Phật ca đều phải tiêu tốn khá nhiều thời gian khác nhau mới thành tựu trên văn bản pháp quy hiện hành. Ngay như pháp phục của Tăng Ni xuất gia cũng thế, mãi cho đến gần đây mới thống nhất được. Người con Phật VN chúng ta rất vui mừng về những thành quả đạt được này. Nhưng còn việc gọi là Một bộ quy tắc chuẩn về trang trí, bài trí trong các nơi thờ cúngnhư ý kiến ông phát biểu thì vấn đề này nó lại nằm phía bên ngoài GHPGVN nhiều hơn. Giữa những ngôi chùa thuộc hạng di tích lịch sử, như chùa Bà Đá đang nói đến, việc có ứng dụng thành công cái quy tắc ấy (nếu có) theo ý ông thì vấp phải luật di sản, di tích cần phải bảo vệ. Đại Đức Thích Chiếu Tuệ đã khổ sở biết bao mấy ngày nay trước làn sóng (của truyền thông) đã phải di dời tượng Phật Dược Sư ấy vào cất trong kho. Dù đã cố gắng thuyết phục và giải thích, ngay với chính các nhà nghiên cứu luật di sản cũng thẳng thừng cho rằng “Dù có tạm thời cũng sai luật”. Như vậy cái quy tắc ấy chỉ được áp dụng với những ngôi chùa không phải là di tích? Sự việc chùa Bà Đá này chính là câu đáp án cho ý kiến và góp ý của ông Nguyễn Đình Thành dù rất tiếc những góp ý tích cực đó đi sau sự kiện.

Ở phía Nam, từ hơn nửa thế kỷ trước, vô hình chung đã có quy tắc bày trí tượng phật và thờ hình mẫu tượng Phật trong chánh điện rồi. Đó là đức Bổn Sư với kiểu quấn y choàng qua cổ đơn giản mà trang nghiêm. Chúng ta có thể xem qua hình mẫu ấy bằng tượng Thích Ca Vũng tàu. Kiểu tượng thờ này đã dần dà có xuất hiện ở các tỉnh phía Bắc (ảnh ). Trong hệ thống các Thiền Viện trúc Lâm thì tôn trí tượng Bổn Sư hình dáng tương tự nhưng bàn tay phải giơ cành sen “Niêm Hoa Vi tiếu”. Các chùa Nam Tông thì thờ tượng với gương mặt tương tự nhưng kiểu quấn y thì chừa vai phải nhưng cũng rất trang nghiêm.(Tượng Phật Thiền Viện Phước Sơn).

Ngày nay, trào lưu du học Đài, Trung, Ấn khá phổ biến cho nên hình tượng Bổn Sư và chư vị Bồ Tát được tôn trí trong chánh điện có phần màu sắc hơn. Nếu tác giả bài báo và Thạc sỹ Nguyễn Đình Thành có ưu tư cho vận mệnh PGVN đang hồi pha tạp ngoại lai thì xin mời vào các nơi này để cùng góp tiếng nói. Riêng sự việc chùa Bà Đá thì đã thành công rồi vì trước hết đó là vì nhiệm vụ bảo vệ di sản quốc gia.(Các ảnh đính kèm).

Dương Kinh Thành

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2025(Xem: 11590)
XUÂN VÀ CON ĐƯỜNG CỦA BỒ TÁT ĐI Pháp thoại Hòa thượng Thích Thái Hòa giảng cho Phật tử ngày mùng 2 tết Giáp Thìn, tại Tịnh Nhân Thiền đường, Tự viện Phước Duyên - Huế Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam mô Đương Lai Hạ Sanh Từ Thị Di Lặc Tôn Phật.
05/02/2025(Xem: 10534)
Trời xuân ấm vạn nẻo đường Đất xuân ấm giữa vô thường thế gian; Non xuân đứng giữa núi ngàn, Nước xuân chảy giữa muôn vàn điệu ru;
05/02/2025(Xem: 7912)
Trong cuộc sống chúng ta thường lẫn lộn giữa thực tế và ước mơ, thế nhưng ước mơ cũng có thể giúp chúng ta nhìn vào thực tế một cách thực tế hơn, hoặc ngược lại thì thực tế đôi khi cũng có thể khơi động và làm sống lại các ước mơ của mình trong quá khứ. Câu chuyện mà tôi sắp thuật lại dưới đây nêu lên các ước mơ của một người mẹ hiện lên với mình như một sự thực, và các ước mơ của một người con mãi mãi vẫn là ước mơ.
05/02/2025(Xem: 11531)
NẾN VU LAN THẮP SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG Trong truyền thống Phật giáo, lễ Vu lan là ngọn nến hiếu hạnh thắp sáng giữa đời thường để cho ai có mắt thì được thấy, có trí thì được sáng tỏ, có tâm thì cảm và có tình, thì tình thêm sáng đẹp, rộng và sâu.
05/02/2025(Xem: 10568)
CÁC PHÂN KHOA PHẬT GIÁO Tôi viết bài này, xin chia sẻ đến những ai muốn quan tâm đến lãnh vực giáo dục trong Phật giáo, nhưng chưa có điều kiện để nghiên cứu.
04/02/2025(Xem: 6761)
Có một bài thơ khó hiểu trong Thiền Tông. Bài thơ có tên là Ngũ Vị, có khi gọi là Động Sơn Ngũ Vị, và có khi gọi là Ngũ Vị Quân Thần. Bài thơ khó hiểu phần vì dùng nhiều chữ xưa cổ, nhiều hình ảnh thi vị, và vì chỉ cho một số chặng đường tu học trong Thiền Tông. Bài này sẽ tham khảo nhiều giải thích để làm sáng tỏ bài thơ này.
03/02/2025(Xem: 8095)
Đầu Xuân nghe nhạc phẩm "Xuân nầy con không về" do con mình từ xa gửi về, gợi nhớ lại những năm tháng lao lý. Lần đầu tiên trong đời vào nằm trong nhà lao ở vùng hiu quạnh nơi rừng xanh xa lạ. Một cuộc đời tù mà không có tội trong buổi giao thời của đất nước sang trang. 30 năm làm tu sĩ, trãi qua nhiều Tỉnh thành, từ thôn quê đến phố thị, qua bao mùa Xuân trên đất nước chiến chinh, cũng bao lần nghe nhạc Xuân, kể cả nhạc phẩm "Xuân nầy con không về", thế mà lòng không khỏi xúc động khi nghe văng vẳng giữa đêm khuya, từ nhà dân, có lẽ xa lắm, vọng lại.
03/02/2025(Xem: 6757)
Nói một cách nôm na dễ hiểu là không sợ hãi, nhìn thời cuộc phát triển hay suy tàn mà lòng không sợ sệt. Vô bố úy là hạnh, là pháp tu, pháp thí ngôn ngữ văn tự nghe thì dễ nhưng thực hành chẳng hề dễ tí nào. Thế gian dễ được mấy ai? Các ngài viết được, nói được và làm được. Phật môn xưa nay đời nào cũng có. Phật giáo cũng như thời vận quốc gia lúc suy lúc thịnh, lúc hưng lúc mạt. Các ngài chẳng những tự thân vô úy mà còn bố thí vô úy, dạy người vô úy, truyền cái tinh thần vô úy đến mọi người, mọi loài. Còn chúng ta học được, cảm nhận được, thọ nhận được bao nhiêu là tùy thuộc vào phước đức, căn cơ và bản lãnh của mỗi cá nhân.
01/02/2025(Xem: 6875)
Trong giao tiếp xã hội, chúng ta thường nghe những hình thức khen và chê. Có người tự khen mình học giỏi, kinh doanh thành công, và rồi chê người khác học kém, kinh doanh thất bại. Đôi khi trong tứ chúng của Phật giáo cũng có người suy nghĩ rằng: "Tôi giỏi, người khác kém." Đừng nghĩ như thế. Đức Phật dạy rằng người tu hãy lo tu theo đúng chánh pháp, và đừng khen mình hay chê người.