Lời cuối sách

27/11/201312:02(Xem: 33104)
Lời cuối sách

Tự truyện của mẫu thân Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14

Tác giả: Diki Tsering

Biên tập & giới thiệu:Khedroob Thondup

Nguyên tác: Cụ Bà Diki Tsering

Việt dịch: Thích Nguyên Tạng

Diễn đọc: Pt Quảng An



Lời cuối sách





Người ta có thể nói cuộc đời của bà nội tôi thật là nhiều mầu nhiệm, mà cũng có thể nói cuộc đời của bà thật giản dị đơn sơ. Một trong những tặng phẩm lâu bền nhất của bà dành cho tất cả chúng tôi là một tặng phẩm nhỏ bé, đó là món "thukpa tientu" (mì kéo). Đây là một món ăn phổ biến ở Amdo, bà thường làm món này cho gia đình của mình. Bà đã dạy cha tôi cách làm món này, ông dạy lại cho tôi, và tôi dạy lại cho con gái của mình.

Thái thịt cừu rồi nấu với một chút tiêu và muối. Phải nấu cho tới khi thịt dai, nhưng không dai quá. Nếu thịt quá mềm, chúng tôi sẽ bị mắng. Tôi đã gặp vô số vấn đề khi nấu món này cho đúng cách. Nhào bột với nước và với một chút dầu ăn, rồi kéo bột thành những sợi mì nhỏ và phẳng, rồi cho vào nồi nước lèo đang sôi, đậy nắp lại. Khi nồi mì sôi lại lần đầu tiên, lấy nồi ra khỏi lò, nếu để lâu hơn, mì sẽ mềm nát. Canh thời gian nấu mì là điều quan trọng.

Bà nội đã giới thiệu món mì này cho cộng đồng tị nạn Tây Tạng ở Ấn Độ và nó được phổ biến rộng rãi. Cho tới bây giờ món mì này gần như trở thành món ăn quốc hồn quốc túy của Tây Tạng mà chúng tôi đã có được. Mọi người đều làm món này. Tôi nghĩ rằng bà nội sẽ hài lòng vì món ăn của mình tiếp tục nuôi sống hàng ngàn người Tây Tạng mỗi ngày.

Tất nhiên cống hiến lớn nhất của bà, không chỉ cho Tây Tạng mà còn cho thế giới, là đã sinh ra ba vị lạt ma hóa thân, gồm cả một cậu bé trở thành vị Đạt Lai Lạt Ma thứ mười bốn. Trí tuệ và tài lãnh đạo của ngài đã giúp đề cao nhân quyền và hòa bình thế giới trong năm mươi năm qua.

Khi mẹ của ngài mãn phần, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã báo tin này cho hội chúng đang tham dự tu học ở Bồ Đề Đạo Tràng. Ngài nói về cuộc đời đức hạnh của bà, và số lần niệm chuỗi thần chú "Om Mami Pademe Hum" (Án Ma Ni Bát Di Hồng) của bà trong những năm cuối đời. Ngài nói là ngài không buồn, vì tin rằng bà sẽ có một sự tái sinh hoàn hảo. Tôi biết chắc là bà đã trở lại với chúng ta lúc này, mang lại niềm vui cho mọi người xung quanh với tinh thần bất khuất của bà.



Diki Tsering 2aDiki Tsering 3Diki TseringDiki TseringDiki Tsering and taringDiki and Dolma


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/01/2011(Xem: 19506)
Chúng ta an vị Phật là rước Phật trong lòng chúng ta đem thờ tại chùa, để khi nhìn thấy Phật tại chùa mà nhớ Phật trong lòng của chúng ta...
02/01/2011(Xem: 11722)
Đêm tối, trần gian le lói những vì sao, những vì sao sáng băng qua rồi vụt mất… vạn đại ngôi sao lấp lánh trên nền trời tinh hoa tư tưởng, khoa học… đã được thắp sáng và truyền thừa bất tận để đáp ứng nhu cầu căn bản cho nhân thế, trước hết là khỏe mạnh, no cơm ấm áo, các phương tiện thích thời, xa hơn là nhu cầu xử thế, và đặc biệt là khát vọng tri thức…hàng vạn vĩ nhân đã hút mất trong cõi thiên thu vô cùng nhưng sự cống hiến và âm hưởng của họ vẫn bất diệt đến bây giờ và nghìn sau nữa.
31/12/2010(Xem: 12901)
Pháp thoại: Chùa Phật Quang
30/12/2010(Xem: 14079)
Dâng hương cúng Phật, thắp hương cúng Phật, xông hương cúng Phật, là nét văn hoá đặc trưng của Tăng Tín đồ Phật Giáo Bắc Truyền. Người Đông phương khi nhắc đến đi chùa lễ Phật...
30/12/2010(Xem: 17071)
Trong đầm gì đẹp bằng Sen. Lá xanh bông trắng, lại chen nhụy vàng. Nhụy vàng bông trắng lá xanh. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
30/12/2010(Xem: 15508)
Thông thường cho rằng, muốn hiểu được nhân quả trong ba đời thì phải có túc mạng thông để biết các sự vật thuộc đời quá khứ, phải có thiên nhãn thông để biết các chuyện vị lai. Đó là một quan điểm hình như đúng mà thực ra là sai.
28/12/2010(Xem: 13255)
Học để hoàn thiện chính mình là việc học suốt cả cuộc đời, chẳng thể nào được tốt nghiệp trọn vẹn, nếu ta không có đủ ý chí và nghị lực. Thứ nhất: “Học để biết cách hiếu thảo với ông bà cha mẹ”. Cây có cội, nước có nguồn. Ăn trái nhớ kẻ trồng cây. Biết ơn và đền ơn là quy tắc đạo thờ ông bà tổ tiên dân tộc Việt Nam và người tu theo đạo Phật. Thứ hai: Học để biết ơn thầy tổ. Thầy ở đây bao gồm thầy dạy chữ và dạy nghề nghiệp. Ngoài ra ta còn biết ơn thầy dạy về đạo đức luân lý sống trong xã hội. Trước tiên là học lễ phép, sau đó mới học chữ và học nghề chân chính. Thứ ba: Học để biết ơn đất nước, ơn các vị lãnh đạo có công giúp cho mọi người ổn định về đời sống an sinh xã hội và biết ơn các anh hùng nghĩa tử.
28/12/2010(Xem: 11870)
Hầu hết chúng ta đều mắc phải cái bệnh "đòi hỏi tuyệt đối". Giàu thì mình muốn giàu hơn tất cả, sang cũng muốn mình sang hơn tất cả, cho đến đẹp, giỏi, khen, đều là hơn tất cả. Có cái gì thua kém hơn người là buồn, tủi, bực dọc không hài lòng. Do đó cộc sống không thấy có hạnh phúc, vì thấy mình còn thua người này kẻ nọ. Hoặc than trách người thân của mình sao không được như ý mình muốn. Những nỗi khổ đau buồn bực ấy đều do không hiểu "cuộc đời tương đối mà!"
26/12/2010(Xem: 18084)
Bây giờ, tâm thức tồn tại bằng sự tùy thuộc trên nguyên nhân và điều kiện (nhân duyên). Tâm thức hôm nay hiện hữu do bởi tâm thức hôm qua.
25/12/2010(Xem: 17107)
Gần ¼ thế kỷ trong nghề đâm heo thuốc chó tại xứ người, tác giả có nhận xét chủ quan là hình như loài vật cũng có một thứ tình cảm, một linh cảm nào đó...