Tri ân công đức

19/09/201317:18(Xem: 12890)
Tri ân công đức

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại UĐL-TTL
Khoá Tu Học Phật Pháp Úc Châu kỳ thứ 8
được tổ chức tại vùng Morisset, tiểu bang New South Wales
(từ ngày 29/12/2008 đến ngày 02/01/2009)

TRI ÂN CÔNG ĐỨC

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Ngưỡng bạch Chư Tôn Hoà Thượng, Chư Thượng Tọa , Đại Đức Tăng Ni.

Một lần nữa hàng Phật tử chúng con lại có cơ duyên được đến với nhau, cùng nhau lắng nghe và chia sẻ những bài giáo lý thâm sâu, vi diệu của Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật mà Chư Tôn Hòa Thượng, Chư Thượng Tọa , Đại Đức Tăng Ni đã truyền đạt, giảng dạy cho chúng con.

Thời gian năm ngày quả là quá ngắn, hẳn nhiên những gì Chư Tôn Đức giảng dạy cho chúng con sẽ không là bao nếu so với những gì chúng con có thể nghe được từ những băng đĩa thuyết giảng của Chư Vị Tôn Túc đang được phát hành rộng rãi. Nhưng những gì Chư Tôn Đức dạy cho chúng con hôm nay tuy ít, nhưng lại có một giá trị rất lớn, bởi để thực hiện được điều này, Chư Tôn Đức đã phải gạt bỏ những Phật sự đa đoan của bổn tự, không quản ngại đường xá xa xôi qui tụ về đây để giảng dạy cho chúng con; Để có một chánh điện trang nghiêm rực rỡ giữa núi đồi này, Quý Thầy cũng phải tốn bao nhiêu công sức để tạo thành; Và nếu không có những người con Phật hết lòng hô đạo, không quản ngại khó khăn cực khổ, thức khuya, dậy sớm thì làm sao chúng con có được những bửa ăn no, được rãnh rang để tu học ; đồng thời ban tổ chức phải chi trả một số tiền khá lớn để có nơi chốn cho chúng con sinh hoạt.

Thanh_Phi

Chúng con thầm hiểu, dù khó khăn hao tốn, nhưng hàng năm Chư Tôn Đức vẫn tổ chức những khóa tu ngắn hạn không ngoài mục đích nhắn nhủ, giảng dạy, huân tập cho chúng con hành trì giáo pháp của Phật. Và có lẽ Chư Tôn Đức cũng hy vọng với khung cảnh núi đồi tĩnh lặng, xa cách chốn phồn hoa rôn rịp, xa rời những lo toan của đời sống, tâm tư của chúng con sẽ được lắng đọng nên dù chỉ được nghe ít, nhưng với tâm thần thư thái chúng con có thể hiểu sâu xa hơn tâm ý của Chư Phật.

Và quả là như vậy, trong năm ngày qua, đã có những lúc lời giảng dạy giáo huấn của Chư Tôn Đức, lời kinh tụng vang vang của đại chúng đã khiến cho chúng con xúc động. Sự xúc động này chính là những chuyển động trong tâm thức chúng con. Để thấy rằng :

Đâu phải mưa sa làm nứt hạt

Một giọt sương mai cũng nảy mầm

Lần tu học này chúng con lại có nhân duyên lớn, được chứng kiến buổi lễ thế phát xuất gia của bốn vị Ưu Bà Tắc, được nghe lời thệ nguyện của các Giới Tử cũng như những lời khuyên dạy khuyến tấn, tán thưởng công đức xuất gia của các Giới Tử từ Chư Tôn Hoà Thượng, lòng chúng con thật bồi hồi xúc động. Lòng tự hứa với lòng sẽ chuyên cần tu tập để không phụ lòng Chư Tôn Đức, đồng thời với bản thân chúng con được tiêu trừ nghiệp chướng, có đủ căn lành để vững bước trên bước đường tìm về cội nguồn tâm linh, xa rời những cảnh vui giả tạm của chốn hồng trần , vốn dĩ :

Hồng trần lắm cõi rong chơi

Cõi ta, cõi mộng, cõi người, cõi hoa

Cõi người sương nhạt nắng phai

Mộng tan như vó ngựa xa muôn trùng

Cõi ta thở cũng ngập ngừng

Hoạ chăng hoa nở trong rừng là vui .

Nam Mô A Di Đà Phật

Khóa tu học Phật Pháp Kỳ 8 (2008)

Thanh Phi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/10/2012(Xem: 9589)
Có 3 loại nghiệp ảnh hưởng đến tương lai của chúng ta không chỉ ở đời này mà còn ở nhiều đời sau là: Thân nghiệp, khẩu nghiệp và ý nghiệp. Trong 3 loại nghiệp đó có lẽ khẩu nghiệp là dễ bị nhất vì hầu như không ai có thể tránh được giao tiếp với người xung quanh, từ gia đình cho đến xã hội. Trong các giới thì giới nữ lại càng dễ bị khẩu nghiệp nhất. Với bài viết này, chúng tôi mong quý Phật tử nữ (Ưu Bà Di) nên thận trọng hơn khi dùng lời nói của mình.
17/10/2012(Xem: 16969)
ôi rất mongquý vị sẽ nắm bắt được thế nào là "cốt lõi của giáo huấn Phật Giáo".Trong buổi nói chuyện hôm nay, nếu tôi nêu lên câu hỏi: "Vậy cốt lõi củagiáo huấn Phật Giáo là gì?" thì nhất định tôi cũng sẽ nhận được vô số cáccâu trả lời trái ngược nhau, không câu nào giống với câu nào cả. Mỗi người trảlời tùy theo những gì mà họ được học hay được nghe, hoặc là do sự suy luậnriêng của mình. Chúng ta cứ thử nhìn vào những gì đang xảy ra trong thế giớingày nay xem sao. Trong thế giới của chúng ta còn có được mấy ai đủ sức để nhậnbiết đâu là cốt lõi của giáo huấn Phật Giáo? Và trong số đó có mấy ai đã mangra ứng dụng hiệu quả được cái cốt lõi đó?
17/10/2012(Xem: 12076)
Tôi hành thiền Vipassanà không theo cách rập khuôn một bài bản cố định, có điều kiện của các thiền sư, thiền viện hay thiền phái nổi tiếng nào, dù biết rằng những phương pháp vận dụng quy mô ấy đều đem lại lợi lạc nhất định cho rất nhiều hành giả và bản thân tôi cũng đã học hỏi từ đó rất nhiều.
16/10/2012(Xem: 22955)
Mục đích của cuộc đời chúng ta là để trưởng thành, là để giải quyết các vấn đề của mình một cách chánh niệm và ý nghĩa. Trí tuệ sẽ đến và chánh niệm cũng đến cùng.
16/10/2012(Xem: 12640)
Sống Như Lai, ăn Như Lai, ngủ Như Lai, ở nhà Như Lai, mặc áo Như Lai… Cho nên Phật cười. Cười tủm tỉm. Nụ cười vui mà từ bi, mà an lạc. Phương tiện Tuyệt vời thay phương tiện! Nhìn Phật mà không thấy phương tiện, ngheP hật mà không thấy phương tiện, chẳng tiếc lắm ru? Với năm đệ tử đầu tiên, cũng là bạn đồng hành ngày xưa, Phật chỉ cần nói Tứ diệu đế.
14/10/2012(Xem: 24836)
Luật nghi của Đức Thế Tôn chế định vì bảo hộ Tăng-già, thanh qui của Tùng Lâm đặt định để thành tựu pháp khí cho già lam, pháp thức hành trì cho cư gia phật tử để xây nền thiện pháp...
12/10/2012(Xem: 15053)
Lòng tin là không nghi ngờ, không thắc mắc, không do dự, trung thành, tín cẩn. Khi nói chuyện với một người, có khi chúng ta tin liền điều người ấy nói...
11/10/2012(Xem: 10821)
Sau bồ đề tâm, người ta bước vào phần chính yếu của thực hành, được gọi là triệu thỉnh, triệu thỉnh gần hơn, thành tựu và thành tựu vĩ đại, ví dụ, quán tưởng, trì tụng và định.
11/10/2012(Xem: 10656)
Khi đã thọ nhận giáo lý, chúng ta cần tự mình quán chiếu về nó. Chúng ta cần đạt được vài sự xác quyết và tin tưởng về giá trị và những phương pháp của giáo lý.
11/10/2012(Xem: 12861)
Chi tiết nổi bật nhất của pho tượng là đôi chân không tréo vào nhau trong tư thế ngồi thiền mà lại có vẻ như buông lơi: một chân gập lại và một chân buông thõng.